KhoaiMimi2255
New member
"Anh Hoài Linh bảo em ra thắp nhang xin má Kim Ngọc, xin lót chữ Kim của má, xin cái duyên của má để sống với nghề" - Kim Đào hồi tưởng lại khoảnh khắc định mệnh đời mình.
Từ ngày bước chân vào showbiz tới giờ đã được 4 năm rồi đó. Với cô gái Rạch Giá từng trải qua bao sóng gió, khoảng thời gian này vừa dài vừa ngắn, nhưng đủ để Kim Đào lật hoàn toàn câu chuyện cuộc đời mình sang một trang mới huy hoàng hơn...
Bị coi thường vì... "tay ngang"
Phải thừa nhận luôn là ở đâu cũng có chuyện trọng bằng cấp. Nghề nào cũng vậy, có bằng cấp thì được nhìn bằng con mắt khác hẳn. Còn ở showbiz thì chuyện này càng nghiêm trọng hơn nữa. Là diễn viên lên từ gameshow, liệu Kim Đào có được mọi người tôn trọng không?
"Chị nói đúng luôn ý, ngành nghề nào cũng vậy, tay ngang thì không bao giờ nhận được sự tôn trọng của những người học trường lớp đàng hoàng. Em từ Đấu trường tiếu lâm ra nên khi đi quay với mấy anh chị diễn viên được đào tạo chính quy, không được mọi người tôn trọng tí nào.
Em nhớ như in, hồi mới vô nghề, em đen, mập xấu lắm, lại không biết trang điểm như bây giờ. Khi đi quay, mấy anh chị nhìn em bĩu môi 'trời ơi, diễn viên đó hả. Diễn viên gì nhìn kỳ vậy trời'. Em xấu hổ muốn chết luôn nên chỉ biết cố gắng chăm chút vào kịch bản, phần diễn của mình để mọi người không coi thường."
Rồi có lần đi quay sitcom cùng một nghệ sĩ lớn. Run bần bật nên Kim Đào học thuộc lòng kịch bản. Chú ấy góp ý: "Con đừng để tâm từng chữ trong kịch bản, con chỉ cần nắm ý thôi rồi chú cháu mình nói với nhau thì mới tự nhiên. Con đọc y chang kịch bản thì khô khan lắm".
Làm theo lời chú, hai người diễn rất ăn ý. Nhưng ơ kìa, lần sau lại gặp chuyện ngược lại. Hôm đó quay chung với một chị diễn viên làm nghề lâu năm. Kim Đào đóng vai người ở trong nhà chị ấy, còn chị ấy là bà chủ.
Câu thoại gốc của Kim Đào là "trời ơi, bà mặc bộ đồ này, ai biết bà U50 đâu". Nghĩ theo lời chú dạy, cô nói "trời ơi, bà mặc bộ đồ này, ai biết bà 50 tuổi đâu".
Vừa nói xong thì chị ấy kêu "cắt, không diễn nữa". Mọi người hỏi sao, chị ấy đáp: "Tôi không thích diễn với mấy người tay ngang. Mấy người này diễn không tôn trọng kịch bản gì hết, người ta là U50 chứ đâu phải 50 tuổi".
Mọi người bảo nói vậy cũng không sao, vẫn đúng ý nhưng chị ấy kiên quyết: "Tôi không thích, còn mấy người thích vậy thì tôi không quay nữa". Kim Đào phải xin lỗi và xin đạo diễn cho quay lại. Chị ấy còn dặn thêm: "Mai mốt đừng sắp tôi diễn chung với mấy người tay ngang này nha!"
"Lúc đầu buồn ghê luôn á. Nhưng rồi em quyết tâm, mình đã không được học hành đàng hoàng thì phải cố gắng học hỏi nhiều gấp bội. Xem phim nhiều hơn, học hỏi các cô chú anh chị trong nghề để mọi người không nói mình 'ăn may' từ gameshow. Xuất phát điểm đã không bằng người ta rồi thì phải cố gắng gấp 10, thậm chí gấp 100 lần."
