Như bao game thủ mê RPG thời xưa, mình đã cày nát cả Diablo lẫn Diablo 2 trong… nhiều năm trời luôn á Lý do thì đơn giản thôi, nhà mình có cái máy tính cục gạch ram 256 kêu như công nông nên cũng may mắn hơn mấy đứa bạn cùng lứa tuổi những năm 2005-2009.
Rồi năm 2011 sau khi đỗ đại học, mình lên đời xài laptop – chiếc lap ram 1gb duo core 1.9/lõi. Đây cũng là lần đầu tiên mình thấy một thứ có cấu hình "cao" đến thế. Cũng nhờ có laptop cùi bắp này mới có duyên gặp được Dragon Age.
Hồi đó mấy game online như Thiên Long Bát Bộ, Võ Lâm Truyền Kỳ đang hot lắm nhưng chẳng hấp dẫn mình tí nào vì… cốt truyện không đặc sắc bằng mấy game Offline mình từng chơi. Mình lên mạng tìm game nhập vai, hình ảnh ổn mà cái lap cùi của mình chạy được. Bỗng dưng xuất hiện cái tên Dragon Age Origin với điểm số Gamespot chấm cao ngất ngưởng, cấu hình vừa phải, cùng thời điểm với Skyrim mới ra. Điều thú vị là máy mình không chạy được Skyrim nên mới chơi Dragon Age
Ấn tượng đầu tiên? Đương nhiên là phần tạo nhân vật chi tiết, các class đa dạng. Ngay lần đầu mình chọn class Mage luôn.
Ấn tượng thứ hai: Đây không phải game chặt chém kiểu Diablo hay bất kỳ game RPG online/offline nào mình từng đụng vào. Nó đúng kiểu old school như Fallout 2 ngày xưa nhưng góc nhìn đẹp hơn. Ban đầu mình không thích lắm vì lối chơi chậm rãi, phải tính toán nhiều trong combat thay vì làm siêu nhân cân cả thế giới. Đùa chứ không pause lại tính skill thì creep cắn chết mất Chưa kể đống lựa chọn trong mỗi cuộc hội thoại khiến mình phát ớn. Mình tưởng như nó chả có tác dụng gì và mình đã nhầm… nhầm to đấy!
Lúc đầu mình chỉ dành 1-2 tiếng chơi Dragon Age sau khi try hard Dota. Nhưng sau Ostagar (ai chơi thì biết rõ) mình bị cuốn vào game luôn. Gameplay chia làm 2 phần rõ rệt: Đánh nhau và đối thoại. Đánh nhau thì ai cũng biết combat DAO chậm như rùa, lù đù mà khó nữa chứ Nhưng cũng giống mấy bác thích cày Dark Soul, chính thất bại lại giúp mình ngộ ra nhiều thứ.
Phần đối thoại thực sự đã thay đổi cách nhìn của mình về game. Mỗi lựa chọn đều có hậu quả, đầu tiên là cơ chế approved và disapproved của từng thành viên trong team. Tưởng chả liên quan gì, thế mà… đến lúc Alistair tìm đến và hét lên sau khi mình quyết định giết Connor Guerrin ở map Redcliff mình mới thấy tầm ảnh hưởng của những quyết định đó.
Và dần dần mình học được một điều chắc không game nào dạy hết: "Có trách nhiệm với lời nói của mình, có trách nhiệm với quyết định của mình." Lần đầu chơi đầy bỡ ngỡ và mình đã làm nhiều điều hối hận cho đến tận lúc lên đỉnh Denerim đánh Archdemon, cái chữ "giá như" sao mà thật đến thế
Mình không chấp nhận share đêm cuối với Morrigan và phải chấp nhận câu chuyện hoặc Alistair – gã đang làm vua một mình (trót để Ali thịt Loghain ở landmeets nên Anora thề không lấy gã làm chồng) hay mình – tức sẽ để Leliana một mình. Ôi trời ơi, mình thề là yêu Leliana từ cái nhìn đầu tiên và đã cưa thành công cô ấy (dù đoạn romance hơi… kỳ kỳ ). Mất 5 phút suy nghĩ mình mới quyết định được, tất nhiên là warden phải đi rồi. Đó cũng là lần đầu mình rơi nước mắt khi chơi game.
