Banh2k67095
New member
Ê này, chuyện trong bài toàn là chuyện có thật đó nha! Tác giả tự khai là "khổ chủ" luôn á
Cứ Tết đến là các nhà Việt Nam bắt đầu chiến dịch thanh lý đồ đạc tích tụ cả năm rồi. Rule cơ bản: càng già = càng nhiều đồ cần "giải phóng" Còn lũ trẻ thì mơ ước có đồ để thanh lý, nhưng chỉ là mơ ước thôi chứ đâu có gì đâu 
Vừa nghĩ đến việc dọn dẹp là đã chóng mặt rồi nha! Giá sách đầy ụ các kiểu truyện tranh, tiểu thuyết đang kêu gào muốn "về vườn" để đón sách mới lên kệ. Tủ kính với đội quân tam đa Phúc-Lộc-Thọ đông nghịt đến mức các cụ phải chồng lên nhau ngồi - nhìn lộn xộn muốn xỉu
Rồi bộ sưu tập đĩa in hình võ sĩ Sumo đã nứt nẻ sau nhiều năm "đứng hình" trên kệ, cũng đến lúc phải tìm chỗ mới. Chưa kể núi quần áo, váy vóc xinh xắn của chị em bị đẩy xuống đáy tủ bao năm trời, giờ lỗi mốt rồi nhưng vứt thì tiếc lắm
Nhưng mà đây chính là lúc bạn nhận ra: thanh lý đồ dịp Tết = nhiệm vụ bất khả thi! Tại vì Tết là lúc mình hồi tưởng về quá khứ, trân trọng mọi kỷ niệm. Mỗi món đồ là một mảnh ký ức, bỏ đi là như "phản bội" người thân đã khuất và cả những người bạn tặng quà cho mình trong các dịp quan trọng vậy
Các món đồ = ký ức vật chất, chứa cả lịch sử và tình cảm luôn á! Không có chúng thì quá khứ sẽ mờ nhạt dần rồi biến mất như làn khói bay ️
Ví dụ như ở nhà tác giả, chiếc đòn gánh tre cũ kỹ của mẹ vợ quá cố được treo trang trọng trên tường phòng khách. Nó nhắc nhở về những năm tháng bà vất vả làm ruộng nuôi con lớn khôn. Đòn gánh đó gánh cả mưa nắng, gánh mọi khổ đau để các con được sống trong tình yêu thương - kỷ vật vô giá của lòng biết ơn luôn ý
Khi tóc bạc, da nhăn xuất hiện, bạn bắt đầu nghĩ đến việc truyền bộ sưu tập quý giá cho con cháu, hy vọng chúng sẽ giữ gìn di sản qua các thế hệ. Rồi mong các con sẽ bổ sung vào "gia sản" và truyền tiếp cho lớp sau
Truyền thống lưu giữ kỷ vật ở Việt Nam đỉnh lắm! Đất tổ truyền qua nhiều đời do con trai cả giữ, không bao giờ được bán vì nó = linh hồn cả dòng họ. Bán đất tổ = phản bội tổ tiên để lấy lợi - điều này văn hóa làng quê Việt giữ gìn cực kỳ nghiêm túc
Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng đẹp như fairy tale đâu nha! Có khi món đồ bạn nâng niu bấy lâu đến tay người khác lại bị quên lãng, cất xó, thất lạc luôn. Tức là... trao nhầm người rồi
Hãy nghĩ thế này...
Mọi món đồ đều là bằng chứng về cuộc đời bạn trên hành tinh này: cúp "tham gia" đội bóng xóm ở vị trí dự bị, giấy khen Bé mầm non xuất sắc hồi mẫu giáo, hay cục chặn giấy "Nhân viên xuất sắc nhất năm". Tất cả sẽ thành vô hình khi bạn rời đi, nên thôi đừng bận tâm quá
Nhưng chắc chắn con cái, anh em, bạn bè sẽ trân trọng những kỷ vật gắn liền thời gian bên nhau: đồ lưu niệm từ chuyến đi Nhật bị giữ ở hải quan vì trông "khả nghi", từ lễ ăn mừng U20 chiến thắng (lúc bạn bị xe tông trên đường Xuân Thủy ), hay chiếc vòng cổ đầu tiên của con gái.
Hoặc những di sản từ đời trước: chai vang Bordeaux ông cố giữ từ Ngày Giải phóng 10/10/1954, viên đá hiếm từ mỏ Thái Nguyên của chú, hay chiếc xe đạp Pháp cổ dì đạp suốt 50 năm đi chợ
Khi dọn từng món, bạn sẽ thấy "tuổi thanh xuân đã qua mất rồi" Bạn không còn mặc vừa áo đội bóng sinh viên nữa dù có cố đến đâu. Nhưng cầm chiếc áo trên tay là bạn sống lại khoảnh khắc vinh quang, hạnh phúc lẫn đau khổ ngày xưa. Mỗi món đồ khiến bạn phải dừng lại suy nghĩ: nên tặng ai? Ai sẽ nâng niu nó như mình?
