Dọn nhà cho con trai, bà mẹ U70 sốc nặng khi thấy thứ này trong khe tủ: "Không thể chấp nhận được!"

Chuyện này nghe mà thấy đắng lòng quá đi thôi ạ...

*Dưới đây là chia sẻ của cô Lý (65 tuổi, Trung Quốc) về vấn đề dạy dỗ con cháu trong gia đình trên tờ Sohu (Trung Quốc).

Hôm đó mình lên thành phố chơi với hai vợ chồng con trai. Hai đứa vừa đi làm vừa chăm con nhỏ, bận rộn không kịp thở luôn á. Thấy nhà hơi bừa bộn, mình vốn quen tay nên xắn tay áo vào dọn dẹp cho gọn gàng. Ai ngờ lau dọn góc tủ trong phòng ngủ, mình phát hiện có cái gì đó kẹt sâu trong khe. Lôi ra xem thì cả người như đóng băng luôn - một chiếc roi mây!

Cái roi này nhìn quen lắm. Mình nhận ra ngay vì nó giống hệt những chiếc roi mình từng dùng để "dạy" con trai hồi bé. Ngày xưa, hầu như nhà nào cũng vậy, con hư thì cho ăn đòn, "thương cho roi cho vọt" mới nên người. Mình đã từng tin chắc vào điều đó. Có lần chỉ vì con điểm kém, mình giận quá quất mấy roi. Con vừa khóc vừa cắn răng chịu đựng, còn mình sau đó cũng khóc theo luôn. Nhưng lần sau nó lại lặp lại, và mình lại lôi roi ra. Cứ thế, cái vòng luẩn quẩn ấy kéo dài suốt tuổi thơ của con...

Mình đứng lặng hồi lâu, cầm cái roi mà mặt đỏ bừng như tôm luộc. Cảm giác đầu tiên là xấu hổ ê chề, vì không muốn kỷ niệm "roi vọt" ấy lại hiện diện trong ngôi nhà mới của con trai, nơi cháu đang lớn lên. Mình cứ tự hỏi tại sao con trai mình lại giữ cái roi này? Nó đã quên hết rồi sao? Hay nó vẫn còn nhớ?

Chiều con trai đi làm về, thấy mình đặt cái roi lên bàn, nó thoáng ngập ngừng rồi thở dài. Mình hỏi thì nó cười gượng: "Con giữ lại không phải để đánh con mình sau này đâu mẹ à. Con giữ để nhắc mình rằng, mình đã từng lớn lên như thế nào. Con muốn tự hứa là con sẽ không lặp lại cách ấy với con cái của mình".

e80f0c6475ddbf159d94.jpg


Mình lặng người luôn. Thì ra, cái mà mình nghĩ là "yêu thương nghiêm khắc" lại trở thành nỗi ám ảnh của con. Nó kể, hồi bé rất sợ mẹ, nhiều lúc muốn chia sẻ nhưng lại sợ bị la, bị đánh. Nó học cách giấu cảm xúc, ít nói, chỉ biết vâng dạ. Mãi sau này ra ngoài đời, nó mới dần dần tập nói thật, tập chia sẻ...

Nghe con nói mà mình nghẹn trong lòng. Suốt bao năm qua, mình vẫn tự nhủ nhờ đòn roi mà con nên người, học hành thành đạt, có gia đình tử tế. Nhưng giờ đây, con trai nhìn thẳng vào mắt mình nói: "Mẹ à, con không trách mẹ đâu, nhưng xin mẹ hiểu, đánh con chưa bao giờ là cách tốt nhất cả. Nếu sau này mẹ chăm cháu, mẹ đừng bao giờ cầm roi nữa nhé. Con muốn con mình lớn lên trong an toàn, trong lắng nghe, chứ không phải trong sợ hãi".

Mình im lặng rất lâu luôn ý. Vì con nói đúng thật. Mình nhớ lại thời của mình, ông bà cũng hay đánh, nhưng mình coi là bình thường, thậm chí còn biết ơn vì nghĩ nhờ vậy mà mình ngoan. Nhưng thời đại đã khác rồi! Giờ người ta nói về "kỷ luật tích cực", về "lắng nghe cảm xúc trẻ nhỏ" cơ mà. Mình vốn ít học, không biết nhiều, chỉ làm theo cách xưa. Nhưng giờ thì rõ ràng cái cách cũ ấy không còn phù hợp nữa rồi...

Tối hôm đó, mình đem cái roi ra sân, bẻ gãy rồi bỏ đi. Mình nói với con: "Mẹ xin lỗi con. Mẹ đã không biết con đau thế nào cả. Giờ thì mẹ sẽ ủng hộ hai đứa nuôi dạy con theo cách mới. Mẹ sẽ học cùng các con, miễn sao cháu được hạnh phúc".

Nói ra lời xin lỗi ấy, mình thấy nhẹ nhõm mà cũng xót xa vô cùng. Bao năm qua, mình tưởng mình thương con bằng cách nghiêm khắc, hóa ra lại để lại vết hằn sâu trong ký ức của nó. Nhưng may mắn là con không trách, thậm chí còn biến cái đau ấy thành lời nhắc nhở để làm cha tốt hơn.

Câu chuyện chiếc roi trong hốc tủ với mình không chỉ là chuyện dọn dẹp đơn thuần. Nó giống như một tấm gương để soi lại cách mình từng làm mẹ vậy. Mình nhận ra, tình yêu thương không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với đòn roi đâu. Thương con thì phải học cách kiên nhẫn, lắng nghe và đồng hành, chứ không phải làm con sợ để rồi răm rắp nghe lời.

33dd2b8557b61c6898d6.jpg


2e84b4cf87e865165688.jpg


dbe90d62511e0e6119de.jpg


b2e42c6fc2a2711cd668.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top