Nghe thì như kiểu "đổi đời trong nháy mắt" nhưng thực tế các cung nữ ngày xưa lại nghĩ "thà chết còn hơn" khi bị hoàng đế để ý đến. Khó hiểu ghê chứ?
Trong mấy bộ phim cổ trang Trung Quốc mà mình hay cày, người ta hay dựng cảnh một cung nữ nhỏ nhoi được hoàng đế sủng ái rồi từng bước leo rank lên địa vị cao quý trong hậu cung.
Con đường "lên đời" này tuy khó nhưng lại là ước mơ của bao cô gái trong cung. Thế mà thực tế trong lịch sử phong kiến, hầu hết các cung nữ lại sợ hoàng đế sủng hạnh mình như sợ cọp. Lý do gì vậy trời?
Theo trang Sohu, lý do các cung nữ không muốn được hoàng đế để mắt tới là do 3 nguyên nhân sau đây:
Thứ nhất, khoảng cách giữa cung nữ và hoàng đế xa tít tắp. Không phải cung nữ nào cũng được hầu hạ sát nút hoàng đế đâu nha. Chỗ ở của các cung nữ thường được xếp xa lắc xa lơ cung của hoàng đế luôn. Thế nên cơ hội để gặp mặt "sếp lớn" không nhiều, muốn trở thành "người của ngài" thì còn hiếm hơn vàng nữa.
Thứ hai, muốn tránh ending bi kịch. Một cung nữ may mắn được hoàng đế sủng hạnh, thậm chí là sinh con cho hoàng đế thì số phận cũng chưa chắc đã thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp. Đặc biệt là những cung nữ xuất thân thấp kém, không có người chống lưng.
Sách sử từng ghi lại những cung nữ sau khi được hoàng đế sủng ái đều mất tích hoặc bị hành hạ đến chết luôn á. Với những người mang bầu con hoàng đế cũng không khá hơn, họ không được ở gần, nuôi dưỡng con của mình. Thay vào đó họ phải chôn vùi thanh xuân trong cô độc. Đau thương quá đi!
Các cung nữ không mang thai phải tiếp tục làm việc trong sự đố kỵ, tẩy chay của người khác. Về già họ được về nhà cùng nỗi cô đơn, buồn tủi vì không người đàn ông bình thường nào dám yêu thương họ (sợ phạm đến vua mà). Trong trường hợp đau lòng hơn, họ có thể phải tuẫn táng theo khi hoàng đế qua đời hoặc phải lên chùa xuất gia. Nếu may mắn không phải tuẫn táng, họ chỉ có cách cả đời lưu lại chùa cầu nguyện cho hoàng đế cho đến khi chết mới thôi.
Thứ ba, cung nữ mang hận với hoàng đế. Cung nữ không phải là vị trí "ngồi mát ăn bát vàng" đâu nha. Họ phải làm mọi việc từ nhẹ tới nặng, mỗi ngày phải làm khối lượng công việc khổng lồ và hầu như đều bị bạc đãi. Cung nữ phải làm toàn bộ những công việc cực nhọc cả ngày lẫn đêm, đôi khi còn không kịp ăn nữa. Công việc vất vả nhưng yêu cầu của chủ nhân lại quá cao. Họ làm đến đâu cũng khó lòng làm hài lòng chủ nhân nên dần dần nảy sinh tâm lý oán hận. Hiểu mà!
Một ví dụ điển hình là việc vua Minh Thế Tông (niên hiệu Gia Tĩnh) suýt bị nhóm cung nữ ám sát chết. Theo những ghi chép trong lịch sử, nguyên nhân cho hành động liều mạng của các cung nữ này đến từ sự bạc đãi khủng khiếp của Minh Thế Tông.
Vị hoàng đế này vì muốn luyện đan dược trường sinh bất lão đã lấy máu kinh nguyệt của những cung nữ để thêm vào thuốc (wtf?! ). Minh Thế Tông đã ép các cung nữ không được ăn cơm, chỉ được uống nước sương, nhiều người đã mất mạng vì ý muốn của nhà vua. Do đó, họ đã tập hợp và ra tay ám sát hoàng đế luôn.
Nguồn: soha.vn