Với quyết tâm cao nhất, bạn bắt đầu phân loại đồ cho từng người. Nhưng khoan... bạn lại thấy không thể chia tay một số món! Chúng có ý nghĩa quá lớn! Thôi giữ thêm chút nữa, đến Tết năm sau cũng được mà đúng không?
Nỗi đau trào lên khi nghĩ chúng sẽ không còn trong nhà nữa. Ý định tốt đẹp biến thành ca tự phẫu thuật cắt ruột thừa không gây tê luôn! Căng thẳng đến mức không chịu được
Đồ đã được phân loại gọn gàng rồi nhưng bạn vẫn không nỡ chia tay. Khóc thầm trong lòng khi nghĩ vài ngày nữa chúng sẽ có nhà mới. Quyết định đi chơi xa luôn để khỏi phải chứng kiến giờ phút chia ly
Rồi về nhà thì... hầu hết đồ vẫn nguyên chỗ cũ! Gọi con hỏi thì nghe câu "con không cần mấy thứ này" - shock luôn á! Lúc này bạn ước gì hôm trước quên khóa cửa để bọn trộm khuân giúp rồi, đỡ phải chịu đau thế này 
Tự an ủi bằng cách... lén mang đồ vào nhà con! Tốt nhất là dịp Tết khi mọi người nhậu say, lén nhét vào Nhưng rồi đến thăm nhà con trai yêu quý nhất thì phát hiện món quà quý giá nhất bị nhét sau bình hoa ở góc xa phòng - đau lòng cực!
Còn nhà con gái, chiếc bàn cổ vô giá ông nội vác qua rừng Miến Điện thời WWII giờ biến đâu mất, thay vào đó là bàn Ikea giá rẻ ghép bằng ốc vít, loại bán hàng loạt - thật kinh khủng!
Cố tự an ủi bằng câu "Rác của người này là kho báu của người khác" nhưng cũng không vui lên được. Chưa đủ đau, Ikea còn thông báo khai trương Hà Nội năm 2028 nữa chứ
Sau khi fail trong việc tặng đồ cho người thân, bạn thử quyên góp cho từ thiện, cửa hàng đồ cổ, bảo tàng. Nhưng hầu hết đều coi đồ của bạn là... rác và không chào đón
Một số người nhận vì không muốn thấy bạn khóc, ngất hay giận. Nhưng rồi một ngày, bạn sẽ tình cờ thấy đồ quý giá của mình nằm trong thùng rác hoặc bị tái chế ở đâu đó ️
Hoặc đang đi đường bỗng thấy người lạ mặc áo bóng đá có chữ ký Ronaldo của bạn! Cố lấy lại thì về nhà tay trắng + mắt bầm tím + hối hận vì đã cho đi
Nguồn: kenh14.vn
Cứ Tết đến là các nhà Việt Nam bắt đầu chiến dịch thanh lý đồ đạc tích tụ cả năm rồi. Rule cơ bản: càng già = càng nhiều đồ cần "giải phóng" Còn lũ trẻ thì mơ ước có đồ để thanh lý, nhưng chỉ là mơ ước thôi chứ đâu có gì đâu
Vừa nghĩ đến việc dọn dẹp là đã chóng mặt rồi nha! Giá sách đầy ụ các kiểu truyện tranh, tiểu thuyết đang kêu gào muốn "về vườn" để đón sách mới lên kệ. Tủ kính với đội quân tam đa Phúc-Lộc-Thọ đông nghịt đến mức các cụ phải chồng lên nhau ngồi - nhìn lộn xộn muốn xỉu
Rồi bộ sưu tập đĩa in hình võ sĩ Sumo đã nứt nẻ sau nhiều năm "đứng hình" trên kệ, cũng đến lúc phải tìm chỗ mới. Chưa kể núi quần áo, váy vóc xinh xắn của chị em bị đẩy xuống đáy tủ bao năm trời, giờ lỗi mốt rồi nhưng vứt thì tiếc lắm
Nhưng mà đây chính là lúc bạn nhận ra: thanh lý đồ dịp Tết = nhiệm vụ bất khả thi! Tại vì Tết là lúc mình hồi tưởng về quá khứ, trân trọng mọi kỷ niệm. Mỗi món đồ là một mảnh ký ức, bỏ đi là như "phản bội" người thân đã khuất và cả những người bạn tặng quà cho mình trong các dịp quan trọng vậy
Các món đồ = ký ức vật chất, chứa cả lịch sử và tình cảm luôn á! Không có chúng thì quá khứ sẽ mờ nhạt dần rồi biến mất như làn khói bay ️
Ví dụ như ở nhà tác giả, chiếc đòn gánh tre cũ kỹ của mẹ vợ quá cố được treo trang trọng trên tường phòng khách. Nó nhắc nhở về những năm tháng bà vất vả làm ruộng nuôi con lớn khôn. Đòn gánh đó gánh cả mưa nắng, gánh mọi khổ đau để các con được sống trong tình yêu thương - kỷ vật vô giá của lòng biết ơn luôn ý
Khi tóc bạc, da nhăn xuất hiện, bạn bắt đầu nghĩ đến việc truyền bộ sưu tập quý giá cho con cháu, hy vọng chúng sẽ giữ gìn di sản qua các thế hệ. Rồi mong các con sẽ bổ sung vào "gia sản" và truyền tiếp cho lớp sau
Truyền thống lưu giữ kỷ vật ở Việt Nam đỉnh lắm! Đất tổ truyền qua nhiều đời do con trai cả giữ, không bao giờ được bán vì nó = linh hồn cả dòng họ. Bán đất tổ = phản bội tổ tiên để lấy lợi - điều này văn hóa làng quê Việt giữ gìn cực kỳ nghiêm túc
Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng đẹp như fairy tale đâu nha! Có khi món đồ bạn nâng niu bấy lâu đến tay người khác lại bị quên lãng, cất xó, thất lạc luôn. Tức là... trao nhầm người rồi
Hãy nghĩ thế này...
