Gái Nghệ An này sống đỉnh thế là cùng, ai hay kêu ca phải tự soi lại bản thân thôi!

MeoStar48

New member
fa6a511d71b9259197bd.jpg


Cô gái 9x từng nghĩ bị liệt thì chẳng thể có tình yêu trọn vẹn, giờ lại đang sống trong hạnh phúc viên mãn bên gia đình nhỏ đầy tiếng cười

Định mệnh đưa đẩy: Khi hai trái tim cùng tần số gặp nhau

Trương Thị Hương, sinh năm 1991, quê Nghĩa Tĩnh, Nghĩa Đàn, Nghệ An. Ban đầu cũng là cô gái bình thường như bao người, nhưng rồi trong một lần đi phụ hồ thời sinh viên năm 2, Hương bị ngã từ trên cao xuống và bị liệt luôn.

Vì sức khỏe lẫn kinh tế gia đình không cho phép, cô phải gác lại ước mơ giảng đường. Bố mẹ đưa Hương đi chữa khắp nơi, từ đông y đến tây y nhưng bệnh tình chẳng khá hơn

Hương tâm sự: "Lúc đầu mình tuyệt vọng đến cùng cực, hay suy nghĩ tiêu cực, cứ tự hỏi sao tai họa lại ập đến thế này. Nhưng sau đó mình nhận ra có nhiều người còn khổ hơn mình mà vẫn sống tốt. Sao mình lại không thể?

Từ đó, mình tự nhủ phải sống có ích, không để gia đình phiền lòng. Quyết làm cho họ tự hào vì có cô con gái biết vượt lên nghịch cảnh".

Tuy dặn lòng phải lạc quan nhưng Hương vẫn luôn tự ti. Sau khi bị liệt, có vài bạn trai rủ đi chơi, làm quen nhưng cô không dám nhận lời. Sợ ánh mắt mọi người, sợ yêu ai là người đó khổ

Cho đến khi gặp Chính - chàng giáo viên thật thà quê Thanh Hóa, cô mới biết phép màu cổ tích là có thật!

Chính sinh ra đã bị yếu một mắt và một chân. Cũng là người khuyết tật nên anh đồng cảm với Hương hơn ai hết.

"Mình quen Hương ở diễn đàn dành cho người khuyết tật. Thấy em ấy hiền lành, lại không may gặp chuyện nên mình thương lắm. Lúc đầu mua ủng hộ hàng cho em, sau thấy thương nên tìm về tận nhà thăm.

Quãng đường đến nhà Hương dài 80km, nhiều lúc đi chơi chỉ vài tiếng rồi về nhưng chỉ cần thấy em vui là mình hạnh phúc rồi. Gia đình có can ngăn vì thấy mình cực, nhưng càng ngăn mình lại càng thăm em nhiều hơn" - Chính chia sẻ.

Ngày qua ngày, hai tâm hồn đồng điệu sát lại gần nhau để tìm niềm vui trong cuộc sống. Tình yêu của họ đến nhẹ nhàng, không quà cáp cũng chẳng cần tỏ tình. Họ nhận ra đối phương chính là một nửa đích thực mà bấy lâu tìm kiếm

Về phần Hương, từ khi Chính đến bên, cô thấy mình đang yêu và được yêu. Ở cạnh anh, cô cảm thấy an toàn, được che chở và bảo vệ. Cô dám yêu và dám nắm lấy bàn tay người đàn ông của mình mà không chút tự ti hay lo sợ.

Khi cảm nhận được độ chín của tình yêu, cặp đôi tính chuyện làm đám cưới.

Ban đầu, quyết định này vấp phải sự phản đối từ cả hai bên gia đình.

Hương kể: "Bố mẹ mình thì sợ mình khổ, muốn ở nhà có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo. Còn nhà trai thì cũng không muốn anh ấy lấy mình, mình bị liệt, đau ốm suốt, ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà nên lấy mình thì anh lại khổ thêm".

