KiKute3038
New member
Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự đám cưới. Em liếc nhìn thăm dò từ đầu tới chân vợ sắp cưới của anh một lượt.
Rồi có cái gì đó kiểu... ngạc nhiên vô cùng hiện rõ trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó. Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.
Cô ấy biết chúng mình là tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và đó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện ba người, em cứ liên tục đả động tới những kỉ niệm xưa cũ. Em còn "khéo léo" nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang flex rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau
Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình rồi. Anh có cảm giác em giống như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định bỏ đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như... hậm hực ý.
Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là nụ cười gượng lắm rồi. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi lời "chỉ dẫn thân tình" của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy
Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước chứ. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.
Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng với anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ sắp cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy đâu.
Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất bản thân, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi theo. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ - người chồng sắp cưới của cô ấy.
Ra về, anh khẽ khàng hỏi: "Em có chạnh lòng không?". Cô ấy nói rất nhẹ:
- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.
Nguồn: soha.vn