18 tuổi, bạn đang đối mặt với drama đầu tiên trong đời: Lên đại học hay drop out theo đuổi đam mê?
Mở báo ra toàn thấy tin cử nhân thất nghiệp ùn ùn. Xong lướt xuống thì lại thấy mấy anh chị kiếm vài trăm triệu/tháng mà chẳng cần đại học gì cả.
Nhìn xung quanh thì bạn bè toàn mở quán cà phê, làm boss shop online kiếm ngon lành, mà chả ai qua trường lớp. Vậy là ez game rồi, cứ "follow your passion and success will follow you!" phải hôngggg?
Plot twist là... bạn chẳng biết mình muốn gì luôn á! Không thích bán hàng online như bạn cùng lớp, mà cũng chả muốn làm bác sĩ như ba mẹ kỳ vọng. "Đam mê" nghe mông lung vãi, xa lạ vô cùng. Nhưng cuối cùng thì vẫn phải nộp đơn vào đại học vì... áp lực phải làm "con nhà người ta"
Năm 18 tuổi, mình cũng từng confused max, từng hoang mang khi bước vào cổng trường. Nhiều năm sau nhìn lại, mình vẫn tự hỏi: Mình làm được gì suốt thời gian đó? 4 năm đại học có thực sự cần thiết cho công việc không? Và spoiler luôn: chẳng có câu trả lời nào perfect cả!
Nhiều người kêu ca rằng lãng phí thời gian ở đại học, vì học toàn mấy môn vô bổ chả giúp ích gì cho tương lai.
Sao lại phải hy sinh học nhiều thế, trong khi đi làm người ta lại training lại từ đầu. Chưa kể nhiều người làm nghề chẳng liên quan gì đến bằng cấp. Vậy thì nó có xứng đáng với effort bạn bỏ ra không?
Đại học không chỉ là nơi "cày cuốc" với sách vở đâu nha. Giá trị thật của tấm bằng nằm ở sự thay đổi trong nhận thức, tư duy và thái độ của bạn suốt quãng thời gian ở trường, từ đó làm nền tảng cho bạn bước vào đời.
Ngay cả những legend như Bill Gates, Steve Jobs hay Mark Zuckerberg – ba tỷ phú bỏ ngang đại học để focus vào sự nghiệp – cũng phải admit rằng đại học thật sự có ích đó nha!
Đại học còn là môi trường để rèn skill và build connection - những thứ cực kỳ cần để survive trong xã hội cạnh tranh khốc liệt này. Có lẽ bạn đã feel rõ sự khốc liệt đó nếu phải sớm va chạm với thế giới bên ngoài.
Nhưng trust me, cái "xã hội thu nhỏ" trong trường đại học cũng sẽ dạy cho bạn rằng "cuộc đời không màu hồng" đâu. Chỉ là ở trường mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng hơn tí thôi, vì xung quanh toàn những người cùng tuổi, chứ không phải mấy đồng nghiệp hay sếp lớn thích áp đặt.
Ví dụ điển hình ở trường đại học là bạn sẽ nhiều lần chán nản vì bị... "ép" học những môn "vô bổ" vô cùng.
Bạn nói chúng không phù hợp với sở thích và chẳng có ích gì cho tương lai. Nào, dừng lại một chút! Chương trình học được thiết kế cho vài trăm sinh viên chứ đâu phải riêng bạn.
Đương nhiên sẽ có lúc bạn thấy không hợp, nhưng sự thật là bạn vẫn phải học thôi. Thế nên đừng kêu ca nữa, thay vào đó hãy tìm cách "yêu" môn học mình ghét đi. Chẳng hạn tìm "chiến hữu" để học chung, chỉ cần thuyết phục được một người "chịu khổ chung" là đã thấy tốt hơn rồi đấy
Sau này cũng vậy, khi đi làm hay trong cuộc sống, đôi khi ta phải chấp nhận những gì người khác trao cho mình. Đừng vì thế mà disappointed, mà hãy tìm cách thỏa hiệp. Người thông minh tận dụng hoàn cảnh chứ không blame nó.
Hơn nữa, sẽ có những lúc bạn bị đẩy vào tình huống trớ trêu vô cùng. Thử tưởng tượng khi đi làm, bạn bỗng bị sếp bắt tính toán các chi phí tài chính, trong khi công việc bình thường của bạn là marketing. Lúc đó có lẽ bạn sẽ ước gì mình đã focus hơn trong lớp nhập môn tài chính
Và thật sự những tình huống khó khăn kiểu này sẽ luôn xuất hiện trong cuộc đời đi làm. Người ta chẳng care bạn giỏi đến mức nào hay bạn đã học gì ở trường. Cái họ cần là bạn giải quyết gọn công việc họ giao. Vậy nên đừng vội chán nản, bạn chẳng biết khi nào mình cần đến kiến thức đã học đâu.
Nói vậy là mình support việc đi học đại học?... Không hẳn nhé!
Thực tế là có bằng đại học cũng không là gì cả, mỗi năm vẫn có hàng trăm ngàn cử nhân "ôm bằng thất nghiệp" đó thôi.