Game đã thành công khi giúp người chơi nhập vai hoàn toàn vào nhân vật. 5 phút trước khi hy sinh, mình nghĩ lại về những quyết định đã đưa ra, mình đã bị bạn Blood mage phản bội thế nào, mình đã giết một đứa trẻ ra sao, tại sao lại đưa Bhelen lên làm vua người lùn, tại sao lại để Alistair giết Loghain… Hơn hết, tại sao Mage lại bị coi thường trong Dragon Age? Mình nhận ra họ như công dân hạng hai, bị mọi người sợ hãi, tại sao vậy?
Mình chưa tìm hiểu kỹ game à? Thedas là một thế giới rộng lớn, và đúng là mình chưa hiểu rõ faction trong game chỉ sau một lần chơi. Chantry là ai? Tại sao Elf lại bị coi thường và phân ra thành Dalish và City Elf? Templar và Mage có quan hệ gì? Tại sao Blood Mage lại bị cấm? Maker và Andraste là ai mà phải mất một nhiệm vụ ở Haven để tìm tro cốt? Tại sao lại có Blight? Game tự nhiên kích thích trí tò mò của mình quá đi mất!
Những câu hỏi đó giúp mình nhận ra: "Không giống cuộc sống, mình có cơ hội làm lại." Và mình làm lại trong 2 năm tiếp theo ở đại học. Thay lap ngon hơn vẫn cài game và chiến tiếp. Chơi đến thuộc hết kịch bản của Dragon Age Origin. Chơi đến thuộc cả factions rồi hiểu hết background trong game như thể mình là người dân trong thế giới đó. Chơi một game offline đến 3 năm mà không thấy chán
Bạn mình lúc đó chơi Liên Minh, DOTA 2 bảo mình khùng nhưng thôi kệ. Hầu hết không ai mình rủ chơi được quá vòng giới thiệu nhân vật cả. Mình tự thấy may mắn vì đã kiên trì đi qua được những Highever, Brescilian Forest, Tower of Magi, Alienage và Ozammar.
Hội chơi game offline thì hỏi sao không chơi Skyrim? Cũng lựa chọn dialogue, cũng quyết định số phận thế giới, cũng thế giới mở mà hình ảnh đẹp hơn nữa. Mình chỉ mỉm cười… mọi sự so sánh đều khập khiễng vì DA:O không phải cốt truyện tuyến tính như Skyrim. LỰA CHỌN THẾ NÀO, KẾT QUẢ NHƯ VẬY. Như cụ nói: "Gieo nhân nào, gặt quả nấy."
Nhiều người cho rằng game chỉ là game thôi nhưng Dragon Age là một cái gì đó to tát hơn hẳn. Tuy vẫn vào vai người cứu thế giới nhưng sự lựa chọn là điều gì đó xa xỉ, giống như cuộc sống thật. Còn Dragon Age 2 thì… mình xin phép bỏ qua vì mất vài tháng đã thuộc hết mọi thứ rồi. Thực ra cũng hợp lý thôi, cố gắng ở một thành phố như Kirkwall (10 năm dàn trải) cũng không bằng lăn lộn 1 năm ở Ferelden. Tuy ai cũng kỳ vọng bản sau phải cool hơn bản trước. Ừ thì combat nhanh hơn nhưng những lựa chọn bị giảm xuống còn một chiều: 3 cái tha hồ chọn mà chọn thì biết luôn sẽ thành cái gì rồi. Nên mình không thích DA II lắm.
Nhưng mọi thứ có điểm đầu thì nên có điểm cuối như tác giả Dragon Age đã nói ngày ra mắt Inquisition – câu chuyện của Warden đã chấm dứt. Mình cũng xin kết lại câu chuyện về Dragon Age: Origin bằng khoảnh khắc biết đến Dragon Age Inquisition. Mọi thứ từng rất buồn chán khi mình try hard Liên Minh cùng mấy thằng bạn đêm tháng 6 định mệnh năm đó.
