Đường ngàn dặm bắt đầu từ bước chân đầu tiên: Lão Tử bật mí bí kíp thành công từ những việc nhỏ xíu

BoSky8840

New member
ef6934cb9eff5044beff.jpg


Cũng giống như câu "nước chảy đá mòn" mà ai cũng từng nghe, Lão Tử đã nhắc nhở chúng ta đừng có coi thường những hành động tí tẹo, vì về lâu dài chúng có thể tạo ra impact siêu to khổng lồ luôn đó!

Trong cuộc sống này, không ai có thể "bay" lên đỉnh cao chỉ sau một đêm cả. Phải biết cày cuốc từng ngày một, nỗ lực liên tục không nghỉ mới được. Tương tự, những tham vọng lớn lao của mình cũng có thể đổ sụp chỉ trong nháy mắt nếu cứ để những sai lầm nhỏ nhặt tích tụ dần theo thời gian nhé! ⚠️

## Câu chuyện 1: Hãy bắt đầu từ việc... quét nhà đi đã

Thời nhà Hán, có anh chàng bán hàng rong tên là Trần Phàm, khá là tự tin và có chút tự kiêu. Anh bạn này siêu tham vọng, cứ mơ làm được việc to tát, nhưng cuộc sống thì... không một tí kỷ luật nào. Thế là phòng anh lúc nào cũng hôi tanh và bừa bộn kinh khủng luôn ấy.

Một hôm, Học Cần - bạn thân của ba anh ta - ghé chơi. Thấy căn phòng bẩn như bãi chiến trường, ông hỏi luôn: "Sao cháu không dọn phòng đi?"

Trần Phàm đáp ngay một cách "chanh sả": "Một người đàn ông có chí lớn như cháu, sao phải lãng phí thời gian cho mấy việc lặt vặt kiểu quét phòng, trong khi có thể tập trung chinh phục thế gian?"

Học Cần suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Đến cái nhà đang sống còn chẳng dọn dẹp cho sạch được, làm sao mà làm được việc lớn?" Câu nói này khiến Trần Phàm té ngửa luôn.

Thật ra thì có chí lớn muốn làm đại sự thôi chưa đủ đâu các bạn ơi. Không biết trân trọng những điều nhỏ bé thì thất bại là điều chắc chắn sẽ xảy ra thôi!

## Câu chuyện 2: Đường đi ngàn dặm, phải bắt đầu từ bước nhỏ đã

50e84dc54d385bb3746b.png


Lão Tử từng có câu: "Hợp bão chi mộc, sinh vu hào mạt; cửu tằng chi thái, khởi vu lũy thổ; thiên lí chi hành, thủy vu túc hạ". Dịch ra thì nghĩa là: Cây cổ thụ hai người ôm mới xuể cũng mọc lên từ cây non còn xanh xanh; muốn xây tháp cao 9 tầng thì phải lấy mô đất nhỏ làm móng; đường đi ngàn dặm, phải bắt đầu từ bước nhỏ trước.

Nhà văn nổi tiếng thời nhà Thanh - Bành Đoan Thục - từng kể một câu chuyện về 2 nhà sư: một người giàu có, một người lại nghèo túng. Cả hai đều muốn vượt qua biển Nam để tới Ấn Độ thỉnh kinh, cúng Phật.

Nhà sư giàu flex với nhà sư nghèo: "Mấy năm nay, tôi đều thử thuê thuyền băng qua biển, thế nhưng mãi chẳng có kết quả gì. Thầy định lấy gì mà đi thỉnh kinh?"

Một năm sau, nhà sư giàu có vẫn chưa thể lên đường, trong khi nhà sư nghèo đã đi và về rồi luôn. Thấy nhà sư giàu ngạc nhiên vô cùng, nhà sư nghèo chỉ bình thản nói: "Trong suốt cuộc hành trình, tôi chỉ sống nhờ vào một bình nước và một cái bát để xin ăn. Đó là tất cả những gì tôi cần để hoàn thành tâm nguyện của mình."

Nhà sư nghèo đạt được mục tiêu nhờ làm từng bước một, dựa vào sự can đảm và ý chí của bản thân. Ngược lại, nhà sư giàu cứ đắm chìm trong ảo mộng, mải mê nói về ước mơ mà chẳng thèm hành động nghiêm túc. Tư duy khác biệt chắc chắn sẽ cho ra những kết quả hoàn toàn khác nhau nhé!

