Đọc bức thư của em bé 13 tuổi mà nước mắt cứ trào ra, 4 chữ này đau xé lòng quá!

Mấy hôm nay dân mạng ai cũng đang bàn tán ầm ĩ về vụ việc ở Hà Đông, Hà Nội: một bé trai 13 tuổi sống với bố và mẹ kế, bị nghi ngờ bạo hành kinh khủng trong thời gian dài. Điều khiến người ta đau lòng nhất chính là "bức thư cầu cứu" do chính em viết, kể lại những ngày tháng bị đánh đập, mắng chửi và sống trong sợ hãi triền miên.

Mình đọc từng dòng mà cảm giác như nghẹn cả cổ họng. Đặc biệt khi em viết: "Con chưa bao giờ nói với ai, đúng hơn là con không dám nói", 4 chữ "con không dám nói" khiến tim mình như thắt lại. Một đứa trẻ còn quá nhỏ, đáng lẽ phải được che chở, yêu thương, lại phải lựa chọn im lặng để gánh chịu một mình. Quá đau đớn luôn!

Mình nghĩ ngay đến con mình. Liệu có khi nào con cũng gặp chuyện buồn, chuyện sợ hãi, mà lại không dám nói với mẹ không nhỉ? Nếu điều đó xảy ra, mình thật sự không dám tưởng tượng nổi.

Nhiều lần khi con mắc lỗi, thay vì lắng nghe con giải thích, mình đã quát mắng hoặc phạt luôn. Mình tưởng mình đang nghiêm khắc để dạy dỗ, nhưng có lẽ chính điều đó lại khiến con thu mình lại, không còn thoải mái tâm sự nữa. Đọc lá thư kia, mình chợt thấy mình cần phải thay đổi gấp rồi.

fe81bd89e5d006a472f8.jpg


Làm cha mẹ, chúng mình không chỉ nuôi con lớn bằng cơm áo gạo tiền, mà còn phải nuôi dưỡng tinh thần, để con có quyền được nói, quyền được lên tiếng nha các ba mẹ ơi!

• Con có quyền nói về nỗi sợ của mình
• Con có quyền nói về sự buồn bực, khó chịu
• Con có quyền nói về những điều không công bằng mà con gặp phải

Nếu chúng mình không khuyến khích con nói, thì khi gặp chuyện, con sẽ chọn im lặng. Và im lặng chính là thứ nguy hiểm nhất, bởi nó khiến con bị cô lập, khiến nỗi đau ngày càng chồng chất, và thậm chí dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn được nữa.

e2f1ecf978db123f8c65.jpg


Mình nghĩ là không có công thức chung cho mọi gia đình đâu, nhưng có vài điều siêu căn bản này các ba mẹ nên làm:

Tạo môi trường an toàn: Con cần biết rằng dù có chuyện gì xảy ra, bố mẹ cũng luôn sẵn sàng lắng nghe con.

Lắng nghe không phán xét: Khi con kể, đừng vội trách móc hay phủ nhận, hãy lắng nghe đến cùng nhé!

Tôn trọng cảm xúc: Đừng coi nỗi sợ hay sự lo lắng của con là chuyện nhỏ nhặt. Với con, đó có thể là cả một thế giới đấy.

Khuyến khích chia sẻ thường xuyên: Có thể duy trì thói quen mỗi tối trò chuyện chill chill, hoặc để con viết nhật ký, bỏ vào "hộp thư bí mật" cho bố mẹ.

Chỉ cần những điều giản dị như vậy thôi, con sẽ thấy mình có nơi để dựa vào, có quyền được lên tiếng mà không lo sợ.

Bức thư của bé trai ở Hà Nội không chỉ là lời kêu cứu, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh cho chúng mình – những bậc làm cha mẹ. Chúng mình phải tự hỏi:

• Liệu mình đã thật sự lắng nghe con chưa?
• Liệu mình có đang tạo cho con cảm giác an toàn để nói ra chưa?

Bởi vì, chỉ cần một câu động viên: "Con cứ nói với mẹ đi, mẹ luôn ở đây để nghe con" cũng có thể thay đổi cả một tuổi thơ, thậm chí cứu rỗi cả một cuộc đời đấy! ✨

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top