Nguồn: gamek.vn
Rồi năm 2011 sau khi đỗ đại học, mình lên đời xài laptop – chiếc lap ram 1gb duo core 1.9/lõi. Đây cũng là lần đầu tiên mình thấy một thứ có cấu hình "cao" đến thế. Cũng nhờ có laptop cùi bắp này mới có duyên gặp được Dragon Age.
Hồi đó mấy game online như Thiên Long Bát Bộ, Võ Lâm Truyền Kỳ đang hot lắm nhưng chẳng hấp dẫn mình tí nào vì… cốt truyện không đặc sắc bằng mấy game Offline mình từng chơi. Mình lên mạng tìm game nhập vai, hình ảnh ổn mà cái lap cùi của mình chạy được. Bỗng dưng xuất hiện cái tên Dragon Age Origin với điểm số Gamespot chấm cao ngất ngưởng, cấu hình vừa phải, cùng thời điểm với Skyrim mới ra. Điều thú vị là máy mình không chạy được Skyrim nên mới chơi Dragon Age
Ấn tượng đầu tiên? Đương nhiên là phần tạo nhân vật chi tiết, các class đa dạng. Ngay lần đầu mình chọn class Mage luôn.
Ấn tượng thứ hai: Đây không phải game chặt chém kiểu Diablo hay bất kỳ game RPG online/offline nào mình từng đụng vào. Nó đúng kiểu old school như Fallout 2 ngày xưa nhưng góc nhìn đẹp hơn. Ban đầu mình không thích lắm vì lối chơi chậm rãi, phải tính toán nhiều trong combat thay vì làm siêu nhân cân cả thế giới. Đùa chứ không pause lại tính skill thì creep cắn chết mất Chưa kể đống lựa chọn trong mỗi cuộc hội thoại khiến mình phát ớn. Mình tưởng như nó chả có tác dụng gì và mình đã nhầm… nhầm to đấy!
Lúc đầu mình chỉ dành 1-2 tiếng chơi Dragon Age sau khi try hard Dota. Nhưng sau Ostagar (ai chơi thì biết rõ) mình bị cuốn vào game luôn. Gameplay chia làm 2 phần rõ rệt: Đánh nhau và đối thoại. Đánh nhau thì ai cũng biết combat DAO chậm như rùa, lù đù mà khó nữa chứ Nhưng cũng giống mấy bác thích cày Dark Soul, chính thất bại lại giúp mình ngộ ra nhiều thứ.
Phần đối thoại thực sự đã thay đổi cách nhìn của mình về game. Mỗi lựa chọn đều có hậu quả, đầu tiên là cơ chế approved và disapproved của từng thành viên trong team. Tưởng chả liên quan gì, thế mà… đến lúc Alistair tìm đến và hét lên sau khi mình quyết định giết Connor Guerrin ở map Redcliff mình mới thấy tầm ảnh hưởng của những quyết định đó.
Và dần dần mình học được một điều chắc không game nào dạy hết: "Có trách nhiệm với lời nói của mình, có trách nhiệm với quyết định của mình." Lần đầu chơi đầy bỡ ngỡ và mình đã làm nhiều điều hối hận cho đến tận lúc lên đỉnh Denerim đánh Archdemon, cái chữ "giá như" sao mà thật đến thế
Mình không chấp nhận share đêm cuối với Morrigan và phải chấp nhận câu chuyện hoặc Alistair – gã đang làm vua một mình (trót để Ali thịt Loghain ở landmeets nên Anora thề không lấy gã làm chồng) hay mình – tức sẽ để Leliana một mình. Ôi trời ơi, mình thề là yêu Leliana từ cái nhìn đầu tiên và đã cưa thành công cô ấy (dù đoạn romance hơi… kỳ kỳ ). Mất 5 phút suy nghĩ mình mới quyết định được, tất nhiên là warden phải đi rồi. Đó cũng là lần đầu mình rơi nước mắt khi chơi game.
