Đừng vui quá nhé! Hành vi này của con là thiếu yêu thương chứ đâu phải EQ cao đâu các bố mẹ ơi

ThoDev2487

New member
Trẻ con là trẻ con thôi mà, các bé sẽ có những hành động đặc trưng của độ tuổi ấy cơ

*Bài viết của Tiểu Quyên - một blogger chuyên về nuôi dạy con ở Trung Quốc nha.

Gần đây trên một diễn đàn, có một bố tự hào lắm luôn, kể con trai mình hiểu chuyện, EQ (chỉ số cảm xúc) cao siêu. Mới 3 tuổi mà bé đã tự mặc quần áo, đi giày, dọn nhà, gặp ai cũng lễ phép, không bao giờ đòi hỏi linh tinh, cũng chẳng giận hờn. Bố mẹ bảo gì là làm nấy luôn.

Các bố mẹ khác thấy vậy choáng hết, rần rần hỏi bí kíp nuôi con thần thánh thế nào. Bố này cười khẩy giải thích là không có gì đặc biệt đâu, chỉ không nuông chiều, không làm hư con thôi.

Kiểu con xin gì mà không ưng thì kiên quyết từ chối, dù có khóc ầm ĩ hay giận dữ thế nào cũng không đổi ý. Nếu bé không làm được việc gì đó, bố mẹ sẽ lạnh lùng không đáp lại cho đến khi làm xong mới thôi.

Nghe đến đây tôi thở dài luôn ý. Đây đâu phải EQ cao, rõ ràng là thiếu yêu thương rồi!

9f051061e4d74c9d0c3e.jpg


Làm bố mẹ ai chả muốn con ngoan, không bướng bỉnh, không quậy phá, lễ phép, chu đáo và biết yêu thương đúng không? Nhưng mà những phẩm chất đẹp đó phải hình thành tự nhiên từ bên trong các bé chứ, không phải do "ép buộc" từ bên ngoài đâu nha.

Bởi vì, những đứa trẻ hành xử "hiểu chuyện", "ngoan ngoãn" quá mức đơn giản là biểu hiện của việc thiếu tình yêu thương và cảm giác an toàn ấy mà!

Có một ví dụ dễ hiểu nè:

Giả sử bạn và con ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế, giữa là một đống đồ vật. Bạn yêu cầu con kể những đồ vật mình nhìn thấy. Thì câu trả lời của con gần như chỉ là những thứ con thấy thôi, chứ không phải những gì bạn nhìn thấy đâu.

Lý do là, theo tâm lý học, trước 6 tuổi trẻ thường hành xử từ góc nhìn "tôi". Con không chú ý đến góc nhìn của người khác mà chỉ nghĩ về bản thân mình thôi.

Sau 6 tuổi, khi não bộ phát triển đủ khả năng suy nghĩ trừu tượng, trẻ mới dần hiểu được quan điểm của người khác, và học được cách "đặt mình vào vị trí người khác".

Vậy nên, nếu một đứa trẻ chỉ vài tuổi đã "ngoan ngoãn", "hiểu chuyện", "nghe lời", "không làm phiền", thì đó không phải EQ cao đâu, mà đơn giản là trẻ thiếu tình yêu và mong được cha mẹ quan tâm ý!

Trẻ em, về bản năng, rất cần sự công nhận và tình yêu của bố mẹ. Chỉ khi đó, với sự yếu ớt và khả năng hạn chế, các bé mới có cảm giác an toàn với thế giới xung quanh.

Tôi từng thấy một mẹ ở công viên, suốt ngày lặp đi lặp lại: "Nếu con lại làm thế, mẹ sẽ không thích con nữa đâu". Con muốn chơi bóng, nhưng mẹ chỉ muốn bé chơi cầu trượt. Khi bé phản đối, mẹ lại: "Nếu con không nghe lời, mẹ sẽ không thích con nữa đâu".

Con tranh đồ chơi với bạn, mẹ lại: "Nếu con tiếp tục như vậy, con sẽ không được chơi nữa". Mẹ gần như luôn đi theo con, miệng thì không ngừng nhắc những câu này. Điều này khiến cậu bé trở nên rụt rè, mọi hành động đều phụ thuộc vào yêu cầu của mẹ.

Đây không phải "biết nhường nhịn" hay "lễ phép" đâu, mà là do cậu bé sợ không được yêu thương và cố làm vừa lòng mẹ ấy mà!

Chúng ta vẫn hay nói về "EQ cao", nhưng thực chất EQ cao là gì?

Đây là bốn khả năng được các sách nghiên cứu tâm lý chỉ ra nha:

Khả năng nhận diện cảm xúc: Đó là khả năng nhận ra cảm xúc của người khác qua những biểu cảm nhỏ nhất. Ví dụ, bạn có thể biết người khác đang giận, buồn hay khó chịu chỉ qua một cái nhíu mày hay cử chỉ nhỏ.

Khả năng nhận biết cảm xúc bản thân: Là khi trẻ biết nhận thức cảm xúc của chính mình, chẳng hạn khi bị bắt nạt, trẻ nhận ra mình đang tức giận, sợ hãi hay lo lắng. Tuy nhiên, một số trẻ khi bị bắt nạt lại không nhận ra cảm giác của mình và có thể im lặng chịu đựng hoặc tự thuyết phục rằng không nên sợ.

Khả năng hiểu cảm xúc người khác: Ví dụ, nếu mẹ nổi giận vì con không mặc áo khoác, người có EQ cao sẽ hiểu mẹ không chỉ giận, mà còn lo con bị cảm lạnh hoặc sợ người khác chê. Mọi hành động của mẹ đều xuất phát từ tình cảm và sự quan tâm.

Khả năng quản lý cảm xúc: Đó là khả năng nhận thức và biểu lộ cảm xúc phù hợp với hoàn cảnh. Chúng ta không thể cười ầm ĩ khi sếp đang phát biểu trong họp, hay ngồi khóc lóc giữa phố được. EQ cao giúp chúng ta điều tiết cảm xúc một cách hợp lý.

Làm sao để giúp con phát triển chỉ số cảm xúc?

Bạn có thể thắc mắc, nếu trẻ khóc thì có nên để bé khóc thoải mái không? Nếu bé quậy phá, chúng ta có nên bỏ mặc không?

Không phải vậy nha!

Dù trẻ chưa phát triển được khả năng quản lý cảm xúc, nhưng bố mẹ có thể giúp trẻ học cách điều tiết cảm xúc của mình đấy.

Ví dụ, khi trẻ giận dỗi, chúng ta có thể cho bé khóc một chút, rồi sau đó giải thích cho bé hiểu lý do và cách hành động đúng đắn. Đó chính là cách giúp trẻ học kiểm soát cảm xúc và nhìn nhận vấn đề từ góc nhìn của người khác. Khi trẻ có cảm xúc, hãy để bé thể hiện, và khi bé đã bình tĩnh lại, chúng ta có thể nói chuyện và hướng dẫn bé cách xử lý cảm xúc.

Ngược lại, nếu chúng ta dùng những lời như "Mẹ không thích con nữa", hay "Mẹ sẽ không yêu con nữa", sẽ chỉ khiến trẻ sợ hãi, lo lắng và phải cố "làm vừa lòng" bố mẹ thôi.

Trẻ con là trẻ con, các bé sẽ có những hành động đặc trưng của lứa tuổi ấy. Nếu quá chú trọng việc bé "nghe lời" và "biết điều", sẽ khiến trẻ dễ trở nên nhút nhát và thiếu tự tin đấy! ✨

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top