Từ cô gái rửa ly mướn đến diễn viên được săn đón
Từ một cô gái quê mùa sống bằng nghề rửa ly mướn ở quán cà phê bỗng chốc trở thành diễn viên được biết mặt biết tên. Đó là bước ngoặt cực lớn trong đời Kim Đào. Vậy khi cuộc sống sang trang mới, cô được hàng xóm, bạn bè ở quê nhìn nhận lại như thế nào?
"Thật sự là cuộc đời em sang một trang mới, huy hoàng luôn. Nhất là thời điểm đài nào cũng có em. Hồi còn rửa ly, em còn đi làm shipper, dọn nhà theo giờ, lau toilet... Việc gì em cũng làm miễn là có tiền."
"Có lần em đi giao đồ cho một chị ở tiệm spa. Trời mưa to nên giao xong, em đứng trú mưa dưới mái hiên. Đang đứng thì chị ấy ra đuổi, kéo mái hiên vô, không cho mình trú mưa. Chị ấy bảo 'dơ hành làng của chị, tiệm sang, đừng đứng vậy'. Đúng là tiệm nhìn sang thật. Em buồn lắm."
Nhưng plot twist đây rồi! Khi Đấu trường tiếu lâm phát sóng, chị ấy xem xong inbox Kim Đào: "Trời ơi, em dễ thương quá hà, hoàn cảnh vậy đó hả. Thôi bữa nào rảnh qua chị xăm chân mày, xăm môi miễn phí, không lấy tiền nha, chỉ cần chụp với chị tấm hình thôi"...
"Thật sự là ở dưới Rạch Giá, bây giờ em có giá lắm luôn (cười). Mỗi lần về là được đón tiếp huy hoàng. Hồi lớp 5, em tốt nghiệp với điểm số cao nhất trường - 23 điểm. Toán 10, Văn 10, cộng điểm dân tộc Khmer và học sinh giỏi nữa. Em được tuyển thẳng vô trường điểm dù trái tuyến.
Trường đó toàn cậu ấm cô chiêu, con nhà giàu ở Rạch Giá. Khi tốt nghiệp, các bạn đều là ông chủ bà chủ bar, nhà hàng, spa lớn, còn em thì đi rửa ly mướn, ngồi kế toilet.
Khi chương trình phát sóng, các bạn chia sẻ clip rồi chat trong nhóm khoe học chung lớp. Các bạn nhắn tin bảo: 'Chừng nào về tao đãi mày ăn, ghé nhà hàng tao nha, chụp ảnh với tao nha...' Em vui nhưng cảm giác cũng rất kỳ, không biết nói sao."
Được khán giả "đu idol" nhiệt tình
Còn với khán giả thì sao, có được yêu thương không?
"Lúc mới lên Sài Gòn, em chưa biết chăm chút ngoại hình nên ngày không đi diễn, em luộm thuộm lắm, sáng ra đầu bù tóc rối đi siêu thị chơi. Vì em chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó sẽ có người xin chụp hình với mình.
Hôm đó đang chơi ở siêu thị với con, có một cô cứ đi theo em hoài. Một hồi cô ấy lại gần hỏi: 'Con có phải là Tư Măng trong nhóm Tỉ Muội không?' Em bảo 'Dạ phải'. Cô ấy nói: 'Cô khoái mày lắm, mày cho cô chụp tấm hình nha'.
Lúc cô ấy đưa điện thoại lên, em tá hỏa âm binh. Không thể tưởng tượng được con nhỏ trong điện thoại đó là mình, mắt em còn ghèn luôn, đầu thì bù rù. Em bảo 'Thôi cô ơi, để bữa nào mình chụp ha cô, con nhìn con thấy ghê quá'.
Cô ấy nhất định không chịu: 'Cô thích mày vậy nè, bình dân. Chụp với cô đi, về cô khoe mọi người. Mày ở ngoài cưng quá hà'. Khi đi diễn được khán giả lên tặng hoa, em vui như lên mây ấy."
Còn một kỷ niệm đáng nhớ nữa. Hồi lên Sài Gòn, Kim Đào mang theo chiếc xe máy cùn hay hỏng. Mới lên hơn 1 năm, chưa biết đường mà đã dám đi ship.