Game đã thành công khi giúp người chơi nhập vai hoàn toàn vào nhân vật. 5 phút trước khi hy sinh, mình nghĩ lại về những quyết định đã đưa ra, mình đã bị bạn Blood mage phản bội thế nào, mình đã giết một đứa trẻ ra sao, tại sao lại đưa Bhelen lên làm vua người lùn, tại sao lại để Alistair giết Loghain… Hơn hết, tại sao Mage lại bị coi thường trong Dragon Age? Mình nhận ra họ như công dân hạng hai, bị mọi người sợ hãi, tại sao vậy?
Mình chưa tìm hiểu kỹ game à? Thedas là một thế giới rộng lớn, và đúng là mình chưa hiểu rõ faction trong game chỉ sau một lần chơi. Chantry là ai? Tại sao Elf lại bị coi thường và phân ra thành Dalish và City Elf? Templar và Mage có quan hệ gì? Tại sao Blood Mage lại bị cấm? Maker và Andraste là ai mà phải mất một nhiệm vụ ở Haven để tìm tro cốt? Tại sao lại có Blight? Game tự nhiên kích thích trí tò mò của mình quá đi mất!
Những câu hỏi đó giúp mình nhận ra: "Không giống cuộc sống, mình có cơ hội làm lại." Và mình làm lại trong 2 năm tiếp theo ở đại học. Thay lap ngon hơn vẫn cài game và chiến tiếp. Chơi đến thuộc hết kịch bản của Dragon Age Origin. Chơi đến thuộc cả factions rồi hiểu hết background trong game như thể mình là người dân trong thế giới đó. Chơi một game offline đến 3 năm mà không thấy chán
Bạn mình lúc đó chơi Liên Minh, DOTA 2 bảo mình khùng nhưng thôi kệ. Hầu hết không ai mình rủ chơi được quá vòng giới thiệu nhân vật cả. Mình tự thấy may mắn vì đã kiên trì đi qua được những Highever, Brescilian Forest, Tower of Magi, Alienage và Ozammar.
Hội chơi game offline thì hỏi sao không chơi Skyrim? Cũng lựa chọn dialogue, cũng quyết định số phận thế giới, cũng thế giới mở mà hình ảnh đẹp hơn nữa. Mình chỉ mỉm cười… mọi sự so sánh đều khập khiễng vì DA:O không phải cốt truyện tuyến tính như Skyrim. LỰA CHỌN THẾ NÀO, KẾT QUẢ NHƯ VẬY. Như cụ nói: "Gieo nhân nào, gặt quả nấy."
Nhiều người cho rằng game chỉ là game thôi nhưng Dragon Age là một cái gì đó to tát hơn hẳn. Tuy vẫn vào vai người cứu thế giới nhưng sự lựa chọn là điều gì đó xa xỉ, giống như cuộc sống thật. Còn Dragon Age 2 thì… mình xin phép bỏ qua vì mất vài tháng đã thuộc hết mọi thứ rồi. Thực ra cũng hợp lý thôi, cố gắng ở một thành phố như Kirkwall (10 năm dàn trải) cũng không bằng lăn lộn 1 năm ở Ferelden. Tuy ai cũng kỳ vọng bản sau phải cool hơn bản trước. Ừ thì combat nhanh hơn nhưng những lựa chọn bị giảm xuống còn một chiều: 3 cái tha hồ chọn mà chọn thì biết luôn sẽ thành cái gì rồi. Nên mình không thích DA II lắm.
Nhưng mọi thứ có điểm đầu thì nên có điểm cuối như tác giả Dragon Age đã nói ngày ra mắt Inquisition – câu chuyện của Warden đã chấm dứt. Mình cũng xin kết lại câu chuyện về Dragon Age: Origin bằng khoảnh khắc biết đến Dragon Age Inquisition. Mọi thứ từng rất buồn chán khi mình try hard Liên Minh cùng mấy thằng bạn đêm tháng 6 định mệnh năm đó.
Nguồn: gamek.vn