Nghe qua thì xịn xò lắm đó nha!
Hồi cuối năm 2015, Philippines tổ chức lễ tiếp nhận hai chiếc tiêm kích nhẹ FA-50PH phản lực siêu âm cực đỉnh. Đây là phiên bản nâng cấp từ máy bay huấn luyện KAI T-50 Golden Eagle của Hàn Quốc.
Sự kiện này đánh dấu cột mốc quan trọng: Không quân Philippines chính thức comeback với dòng tiêm kích phản lực, sau khi nghỉ hưu toàn bộ đội F-5 từ năm 2005.
Hai chiếc này chỉ là "first blood" trong tổng số 12 máy bay FA-50PH mà Philippines sẽ nhận từ 2015-2017.
Người dân Philippines lúc đó tự hào lắm luôn á! Đỉnh điểm là màn trình diễn bay đôi cực smooth trong lễ kỷ niệm 80 năm thành lập Không quân Philippines.
Nhiều người nghĩ FA-50PH sẽ giúp Philippines flex sức mạnh bảo vệ không phận và lãnh hải.
Nhưng mà... với tình hình hiện tại, mấy chiếc tiêm kích này nhìn như máy bay biểu diễn airshow hơn là chiến đấu cơ bảo vệ quốc gia luôn á
Thực tế thì... hơi ổ rồi nha!
Vấn đề số một: VŨ KHÍ đâu bạn ơi?! Yếu tố quyết định khả năng combat mà. Philippines nhận 12 máy bay từ 2015-2017, nhưng tận 2018 mới có vũ khí cho FA-50PH.
Đấu thầu mua 93.600 viên đạn 20mm cho pháo chính và đạn mồi bẫy? Bị hủy luôn rồi bạn ơi!
Thế là ngoài mấy quả tên lửa AIM-9 đời ông anh được "thừa kế" từ F-5, các máy bay FA-50PH... trống rỗng, không có vũ khí gì để tự vệ cả. Chưa nói đến tấn công
Tệ hơn nữa, số tên lửa AIM-9 được cho là sản xuất từ năm 1962 và quá hạn sử dụng từ lâu rồi. Giờ chỉ còn tác dụng lắp lên máy bay để... sống ảo chụp hình thôi.
Ngay cả khi có tên lửa và đạn pháo 20mm, thì cũng chỉ 3-4 chiếc trong 12 máy bay mới có khả năng tấn công ngoài tầm nhìn (BVR).
Theo các trang quân sự Philippines, chỉ một số máy bay được lắp hệ thống radar và điện tử cho khả năng BVR. Số còn lại? Chỉ xài được vũ khí trong tầm nhìn như tên lửa tầm nhiệt hay bom không điều khiển thôi.
Plot twist: theo website chính phủ Philippines, họ đang chuẩn bị đấu thầu tìm nhà sản xuất bộ phát tín hiệu (transmitter) và radar điều khiển hỏa lực (FCR) cho FA-50PH.
Có hai kịch bản: Một là FCR của một trong hai máy bay đầu tiên bị hư và không có phụ tùng thay.
Kịch bản hai còn tệ hơn: hai chiếc đầu tiên được giao... KHÔNG CÓ FCR luôn và Philippines đang phải tìm cách lấp chỗ trống bằng loại FCR khác. Gói thầu này trị giá 39,5 triệu Peso (tầm 2 triệu USD).
Vậy là trong hai năm tới, FA-50PH coi như vô dụng trong nhiệm vụ chính là tiêm kích đối không hạng nhẹ.
Nếu phải đối đầu với những chiếc tiêm kích hạng nặng full option như Su-27 hay Su-30, mấy chiếc FA-50PH yếu ớt này sẽ bị phát hiện và bắn hạ từ vài chục, thậm chí cả trăm km xa
Ngay cả khi đeo tên lửa AIM-9 để tự vệ, khả năng cao máy bay Philippines sẽ phải "ăn" những quả R-27 hay RVV-AE khi còn chưa kịp nhìn thấy đối thủ.
Không có mồi bẫy hay hệ thống gây nhiễu radar càng khiến FA-50PH dễ trở thành bia tập bắn cho Su-30 của Trung Quốc.
Cuối cùng, yếu tố CON NGƯỜI cũng quan trọng không kém. Đã 10 năm kể từ khi Philippines vận hành tiêm kích phản lực, các phi công F-5 ngày xưa khó có thể chuyển loại lên FA-50PH.
Trong khi đó, phi công mới phải mất nhiều thời gian làm quen với máy bay, chưa nói đến việc làm chủ hoàn toàn.
Màn biểu diễn FA-50PH tại lễ kỷ niệm là bằng chứng rõ ràng nhất. Các phi công không dám cất hạ cánh theo đội hình. Họ phải cất cánh từng chiếc một, rồi mới lập đội hình bay qua lễ đài.
Trong khi phi công lão luyện các nước khác có thể thực hiện cất hạ cánh theo biên đội, với tiêm kích hạng nặng và khoảng cách siêu gần giữa các máy bay.
Nhìn chung, FA-50PH có thể coi là một bước chuyển mình đáng kể của Không quân Philippines.
Tuy nhiên, giống nhiều dự án hiện đại hóa quân đội khác, Philippines mua về trang bị có tiềm năng, nhưng lại cắt giảm toàn bộ yếu tố quan trọng nhất trong chiến đấu.
FA-50PH nghe thì ngầu với người Philippines, nhưng thực tế chỉ xứng làm "hổ giấy vô dụng" so với các nước khác trong khu vực thôi
Nguồn: soha.vn