TổngTàiMầmNon
New member
Cuối tháng 5 vừa qua, tại vòng tứ kết Giải Vô địch Pickleball các CLB Quốc gia 2026, drama bùng nổ khi hạt giống số 1 Trương Vinh Hiển - đương kim vô địch men's single PPA Asia, bất ngờ "ăn hành" trước một tay vợt ngoại vô danh. Cả cộng đồng pickleball Việt Nam đều "văng tục"
Comment dưới bài đăng nổ tung luôn. Ai vậy trời? Từ đâu ra? Đánh kiểu gì mà "xử" được Vinh Hiển? Không ai biết ngoài cái tên "Mikar Fisher" bí ẩn.
Sau khi "lùng sục" thông tin, chúng mình mới biết anh chàng này sinh năm 2000, người Anh, thường xuyên tập luyện tại một tổ hợp pickleball trên đường Tôn Đức Thắng, Hà Nội. Gen Z đây rồi các bạn ơi!
Một cuộc hẹn được sắp xếp ngay lập tức, vì có quá nhiều điều chúng mình muốn "bóc tem" về chú "ngựa ô" này.
Hà Nội hôm đó nắng như đổ lửa, trời oi bức từ sáng sớm. Tổ hợp pickleball khá khuất, không biển hiệu lớn, không ồn ào gì cả. Chúng mình đến đúng giờ nhưng Mikar thì chưa xong việc. Một người trong team đang feed bóng, còn cậu vẫn miệt mài với những cú drive nổ đôm đốp trên sân. Mồ hôi nhễ nhại luôn. Không ai bảo dừng, và anh cũng chưa có ý định "nghỉ tay".
Mười phút sau, cậu vẫy tay chào, kéo ghế ngồi xuống. Vẫn còn thở hổn hển. Mikar Fisher đây rồi, không cao to như tưởng tượng, dáng người tầm thước nhưng cực kỳ rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn như tượng tạc Anh chàng này vừa đặt chân tới Việt Nam chưa đầy một tháng. Và đã "làm mưa làm gió" các giải đấu pickleball trong nước, vốn chỉ có không quá 10 gương mặt pro quen mặt thôi.
Khi "ngắm đi ngắm lại" trận đấu giữa Mikar và Vinh Hiển, điều ấn tượng nhất không phải kỹ thuật, mà là năng lượng bùng nổ trong mỗi cú drive.
Và thật sự, thứ "hút mắt" đầu tiên chính là thể hình của Mikar: Vai rộng, bắp tay "khủng bố", cẳng tay nổi gân như vận động viên thể hình. Trong cộng đồng pickleball Việt vốn quen với những tay vợt có thân hình thanh mảnh hoặc bụng bia, cậu trai này trông như "nhầm room", kiểu trai bóng rổ hay võ sĩ gì đó
Khi chúng mình hỏi có thể "flex" cho xem không, cậu cười toe toét, kéo tay áo lên khoe bắp tay và tay trước rồi cười lớn.
Nhưng đây không phải "có cơ là khỏe" đâu nha. Đây là kết quả của một phương pháp tập luyện được tính toán kỹ lưỡng, chuẩn không cần chỉnh.
"Pickleball là môn mà nhịp tim của bạn sẽ tăng lên rồi lại giảm xuống rất nhanh," Mikar giải thích. "Nó bao gồm các pha bứt tốc ngắn, chuyển hướng nhanh. Vì vậy mình tập rất nhiều interval training. Chạy nước rút 30 giây, nghỉ 15, rồi lại chạy. Mục tiêu là khi mình trở về vạch để đánh điểm tiếp theo, mình ở trạng thái bình tĩnh. Sẽ luôn rất khó thi đấu khi bạn không bình tĩnh."
Với tạ, cách tiếp cận của anh cũng không giống dân gym thông thường. "Thay vì nâng tạ cực kỳ nặng như hồi còn chơi tennis, giờ mình nâng nặng vừa phải nhưng số reps ít hơn và thực hiện động tác với tốc độ nhanh. Vì trong pickleball, mọi thứ đều ngắn và nhanh."
