Đôi vợ chồng sống 50 năm trong lùm tre ở Nghệ An: Nuôi được mấy con gà mà không dám ăn

BongSao2k8

New member
f961ff71021330cea9eb.jpg


Ngày Tết với vợ chồng ông Đức bà Quy cũng chẳng khác gì ngày thường, có chăng chỉ hơn ở mâm xôi con gà cúng Giao thừa thôi

Giữa cánh đồng mênh mông ở Hưng Nguyên (Nghệ An) có một ngôi nhà tre lợp ngói pro-xi-măng lọt thỏm của vợ chồng ông Lê Viết Đức (81 tuổi) và bà Trương Thị Quy (57 tuổi). Nếu không phải dân bản địa thì ít ai ngờ trong lùm tre rậm rạp kia lại có người ở.

Tuy chỉ cách TP Vinh khoảng 3km nhưng đã 50 năm trôi qua, cuộc sống của hai vợ chồng vẫn y nguyên không đổi, mọi thứ dường như vẫn tách biệt với thế giới bên ngoài.

2f126390dd4d57b83384.png


Ngôi nhà của vợ chồng ông Đức cách Quốc lộ 1A (đường tránh TP Vinh) chỉ khoảng 100m, nhưng con đường duy nhất vào nhà là bờ ruộng lầy lội nên ai muốn đến chỉ còn cách... lội bộ thôi

Đang cấy đám ruộng gần nhà, thấy có người lạ đến nên bà Quy vội bỏ dở công việc về hỏi han. Biết là những người đã từng đến thăm nên bà rất mừng.

Bà Quy kể, gần 50 năm trước, ông Đức cùng chị gái ra bãi đất hoang giữa đồng dựng nhà ở để canh tác ruộng. Không lâu sau chị mất thì ông Đức ở một mình.

97d246491dcc409b8e18.png


Hơn 20 năm trước, nhờ người mai mối nên ông Đức và bà Quy về sống chung với nhau.

Năm 1997, vợ chồng ông bà sinh được cô con gái, đặt tên là Lê Thị Xuân Sinh. Cuộc sống vốn nghèo, từ khi có con thì hai vợ chồng càng thêm khốn khó.

Từ đó đến giờ, trải qua hàng chục năm nhưng gia đình ông Đức vẫn sống trong cảnh heo hút, biệt lập ấy. Ngôi nhà tre nứa, không có điện luôn á

b1778f4a0df5a496e1d0.png


Cả năm trời gần như không có ai ghé thăm ông bà, vì đường quá khó đi.

3 năm trước, ông Đức trèo lên sửa nhà bị ngã gãy tay. Không có tiền đi viện, giờ đây tay ông bị tật, co quắp lại không làm được gì.

"Gần đây sức khỏe ông ấy yếu hẳn đi, người phù, tay đau nên chỉ nằm một chỗ mà không sinh hoạt được gì. Thỉnh thoảng ông gắng mãi mới ngồi dậy được", bà Quy chia sẻ.

a8dcb42b4877afaeac20.png


Hàng ngày, ngoài thời gian đi làm ruộng thì thỉnh thoảng bà Quy vẫn sang ngôi đền cạnh đó lấy nước sạch về sinh hoạt và lấy nến về thắp vì không có điện.

Chị Xuân Sinh - con gái ông bà xin được việc phụ bán quần áo ở TP Vinh nên sáng sớm đi làm và tối về. Có lúc trời tối không về được nhà thì Sinh vào trong làng ngủ nhờ nhà người thân.

Nói đến ngày Tết, bà Quy thở dài ngao ngán. Bởi hàng chục năm qua gần như gia đình bà chưa có cái Tết nào đúng nghĩa và trọn vẹn cả

926955860e8a4ebb8565.png


Sống giữa lùm tre cộng với nhà nghèo nên bà Quy muốn sắm Tết cũng chẳng có tiền. Bà bảo, Tết cũng chẳng có ai ghé chơi nên gia đình bà coi Tết cũng như ngày thường.

Bà Quy kể, với gia đình bà thì ngày Tết chỉ khác ngày thường ở chỗ làm mâm xôi, con gà để cúng đêm Giao thừa thôi.

56e3ed77e9e8d9f652ff.png


"Nhà nuôi được mấy con gà mà không dám ăn để Tết làm thịt cúng đêm Giao thừa. Ngày thường đói thế nào chứ Tết là vẫn phải có để thắp hương", bà Quy tâm sự.

Sang năm mới, bà Quy chỉ mong ước hai vợ chồng có sức khỏe. Khi hỏi gia đình có muốn sang nơi khác đông dân cư ở không, bà Quy ái ngại rồi từ chối với lý do chồng không muốn và sống ở đây cũng đã quá quen với cảnh nghèo rồi...

42b49811541e8864c061.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top