Lời nói không thể biến ước mơ thành hiện thực đâu, chỉ có người dám hành động không ngại gian khổ mới có thể hưởng trái ngọt cuối cùng thôi!

## Câu chuyện 3: San phẳng núi cao ⛰️

Ngày xưa, có ông lão Ngu Công đã 90 tuổi, sống giữa hai ngọn núi Thái Hành và Vương Ốc ở gần sông Hoàng Hà. Hai ngọn núi này rộng hơn 700 dặm, cao tận 10.000 thước. Bất cứ ai muốn đi qua sông đều phải đi vòng qua Thái Hành và Vương Ốc.

Sau nhiều năm chứng kiến chuyện này, Ngu Công nghĩ rằng giải pháp duy nhất là dời núi đi cho xong. Ông cùng con cháu ra núi phá từng tảng đá, đào từng miếng đất. Sau đó, họ vận chuyển đá và đất ra phía bờ biển Bột Hải.

Trí Tẩu - một người sống gần bờ sông - thấy thế liền cười nhạo Ngu Công: "Sức người hèn mọn, sao có thể san phẳng được hai ngọn núi đó cơ chứ?"

Ngu Công chỉ lặng lẽ đáp: "Kể cả khi tôi qua đời rồi, các con trai tôi sẽ tiếp tục việc này. Rồi đến đời cháu tôi, chắt tôi. Các thế hệ tương lai trong gia đình tôi sẽ luôn gánh vác nhiệm vụ này, còn hai ngọn núi này thì chẳng thể lớn thêm. Một ngày nào đó, chúng sẽ bị san phẳng. Vậy tôi lo làm gì?"

Trí Tẩu nghe vậy thì câm nín luôn.

Mặc dù tuổi cao sức yếu, Ngu Công vẫn luôn tin rằng chỉ cần nỗ lực thì mục tiêu sẽ sớm hoàn thành. Thế rồi, niềm tin và lòng quyết tâm của ông đã được trời cao chứng giám. Ngọc Hoàng sai người xuống giúp ông lão dời núi. Kể từ đó, người đi đường có thể tới sông Hoàng Hà mà không gặp bất kỳ chướng ngại nào nữa.

Trên đời chẳng có việc gì khó khăn cả, quan trọng là tâm mình đủ kiên nhẫn đến mức nào thôi!

## Câu chuyện 4: Đại họa bắt đầu từ những sai lầm nhỏ ⚡

Người xưa kể rằng, vị vua cuối cùng của nhà Thương cực kỳ quý một đôi đũa bằng ngà voi mà ông được tặng.

Biết điều này, cận thần Kỳ Tử thở dài mà nói: "Bệ hạ càng quan tâm đến đôi đũa này, sẽ lại càng nghĩ rằng đôi đũa này chỉ hợp dùng với bát làm từ sừng tê giác và cốc bạch ngọc."

"Có đồ quý như vậy rồi, bệ hạ sẽ lại chỉ muốn dùng chúng để đựng của ngon vật lạ. Ăn quen của ngon vật lạ rồi, bệ hạ sẽ lại khao khát gấm vóc lụa là, cung vàng điện ngọc."

ec6d4fa1b12f39be1184.jpg


"Bao nhiêu của quý trong đất nước ta rồi cũng chẳng đủ, bệ hạ sẽ lại đòi bằng được của ngon vật lạ từ nước khác. Từ đôi đũa ấy, ta có thể nhìn thấy kết cục phía trước. Ta không thể nào không lo lắng cho bệ hạ."

Rốt cuộc, lời tiên đoán của Kỳ Tử đã thành sự thật. Trụ Vương ngày càng ăn chơi trác táng, chẳng màng tới quốc gia, chỉ đắm chìm trong xa hoa hưởng lạc. Ông cho tăng thuế để xây cung điện với bạt ngàn rượu thịt. Chính vì vậy, người dân càng ngày càng mất niềm tin vào Trụ Vương, dẫn tới việc nhà Thương bị lật đổ sau này.

Thay vì kiềm chế ham muốn khi chúng còn nhỏ, Trụ Vương lại để lòng tham lam của mình lấn át lý trí. Chỉ một sai lầm nhỏ xíu cuối cùng lại mang đến đại họa, phải trả giá bằng cả đất nước và mạng sống luôn.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top