Mọi món đồ đều là bằng chứng về cuộc đời bạn trên hành tinh này: cúp "tham gia" đội bóng xóm ở vị trí dự bị, giấy khen Bé mầm non xuất sắc hồi mẫu giáo, hay cục chặn giấy "Nhân viên xuất sắc nhất năm". Tất cả sẽ thành vô hình khi bạn rời đi, nên thôi đừng bận tâm quá
Nhưng chắc chắn con cái, anh em, bạn bè sẽ trân trọng những kỷ vật gắn liền thời gian bên nhau: đồ lưu niệm từ chuyến đi Nhật bị giữ ở hải quan vì trông "khả nghi", từ lễ ăn mừng U20 chiến thắng (lúc bạn bị xe tông trên đường Xuân Thủy ), hay chiếc vòng cổ đầu tiên của con gái.
Hoặc những di sản từ đời trước: chai vang Bordeaux ông cố giữ từ Ngày Giải phóng 10/10/1954, viên đá hiếm từ mỏ Thái Nguyên của chú, hay chiếc xe đạp Pháp cổ dì đạp suốt 50 năm đi chợ
Khi dọn từng món, bạn sẽ thấy "tuổi thanh xuân đã qua mất rồi" Bạn không còn mặc vừa áo đội bóng sinh viên nữa dù có cố đến đâu. Nhưng cầm chiếc áo trên tay là bạn sống lại khoảnh khắc vinh quang, hạnh phúc lẫn đau khổ ngày xưa. Mỗi món đồ khiến bạn phải dừng lại suy nghĩ: nên tặng ai? Ai sẽ nâng niu nó như mình?
Với quyết tâm cao nhất, bạn bắt đầu phân loại đồ cho từng người. Nhưng khoan... bạn lại thấy không thể chia tay một số món! Chúng có ý nghĩa quá lớn! Thôi giữ thêm chút nữa, đến Tết năm sau cũng được mà đúng không?
Nỗi đau trào lên khi nghĩ chúng sẽ không còn trong nhà nữa. Ý định tốt đẹp biến thành ca tự phẫu thuật cắt ruột thừa không gây tê luôn! Căng thẳng đến mức không chịu được
Đồ đã được phân loại gọn gàng rồi nhưng bạn vẫn không nỡ chia tay. Khóc thầm trong lòng khi nghĩ vài ngày nữa chúng sẽ có nhà mới. Quyết định đi chơi xa luôn để khỏi phải chứng kiến giờ phút chia ly
Rồi về nhà thì... hầu hết đồ vẫn nguyên chỗ cũ! Gọi con hỏi thì nghe câu "con không cần mấy thứ này" - shock luôn á! Lúc này bạn ước gì hôm trước quên khóa cửa để bọn trộm khuân giúp rồi, đỡ phải chịu đau thế này
Tự an ủi bằng cách... lén mang đồ vào nhà con! Tốt nhất là dịp Tết khi mọi người nhậu say, lén nhét vào Nhưng rồi đến thăm nhà con trai yêu quý nhất thì phát hiện món quà quý giá nhất bị nhét sau bình hoa ở góc xa phòng - đau lòng cực!
Còn nhà con gái, chiếc bàn cổ vô giá ông nội vác qua rừng Miến Điện thời WWII giờ biến đâu mất, thay vào đó là bàn Ikea giá rẻ ghép bằng ốc vít, loại bán hàng loạt - thật kinh khủng!
Cố tự an ủi bằng câu "Rác của người này là kho báu của người khác" nhưng cũng không vui lên được. Chưa đủ đau, Ikea còn thông báo khai trương Hà Nội năm 2028 nữa chứ
Sau khi fail trong việc tặng đồ cho người thân, bạn thử quyên góp cho từ thiện, cửa hàng đồ cổ, bảo tàng. Nhưng hầu hết đều coi đồ của bạn là... rác và không chào đón
Một số người nhận vì không muốn thấy bạn khóc, ngất hay giận. Nhưng rồi một ngày, bạn sẽ tình cờ thấy đồ quý giá của mình nằm trong thùng rác hoặc bị tái chế ở đâu đó ️
Hoặc đang đi đường bỗng thấy người lạ mặc áo bóng đá có chữ ký Ronaldo của bạn! Cố lấy lại thì về nhà tay trắng + mắt bầm tím + hối hận vì đã cho đi
Nguồn: kenh14.vn