Một phần nguyên nhân là do chưa có định hướng rõ ràng. Nếu bạn phải tốn đến bốn năm "vật vã" ở trường, cố gắng vượt qua mọi kỳ thi chỉ để lấy được một tấm bằng như bao người khác, rồi lại tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hoang mang...
Vậy thì đó chỉ là waste time. Tuy nhiên, nếu bạn drop out, quyết định "khởi nghiệp kinh doanh theo đam mê" khi trong tay chẳng có kinh nghiệm gì, nhiều khả năng bạn sẽ sớm fail, thậm chí phải chịu một cú sốc có thể khiến bạn không đứng dậy được. Và đó cũng là một kiểu lãng phí.
Chúng ta dễ bị ru ngủ bởi những success story mà quên rằng thất bại vẫn luôn rình rập. Chúng ta cố tìm "lối tắt" an toàn, vội vã follow trend mà không biết rằng điều kiện của mỗi người rất khác biệt. Thế nên, xin hãy dừng lại và dành thời gian để hiểu bản thân mình.
Không ez để trả lời những câu hỏi này đâu. Vì đơn giản là không phải ai cũng may mắn sớm tìm được đam mê. Vẫn có người phải mất gần cả đời để biết điều mình thực sự muốn, nhưng quan trọng là cuối cùng họ vẫn tìm ra câu trả lời.
Thế nên đừng chùn bước, cứ thử thách bản thân. Vì thành công nằm ở cả quá trình, chứ không chỉ riêng kết quả. Khi bạn tìm được đam mê thực sự cũng là lúc bạn đã rất gần với thành công của mình rồi đó!
Dù vậy, bạn phải suy xét kỹ càng chứ đừng hành động thiếu suy nghĩ. Chúng ta hay nhầm lẫn giữa yêu thích và đam mê. Đam mê bắt đầu bằng yêu thích, nhưng việc bạn thích một ngành nghề không có nghĩa là bạn đam mê nó.
Đam mê đòi hỏi tài năng, lòng kiên nhẫn và sự hy sinh. Bạn có quyền mơ trở thành bác sĩ, nhưng hãy chắc chắn khả năng tiếp thu của mình phù hợp với chương trình học cực phức tạp, kéo dài ít nhất 6 năm. Rồi sau đó khi ra trường đi làm, hãy chắc chắn bạn đủ kiên trì để theo kịp những kíp trực đêm ở bệnh viện và những ngày làm việc bất kể lễ Tết.
Bác sĩ không chỉ cần kiến thức, họ phải có cả y đức thì bệnh nhân mới tin tưởng trao mạng sống vào tay họ. Bạn tin rằng mình có đủ các phẩm chất đó không? Tương tự, bạn có quyền mơ làm ca sĩ nổi tiếng, nhưng bạn có dám chấp nhận khổ luyện cực nhọc hàng năm trời, chấp nhận bắt đầu từ những show diễn tỉnh lẻ với lương bèo bọt?
Vậy đấy, đừng để những yêu thích nhất thời làm mờ mắt bạn. Bạn có thể mạo hiểm, nhưng đừng nôn nóng mà thiếu sáng suốt. Việc gì cũng cần prep kỹ càng. Nói đúng hơn, hãy biết cách nuôi dưỡng đam mê chứ đừng theo đuổi nó một cách ngu ngốc.
Xã hội này luôn có sự phân công lao động rõ ràng, mỗi người là một mắt xích nhỏ trong guồng quay lớn. Ai cũng có vị trí của mình và chẳng có công việc nào cao trọng hơn những việc khác. Vậy nên nếu bạn đã biết mình muốn gì, hãy bắt tay ngay vào xây dựng kế hoạch để thực hiện nó.
Năng lực của mỗi người khác nhau, nên con đường thành công của họ cũng phải khác nhau. Nếu đại học là điều không thể thiếu để bạn theo đuổi ước mơ, hãy học tập hết mình, trau dồi chuyên môn cho thật tốt.
Nhưng nếu công việc bạn mong đợi không nhất thiết phải được đào tạo bằng chương trình đại học kéo dài nhiều năm, thế thì đừng ép buộc bản thân phải đến trường, hãy dành thời gian đó để trải nghiệm thực tế.
Suy cho cùng, nếu con đường đã chọn cho bạn động lực để thức dậy mỗi sáng và luôn mỉm cười hạnh phúc khi nhìn thấy thành quả mình đạt được, vậy thì dù bạn làm gì đi nữa, nó vẫn là điều đáng tự hào
Bạn chỉ mới 18 tuổi. Bạn còn trẻ. Bạn được quyền thử, được quyền sai lầm. Hãy cứ sống và trải nghiệm. Đừng vội giới hạn bản thân vì vẫn còn nhiều tài năng ẩn sâu trong bạn.
Nhưng bạn cũng đã 18 tuổi rồi. Đã đến lúc phải trưởng thành. Hãy thôi phụ thuộc vào người khác, thôi blame hoàn cảnh. Hãy là người chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình. Đừng sợ thất bại, vì thật ra nó khó tránh khỏi, điều quan trọng là biết cách tự mình đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.
Nguồn: soha.vn