Chế độ ăn? Mikar cười trước khi trả lời. "Tất nhiên không ai là hoàn hảo cả. Mình vẫn ghiền McDonald's, nên mình cố gắng chỉ ăn khoảng một lần một tuần thôi." Phần còn lại của tuần, cậu "nạp" nhiều protein, hạn chế tinh bột, ưu tiên thịt gà và thịt bò. "Mình lớn lên ăn cơm với mẹ suốt, nhưng giờ phải cố ăn ít cơm lại."
Anh nói điều đó theo cách của người đã thực sự tính toán từng bữa ăn, không phải kiểu "flex" thói quen đâu nha.
Trong lúc "trà đá câu chuyện", chúng mình để ý một thứ hơi "lạc quẻ" với hình ảnh của một tay vợt cơ bắp đến từ nước Anh: chiếc vòng tay Van Cleef & Arpels mảnh mai quấn quanh cổ tay trái. Khi được hỏi, Mikar cười lớn, có vẻ hơi ngượng.
Cho những bạn chưa biết thì cái vòng tay Van Cleef bằng vàng 18K đầy nữ tính đó là đồ hiệu đắt xỉu, giá web loanh quanh 150 triệu đấy nha
"Cái này mình lấy của vợ. Một ngày nọ mình cứ thế đeo vào, thấy hợp với mình. Thế là đeo luôn."
Chúng mình hỏi thêm: "Thế anh "trấn lột" của chị nhà à?"
"Thì," anh cười, "mình nói với vợ rằng nó giúp mình nhớ về cô ấy mỗi khi thi đấu. Nhưng thật ra là mình cũng thích đeo nó."
Rồi giọng cậu trai sinh năm 2000 này trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Cô ấy là chỗ dựa lớn nhất của mình. Tất nhiên cô ấy là sếp rồi, nên việc chuyển đến Việt Nam cũng phải là lựa chọn và quyết định của cô ấy. Và cô ấy đã ủng hộ mình trong việc đó."
Một gã trai 25 tuổi đeo vòng tay của vợ ra sân đấu và gọi vợ là sếp. "Chị kiểm soát, anh điều khiển" đây rồi các bạn ơi! Vợ đào tạo chuẩn "chuột chũi" thật! Phong thái này không giống mấy kiểu hot boy thể thao US UK cho lắm nhé.
Mikar không phải tay vợt ngoại đầu tiên chọn Việt Nam làm "sân nhà." Đây là một xu hướng đang ngày càng "hot", và anh có cách giải thích thẳng thắn hơn nhiều người nghĩ.
"Pickleball ở Mỹ đang bắt đầu trở nên quá đắt đỏ đối với các vận động viên chuyên nghiệp. Lệ phí đăng ký giải đấu rất cao, và các giải không diễn ra thường xuyên. Trong khi ở Việt Nam, việc thi đấu với những người chơi giỏi mỗi tuần là hoàn toàn khả thi. Điều đó giúp bạn "lên level" rất nhiều."
Nhưng không chỉ vậy. Mikar nói thẳng một điều mà ít tay vợt nước ngoài dám thừa nhận công khai: "Từ kinh nghiệm của mình, mặt bằng trình độ chung của các tay vợt ở châu Á mạnh hơn ở Mỹ. Bất kể bạn ở thành phố nào, Hà Nội hay TP.HCM, tất cả người chơi đều xịn. Trong khi ở Mỹ, tất cả người giỏi nhất tụ lại một nơi. Ra khỏi đó, trình độ không cao đến thế."
Còn tự xếp hạng mình trong số các tay vợt ngoại tại Việt Nam? Anh không đưa ra một con số cụ thể. Thay vào đó, cậu nói thứ có lẽ còn "đỉnh" hơn: "Bạn phải luôn tin rằng khi bước ra sân, bạn có thể đánh bại bất kỳ ai. Phải thực sự tin tưởng sâu sắc rằng mình giỏi hơn họ. Nếu tự nghi ngờ bản thân, sẽ rất khó để thể hiện tốt."
Nguồn: kenh14.vn