CamMoon7456
New member
Trong vấn đề từ thiện này, tôi không theo phe nào cả nha. Tôi đứng giữa. Hiểu chưa? Tôi chỉ đưa ra vấn đề về xã hội trên Facebook cá nhân thôi mà.
Và tôi đã nói về vấn đề từ thiện này từ lâu lắm rồi đó, từ cái lúc mà cả xã hội ai cũng thần thánh hóa việc làm từ thiện của giới nghệ sĩ ấy.
Khoảng 10 năm trở về trước, nghệ sĩ đã dùng cách đi làm từ thiện như một cách đánh bóng tên tuổi trên báo chí rồi; song song đó, các bầu show cũng thi nhau tổ chức các đêm diễn từ thiện. Dù với hình thức nào thì cũng đều gắn với 2 chữ "có lợi" cả. Bầu show đứng ra tổ chức rất đông khán giả đến xem, nghệ sĩ mang danh đi hát từ thiện thì lại lấy cát xê rất ít. BTC chương trình sẽ trích ra một phần làm từ thiện, còn bao nhiêu thì bỏ túi. Cái đó cũng "ô-kê" thôi.
Sau này, giới nghệ sĩ nghĩ ra trò đấu giá để làm từ thiện, tiền đấu giá được hô lên đến vài tỷ nhưng tiền cho vào quỹ từ thiện được bao nhiêu thì tôi không thấy nói luôn!
Hiện tại thì sao? Một số nghệ sĩ lên Facebook đưa hình ảnh nghèo khổ để cho khán giả động lòng tin tưởng mà trao tiền làm từ thiện. Khi có tiền nhiều, nghệ sĩ sẽ nảy sinh lòng tham đó. Bên nước ngoài, nghệ sĩ nổi tiếng làm từ thiện không ai đưa những hình ảnh ôm trẻ em nghèo, lội bờ lội ruộng phân phát quà lên Facebook để tạo lòng thương như thế cả. Họ chỉ dùng sức ảnh hưởng của mình để tổ chức một buổi giao lưu nào đó nhằm kêu gọi mọi người đóng góp vào 1 quỹ từ thiện chính thống.
Bản chất người nghệ sĩ là phải làm nghệ thuật, còn từ thiện nó chỉ là phần phụ thôi. Họ chỉ nên dùng sức ảnh hưởng của mình để kêu gọi. Nếu để ý, sẽ thấy hai cái đó rất khác nhau đấy.
Điều tối kỵ là không bao giờ hô hào chuyển từ thiện vào tài khoản cá nhân nha!
Nếu bạn gửi tiền vào Mặt Trận Tổ Quốc, Hội Chữ Thập Đỏ thì sẽ hết sức minh bạch những chuyện này. Tất nhiên, trong cuộc sống lúc nào cũng có sai sót, nhưng khi bạn giao tiền gửi bạc vào một tổ chức thì sự sai sót đó sẽ ít hơn là giao cho 1 cá nhân và chưa có những chế tài cụ thể của pháp luật cho việc này.
Từ thiện là tốt nhưng phải sử dụng đúng mục đích, nhưng cái quan trọng không kém là phải đưa cho đúng đối tượng. Đưa không đúng người, sẽ đẩy người ta đến chỗ làm sai đó.
Bây giờ người ta hay lạm dụng cái chữ "tâm" lắm. Khi tôi nhờ em chụp một tấm ảnh, em chụp đẹp. Tôi khen: Ô, em chụp có tâm quá! Như thế thì được. Còn khi ai đó tự vỗ ngực xưng mình là người có tâm thì tôi nghĩ cái đó không thật, hơi diễn rồi đấy.
Khi làm một việc gì đấy, tôi rất thích từ "trách nhiệm". Nó rất đàng hoàng và rất sòng phẳng. Tại sao những chỗ như quỹ từ thiện nọ từ thiện kia, nhân viên chẳng bao giờ lên báo đài nói: "Chúng tôi làm việc bằng cái tâm"? Mà họ nói: "Chúng tôi làm vì trách nhiệm".
Thế nhưng, nghệ sĩ lại không ai nói: "Tôi làm từ thiện bởi vì tôi thấy mình là nghệ sĩ và muốn cống hiến. Việc này là trách nhiệm của tôi". Họ thường nói: "Tôi làm từ thiện bằng cái tâm!" Dùng từ "cái tâm" nó rất là nhập nhèm, nó không có sự sòng phẳng, không có sự rõ ràng.
Người A nhờ tôi chuyển đến người B một khoản tiền. Nếu tôi đồng ý thì tôi phải thực hiện lời hứa đó bằng trách nhiệm của mình chứ không thể nói tôi chuyển tiền hộ bằng… cái tâm được. Có đúng không?
Không phải cứ giúp người ở miền Trung hay đâu đấy thì mới là từ thiện. Giúp được người khác đã là từ thiện rồi. Cứ đi giúp người xung quanh mình như người trong gia đình, hàng xóm, bạn bè - thì cũng là từ thiện hết. Không có tiền thì giúp sức!
Tôi rất thích các bạn trẻ theo đuổi dòng nhạc rap bây giờ. Họ mạnh mẽ lắm. Không như các nghệ sĩ hát nhạc trữ tình buồn ngày trước, lúc nào cũng muốn lấy cảm xúc của khán giả bằng những lời ngon ngọt, hay kể lể câu chuyện buồn cho khán giả thương mình, đồng cảm với mình.
Đồng ý là khai thác câu chuyện đời tư cũng là một cách nghệ sĩ gieo cảm xúc vào lòng công chúng, song sự sướt mướt đó lại có mặt trái thế này. Vì nghệ sĩ quá bi lụy nên có những cá nhân lên chà đạp nghệ sĩ, vênh váo nói rằng: "Chúng tôi phải nuôi, thì các anh chị mới có ngày hôm nay thế này thế nọ".
Tôi không đồng ý, tôi phản bác lại: Thật ra cuộc sống này rất công bằng, không ai nuôi ai hết, đó là sự thật. Nghệ sĩ họ phải lao động bằng chất xám thì mới có sản phẩm bán ra, đi hát, kiếm tiền.
Không cha mẹ nào nói với con cái mình rằng: "Con ráng học đi sau này ra làm nghệ sĩ để thiên hạ nuôi con". Không bao giờ! Mà sẽ nói rằng: "Con ráng học sau này khán giả yêu thích sản phẩm của con và họ sẽ mua".
Và bản thân người nghệ sĩ cũng nên ý thức được chuyện: Đã là nghệ sĩ thì phải sống hết mình với đam mê nhiệt huyết, chứ đừng đứng trên sân khấu để nói: "Quý vị ơi, tôi cống hiến cho quý vị đấy. Nhờ quý vị nuôi tôi mới có ngày hôm nay".
Nhìn giới trẻ kia kìa, họ lên sân khấu rất tự tin và nói: "Tôi yêu tất cả quý vị, quý vị có yêu tôi không? Hãy cho tôi một tràng vỗ tay". Chỉ vậy thôi.
Tất cả phải sòng phẳng cả nha!
Nguồn: soha.vn