Anh Chánh văn Hoàng Anh Tú đã áp dụng cách khen ngợi vào việc nuôi dạy con cái: "Tôi vẫn luôn dạy 3 đứa nhỏ nhà mình không phải việc khen ngợi người khác như thế nào, ý nghĩa của lời khen ra sao mà chỉ là khen chúng, chỉ cho chúng thấy cảm xúc của chúng khi nhận được lời khen thế nào."
Nói thật, điều khiến mình bức xúc nhất chính là câu: "Đừng khen quá làm nó hư!" Không chỉ các mẹ, các chị vợ nói vậy mà cả những ông bố, ông chồng, sếp nam, sếp nữ... cũng thế.
Con đạt 9 điểm rồi vẫn bị hỏi: "Sao con không được 10?"
Con xếp thứ 2 vẫn bị chất vấn: "Sao con để thua bạn A?"
Chồng về sớm rủ vợ đi ăn hàng, vẫn bị nói: "Chắc thấy có lỗi với vợ chứ gì?"
Vợ mệt nghỉ đi tìm khắp mấy cái Phòng Thay Đồ mới mua được áo đẹp cho chồng thì lại nghe: "Vẽ chuyện! Lại đi mua sắm nhân tiện mua thừa ra một cái cho chồng chứ gì?"
Nhân viên cố gắng hoàn thành công việc xong thì sếp thả một câu: "Lần sau cố gắng hơn nữa nhé!"...
Tại sao mình lại keo kiệt đến vậy với mấy lời khen nhỉ?
Tại sao mình chỉ toàn nhìn thấy cái thiếu mà không bao giờ công nhận những gì người ta đã làm được?
Mình nghĩ đấy cũng là một dạng bạo hành tinh thần đó: Việc mà mình kìm kẹp lời khen với nhau. Và hậu quả là thế hệ cha mẹ hà tiện lời khen sẽ khiến thế hệ con cái cũng theo đó mà keo kiệt hoặc bị sợ những lời khen luôn.
Mình vẫn luôn dạy 3 đứa nhỏ nhà mình không phải việc khen ngợi người khác như thế nào, ý nghĩa của lời khen ra sao mà chỉ là khen chúng, chỉ cho chúng thấy cảm xúc của chúng khi nhận được lời khen thế nào.
Và điều này, mình lại học được từ chính vợ mình. Là nàng chứ không phải ai khác: người đã luôn biết cách động viên chồng.
Nàng luôn nói cho mình biết việc nàng nhận ra được những gì mình đã làm cho nàng. Là nói cho mình biết luôn ấy. Cả những điều mà mình không ngờ tới.
Nàng khiến mình bất ngờ với chính mình, với những gì mình làm được. Mình nghĩ đó chính là thứ tạo nên sự gắn kết, tạo nên sự đồng thuận.
Động viên nhau liệu có khó lắm không?
Mình nghĩ là không khó đâu. Chỉ là mình có muốn làm hay không thôi?
Với vài người, họ có thể làm được nhưng họ đã không làm chỉ vì cái câu: Đừng khen quá làm nó hư, chồng hư, vợ hư, nhân viên hư.
Có thể đấy! Có thể lắm chứ! Như nhiều người mình biết, vẫn dùng lời khen để... hại người kiểu: "Khen cho nó ảo tưởng về nó đấy sao?".
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác, một câu chuyện cần cảnh giác khác.
Còn với người thân của mình, với những đồng nghiệp của mình, những người sát cánh cùng mình, sao lại đi keo kiệt với nhau những lời khen như thế???
Thậm chí, có người sẵn sàng khen người lạ nhưng lại hà tiện khen người thân...
Nguồn: soha.vn