"Hôm đó có người đặt bánh, kêu giao tới Tên Lửa. Ông ấy dặn đi thẳng bến xe miền Tây là thấy Tên Lửa rồi gọi. Em cứ nghĩ chỗ đó trưng cái tên lửa giống như trưng máy bay thời xưa. Em chạy hoài không thấy. Điện thoại thì lúc nghe lúc không.
Ông ấy hỏi 'Thấy Tên Lửa chưa?', em bảo chưa. Ông dặn 'Chừng nào thấy thì gọi'. Em chạy hoài, tới khi nhìn lên thấy biển báo 'Long An kính chào quý khách'. Em đứng đó khóc luôn.
Chạy ngược về thì thấy ghi đường Tên Lửa. Em gọi, ông ấy bảo lâu quá, trễ giờ cúng rồi, không nhận nữa. Hôm đó mọi người trong xóm trọ được ăn no bánh."
Chiếc xe đó chở Kim Đào đi khắp nơi, cả xuống Vũng Tàu diễn cũng đi xe đó nên hay hư. "Có lần đang giao đồ ở cầu vượt Cộng Hòa, xe chết máy trôi ngược lại. May có người giúp đẩy lên, không thì tai nạn rồi."
Sau đó Kim Đào đăng Facebook hỏi mua xe trả góp vì xe hư mà không có tiền, không có giấy tờ. Một anh khán giả ở Quảng Ngãi rất thích nhóm Tỉ Muội nhắn tin. Anh làm chủ tiệm cầm đồ, có khách cầm chiếc xe 2 năm không quay lại lấy. Anh ấy quyết định tặng Kim Đào.
"Em đưa địa chỉ nhưng thật sự không tin là có người tặng mình món quà giá trị đến vậy. Mấy ngày sau có người gọi em ra bến xe miền Đông lấy xe. Em mừng quá chừng! Xe còn rất mới và chạy rất ngon. Em không ngờ được khán giả thương đến vậy."
Quá khứ khó khăn là động lực để tiến bước
Trải qua bao sóng gió mới có được ngày hôm nay. Nhìn lại, Kim Đào nghiệm ra điều gì?
"Em thấy mình rất may mắn. Em trải qua nhiều chuyện buồn nhưng cũng có nhiều chuyện vui. Ngày xưa em hay suy nghĩ tiêu cực, cứ nghĩ về gia đình, cuộc sống và tự hỏi sao mình kém may mắn thế. Nhưng giờ nhìn lại, em thấy nhờ tuổi thơ đó, khó khăn đó mà em có được những trải nghiệm và cảm xúc mà các bạn khác chưa chắc có. Bên cạnh đó là nguồn năng lượng sống mạnh mẽ.
Những trải nghiệm đó giúp em hóa thân vào nhân vật dễ hơn. Đóng người nghèo khổ cũng cảm được sâu sắc hơn. Chúng luôn thôi thúc em phải sống hết mình, không chờ đợi ngày mai mà phải hết mình từng phút giây.
Và những ngày tháng đã qua là kỷ niệm đẹp để bây giờ em có thể kể với mọi người: ngày đó em khổ vậy đó nhưng nếu mình cố gắng thì mọi chuyện sẽ tốt hơn. Hãy cứ hy vọng vào những điều tốt đẹp đang chờ phía trước, dù ở hoàn cảnh nào cũng không được nghĩ tiêu cực, bi quan."
Bằng chứng cho sự cố gắng của Kim Đào: khi thi Làng hài mở hội, có dịp được anh Hoàng Mèo dẫn lên đền của anh Hoài Linh. NS Hoài Linh bảo đừng lấy tên Hồng Đào, thấy cô tướng giống má Kim Ngọc, nên xin lót chữ Kim của má. Anh kêu ra thắp nhang xin má Kim Ngọc, xin cái duyên để sống với nghề.
Sau 4 năm, giờ Kim Đào đã thay đổi nhiều. Mọi người cũng thay đổi cách nhìn. Các bạn trẻ thi gameshow cũng hay hỏi ý kiến khi làm tiểu phẩm.
Nguồn: soha.vn