Frank đã mất trước ngày ông lên tàu hoả. Frank bị suy hô hấp đột ngột. Ông được hoả táng và đi cùng Cathy về Arizona trên máy bay.
**Lời tòa soạn:** "Nhật ký Blouse trắng" là chuỗi bài kể lại những câu chuyện, cảm xúc và suy nghĩ của các y bác sĩ, giúp mọi người hiểu hơn về những người đang ngày đêm tận tụy chăm sóc sức khoẻ cho cộng đồng. Mời các bạn đón đọc!
Vợ chồng ông Frank từ Arizona bay sang thăm cô con gái út Elizabeth vừa sinh bé trai đầu lòng ở New York nè.
Ông vừa được thăng chức Giáo sư chính thức môn sinh học tại một trường Đại học nhỏ ở Nam Arizona. Ở tuổi 54, ông trông trẻ hơn mấy đồng nghiệp nhiều luôn. Hai vợ chồng ông cũng vừa kỷ niệm 30 năm ngày cưới nữa.
Gia đình Liz đón hai vợ chồng ông giáo trong không khí vui tươi chan hòa, tiếng cười giòn tan, bữa tối ấm cúng với món thịt cừu nướng ngon lành cùng ly rượu vang đỏ.
Buổi tối trước khi đi ngủ, ông nói với vợ rằng hơi khó thở nên phải kê gối cao hơn chút.
Hai hôm sau, chứng khó thở càng nghiêm trọng hơn. Vợ chồng ông đành phải đi cấp cứu, chụp X-quang phổi, chụp CT phổi, rồi nhập viện luôn.
Ông bị xơ phổi mãn tính với suy hô hấp cấp do viêm phổi. Hoá ra từ hơn một năm nay, Frank đã thấy khó thở mỗi khi lên cầu thang nhưng ông giấu vợ không nói.
Ở phòng cấp cứu, ông được trợ thở bằng oxy, mức tăng dần, rồi cuối cùng phải đặt ống thở nội khí quản (intubated), và chuyển lên ICU.
Cả gia đình Frank sốc nặng luôn
***
Cô Liz ngồi ôm con nhỏ bơ vơ trong phòng chờ ICU. Cathy, vợ Frank, hai mắt đỏ hoe, dọn hẳn vào phòng chờ ICU ở luôn với đống vali lỉnh kỉnh mang từ Arizona.
Frank mấy hôm trước còn cười đùa nói về kế hoạch đi thăm tượng Nữ thần Tự do cùng gia đình, giờ lại nằm đó, lồng ngực lên xuống theo nhịp máy thở. Frank chưa bao giờ tâm sự về mong muốn cuối đời nếu ông gặp chuyện, nên gia đình cũng lúng túng không biết làm sao.
Mỗi lần tôi gặp gia đình Frank, câu đầu tiên họ hỏi là "BS nghĩ sao?". Tôi ngắn gọn trình bày về các thuốc kháng sinh và các chỉ số sinh tồn có cải thiện chút, Frank ít cần oxy hơn nhưng phim X-quang vẫn chưa khả quan lắm.
- Ông có tin vào cầu nguyện không BS? - Cathy hỏi tôi.
- Vâng, tôi tin. Tôi cũng cầu nguyện cho ông khỏe hơn.
Và Frank thực sự khá hơn đấy!
Ngày thứ 10 ở ICU, ông bắt đầu có nhiều phản xạ hơn và hai ngày sau, các chỉ số sinh tồn tích cực hẳn lên. Ngày thứ 14 ICU, Frank được rút ống thở và bắt đầu ăn uống được, tuy nhiên ông vẫn phải thở bằng oxy liều cao.
- Hôm nay ông thế nào, Frank?
- BS Trần, tôi rất tốt, rất khoẻ, BS khoẻ không?
Nụ cười tươi, hai hàm răng đều, râu đã chớm bạc, hai bên má hốc hác sau hơn hai tuần nằm ICU. Nhìn ảnh Frank lúc vừa đến New York rồi so với bây giờ, tôi chắc ông già đi cả 10 tuổi.
- Tôi rất khoẻ, cảm ơn ông. Ông nghĩ sao về bệnh của mình?
- Tôi muốn về Arizona, tôi nghĩ mình sẽ ổn thôi.
Với liều oxy cao như vậy, tôi biết chắc không hãng máy bay nào dám chở Frank cả. Khi lên độ cao 30,000 feet, chắc chắn Frank sẽ suy hô hấp. Tôi nói:
- Tôi nghĩ đi máy bay sẽ có chút vấn đề. Các hãng máy bay thường không thích nếu ông mang thứ gì dễ cháy lên như bình oxy chẳng hạn.
- Tôi biết, tôi đã tính cùng Cathy đi về Arizona bằng tàu hoả. Cảm ơn BS. Tôi sẽ trở về Arizona, bằng cách này hay cách khác.
Đây lại là một vấn đề khác vì mất vài ngày đi tàu từ New York về Arizona. Bình oxy nhỏ mà Frank có thể xài sẽ không đủ. Frank cần một bình oxy lớn hơn, loại dùng hàn khí đá và phải có giấy phép đặc biệt để lên tàu.
Ngay chiều hôm đó tôi liên lạc với hãng tàu hoả Amtrak về việc mang bình oxy to đùng lên tàu. Mọi thứ đều xong xuôi, mất khoảng một tuần để sắp xếp, công ty cung cấp liên lạc lại với chúng tôi và chuẩn bị vận chuyển mọi thứ lên tàu đúng hẹn.
Frank cũng khá hơn rõ rệt. Ông tắm rửa sạch sẽ, đeo kính đọc sách bên giường bệnh. Cathy ngồi bên cạnh lột cam cho Frank ăn. Buổi tối, Cathy lén trèo lên giường của Frank nằm chung sau khi kiểm tra không thấy y tá ngoài hành lang
- Này BS Trần, tôi là bệnh nhân khoẻ nhất ICU rồi đấy - Frank nói.
- Tôi cũng nghĩ vậy thưa ông, ngoài cái ống oxy dài kia thì rõ ràng ông rất khoẻ.
Tôi cũng vui vì thấy mọi thứ khả quan hơn nhiều.
***
Hôm sau, thứ năm, tôi sẽ nghỉ làm và thứ sáu làm lại. Theo lịch, Frank sẽ lên tàu về Arizona vào trưa thứ sáu.
Buổi sáng thứ sáu, tôi tự thưởng mình một ly cafe double shot ít đường rồi đi thẳng lên ICU tìm Frank. Giường ông nằm... trống rỗng. Tôi vội mở hồ sơ bệnh án.
Frank đã mất vào khuya hôm qua, ngay trước ngày ông lên tàu hoả. Frank bị suy hô hấp đột ngột và ông đã yêu cầu không đặt ống nội khí quản (Do not Intubate). Ông được hoả táng và đi cùng Cathy về Arizona trên máy bay.
Frank đã trở về Arizona, bằng một cách khác.
ICU (Intensive Care Unit - Khoa Chăm sóc đặc biệt) là khoa không bệnh nhân nào muốn vào vì tỉ lệ tử vong cao nhất bệnh viện. Trung bình 3/10 người vào đây sẽ không bao giờ rời khỏi ICU nữa
Nguồn: soha.vn