CocNgoan9791
New member
Chị Nguyễn Thị Tuyết (sinh năm 1975, công nhân môi trường đô thị tổ 16 Thái Hà, Trung Liệt, Hà Nội) chia sẻ, suốt 24 năm làm ca đêm, chị đã gặp không ít những tình huống bị quấy rối đến "lạnh gáy" luôn á. Trong đó có một case cách đây nhiều năm mà nhớ lại vẫn thấy rùng mình
Chị Tuyết kể lại, lần đó chị mới vào nghề được có một năm thôi. Khoảng 12 giờ đêm, đường phố vắng tanh không một bóng người, chị vẫn lúi húi quét dọn. Bỗng một người đàn ông từ con ngõ nhỏ gần đó phóng ra, tiến lại gần xe rác rồi gọi: "Em ơi"
Rùng mình nhớ lại, chị Tuyết kể: "Phản xạ tự nhiên tôi quay ra thì thấy một gã đàn ông ăn mặc bảnh bao, quần âu áo sơ mi cắm thùng chỉn chu. Trông vô cùng lịch sự, đi chiếc xe máy Super Dream - loại xe xịn xò thời bấy giờ đó. Nhưng mà... anh ta bất ngờ có những hành động khiếm nhã, phản cảm ngay trước mặt tôi luôn"
Theo chị Tuyết, thời điểm đó chị còn chưa lập gia đình, chứng kiến hành động "bệnh hoạn" của gã đàn ông ấy, chị hốt hoảng cực độ. Chị vứt luôn cả đồ nghề, chạy một mạch về trụ sở mà vẫn chưa hết bàng hoàng
Chị tâm sự: "Những chuyện kiểu vậy không phải là hiếm đâu. Đêm khuya, con gái một mình ở ngoài đường rất dễ trở thành mục tiêu cho mấy thành phần thích trêu chọc, gạ gẫm á.
Nhưng mà bản thân tôi cũng phải tự rèn cho mình một số kỹ năng tự vệ phòng khi có việc khẩn cấp. Đặc biệt là số điện thoại công an phường và người thân luôn để ở chế độ gọi nhanh trong máy. Có chuyện gì nguy hiểm là gọi ngay để được hỗ trợ kịp thời"
Vẫn theo lời chị Tuyết, cách đây vài năm một đồng nghiệp của chị khi đi làm đêm về đã từng bị cướp giật. Đối tượng là một nhóm thanh niên nghiện ngập
Chị Tuyết cho biết, lần đó vào dịp Tết nên rác thải nhiều vô kể, bạn của chị kết thúc ca làm việc rất muộn. Khi đạp xe về, để đi tắt cho nhanh, chị này đạp xe băng qua khu vực bãi rác.
Nhóm nghiện thấy bạn chị đi một mình giữa khuya, chúng chặn xe lại, túm áo và giật luôn chiếc dây chuyền. Cú giật mạnh khiến chị ngã thẳng cẳng xuống đất, thâm tím cả mặt mày
Lúc đó, chị lao công dù hoảng loạn nhưng cũng phải tự trấn tĩnh lại, bình tĩnh. Chị không giằng co với chúng để tránh những nguy hiểm khác có thể xảy ra cho mình.
May mắn, nhóm nghiện giật được dây chuyền xong thì bỏ đi, bạn chị Tuyết vừa đạp xe về nhà vừa run cầm cập. Dù mất tài sản nhưng chị vẫn mừng vì đã thoát được nguy hiểm.
"Gia đình chị ấy cũng khó khăn lắm, sợi dây đó là món quà mẹ tặng lúc lấy chồng..." nghĩ đến người bạn của mình, chị Tuyết nghẹn ngào
Sau sự việc của đồng nghiệp, chị Tuyết và các chị em trong tổ đều nhắc nhau, khi đi một mình ban đêm phải tránh khu vực vắng người và tối tăm như khu bãi rác đó.
Những khoảnh khắc ấm lòng giữa nghề khó nhọc
Dù khó khăn, vất vả là vậy nhưng trong chặng đường hơn hai mươi năm gắn bó với nghề, chị Tuyết cũng từng trải qua những kỷ niệm ấm áp đến rung động lòng người
Chị nhớ lại lần mình gặp tai nạn, được người dân tốt bụng giúp đỡ. Chị kể, cách đây chục năm, khoảng 11 giờ đêm, chị đang đẩy xe rác thì bị một người đi xe máy trong tình trạng say xỉn tông thẳng vào từ phía sau.
Cú đâm mạnh khiến chị va vào xe rác, ngã vật xuống đường, kẻ say kia cũng bất tỉnh. Chị đau nhưng đầu óc còn tỉnh táo, định đứng dậy xem tình hình người đâm mình ra sao thì thấy đau nhói không đứng nổi
Đau quá, chị Tuyết ngồi thụp xuống đất, mồ hôi túa ra như tắm dù thời tiết đang giữa mùa đông. Đêm đó người qua lại vắng vẻ nên chị không biết cầu cứu ai.
Sau đó có vợ chồng anh xe ôm và vài người dân tốt bụng đi qua phát hiện, họ đưa chị và người say kia vào bệnh viện cấp cứu.
Thời đó điện thoại di động còn rất hiếm nên chị không có máy để gọi cho chồng. Một người đi đường tốt bụng đã hỏi địa chỉ, tìm về tận nhà báo tin cho gia đình chị biết
Ngoài ra, nhiều lần chị và các công nhân trong tổ đã kịp thời cứu người bị nạn. Gần đây nhất, vào dịp Tết Nguyên Đán, chị và các chị em trong tổ chuẩn bị tan ca thì chứng kiến chiếc xe máy đi ngược chiều đâm vào chị phụ nữ đi xe đạp. Hậu quả người phụ nữ đi xe đạp bị ngất còn người kia bị thương.
Chị Tuyết vội kêu các chị em chạy lại đưa hai người bị nạn vào viện cấp cứu. Chị cắt cử một người ở lại trông xe và tài sản cho người bị nạn, còn mình và mọi người đưa nạn nhân vào viện.
Khi người phụ nữ tỉnh lại, chị lấy điện thoại thông báo cho người nhà đến. Tìm hiểu hoàn cảnh, biết người phụ nữ bị tai nạn có hoàn cảnh khó khăn, các chị đã tự động mỗi người đóng góp chút ít tiền ủng hộ họ đóng viện phí
"Chúng tôi ai cũng nghèo nhưng thấy họ không may bị như vậy, cũng muốn giúp gì đó cho họ, trong lòng mới thấy thanh thản được", chị bộc bạch.
Sau đó, các chị đợi đến khi người nhà họ vào, bàn giao tài sản, trao đổi tình hình người bị tai nạn mới yên tâm ra về.
Một tháng sau, chị gần như quên bẵng vụ tai nạn thì bất ngờ gia đình người phụ nữ đến cung đường xảy ra vụ tai nạn để tìm chị.
Nguồn: soha.vn