Nhưng tình yêu chân thành đã giúp họ vượt lên tất cả. Gia đình hai bên cuối cùng cũng đồng ý. Đám cưới diễn ra vào năm 2015 như một happy ending cho câu chuyện tình của hai người ❤️

Cùng nhau vượt qua mọi sóng gió

Cuộc sống của các cặp đôi mới cưới đều có khó khăn, và với gia đình Hương, khó khăn đó gấp bội. Hằng ngày Chính đi dạy thêm, Hương phụ việc nhà. Cuộc sống dù thiếu thốn nhưng luôn tràn ngập hạnh phúc.

Đầu năm 2016, niềm vui ập đến khi Hương biết mình có bầu. Cả hai vỡ òa trong niềm vui sướng dù biết chặng đường phía trước thật nhiều lo toan.

"Vợ chồng mình nói với nhau có con cũng được, không có cũng không sao miễn hai đứa sống tốt. Khi biết tin sắp có em bé, nhiều đêm đầu mình không ngủ được vì hạnh phúc. Còn anh thì hào hứng với rất nhiều dự định cho tương lai", Hương tâm sự.

Cuối năm 2016, cu Khoai - cậu con trai của vợ chồng Hương chào đời khỏe mạnh trong niềm hạnh phúc của cả nhà

70cc9e3f08ea964091bf.jpg


Nhưng thử thách vẫn liên tục ập đến.

Sau khi sinh, Hương bị mất sức, cơ thể càng thêm ốm yếu. Cô bắt đầu bị loét ở thân dưới và viêm đường tiết niệu. Thời gian có bầu và sau sinh, cô ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà.

"Mọi sinh hoạt của mình đều do anh ấy lo hết. Vừa đi dạy, vừa chăm con, chăm vợ nên anh ấy loay hoay cả ngày. Thế mà anh chưa bao giờ kêu than. Mình thấy thương anh mà chẳng biết làm sao

Ông xã đi vay nặng lãi để xoay xở việc này việc kia. Nhiều lúc tủi thân, tự trách mình mang gánh nặng đến cho anh. Mình từng nói bỏ đi nhưng anh mắng và nói hai đứa yêu nhau, sướng khổ cùng chịu. Anh bảo chỉ việc ăn nghỉ cho ngoan, mọi việc để anh lo liệu".

Tình trạng lở loét dai dẳng và ngày càng trầm trọng, Hương đau nhức phần dưới đến mức không ngủ được và luôn phải nằm sấp. Nhiều lúc cô thèm được ôm chồng con và ngủ một giấc thật say nhưng thấy xa xỉ quá.

80a6a72e6eb8155dd654.jpg


Hương thổ lộ: "Thần chú của chúng mình là mọi việc rồi cũng sẽ qua. Hằng ngày anh đều nói yêu mình. Chúng mình khuyết tật về cơ thể nhưng trong tình yêu không có từ 'khuyết tật'. Yêu là phải chấp nhận mọi thứ thuộc về người mình yêu".

Mọi khó khăn của đôi vợ chồng trẻ dần được tháo gỡ theo thời gian. Cuộc sống gia đình Hương cũng ổn định hơn từ khi con trai tròn một tuổi.

d847fa652e1a57eefb00.jpg


Hương bắt đầu bán đồ ăn để phụ chồng chăm lo gia đình và may mắn được mọi người ủng hộ nhiệt tình. Lớp học của Chính đông học sinh hơn, ngoài giờ dạy anh giúp vợ đi giao hàng. Chính nói vui, ngày nào cũng được chở những thùng hàng to thì dù đi ngoài đường cả ngày cũng vui

Căn nhà nhỏ lại bừng sáng lên niềm hy vọng và sự lạc quan. Tất cả tình yêu thương vợ chồng Hương dành hết cho đứa con trai 1 tuổi đáng yêu, kháu khỉnh. Đó là món quà quý giá và nguồn sống mà họ may mắn có được trong cuộc đời này.

"Mọi chuyện đều đã trải qua nên vợ chồng mình không sợ điều gì cả. Chỉ mong mình còn sức, vợ chồng luôn tin tưởng, yêu thương nhau, thương con thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi", Chính nói trong niềm hạnh phúc.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top