TổngTàiMầmNon
New member
Trong suy nghĩ của nhiều người, đàn ông luôn phải là hình mẫu của sự "vững chãi". Họ như cái cây to, bức tường thành che chở cho cả nhà, gánh vác trên vai biết bao trách nhiệm nặng nề. Sức mạnh của một người đàn ông được đo bằng sự nhẫn nại trước áp lực cuộc sống, bằng đôi tay chai sần và cả những giọt nước mắt luôn phải nuốt vào trong. Người ta vẫn hay nói "đàn ông không khóc", hoặc ít nhất cũng là chẳng mấy khi khóc.
Thế nhưng có lẽ thế giới của người cha trong đoạn clip này đã sụp đổ hoàn toàn rồi. Những hình ảnh từ camera hành trình của một chuyến xe công nghệ được chia sẻ bởi tài khoản @huahaphong đã chạm đến tầng sâu nhất của nỗi đau, xót xa trong lòng người cha ấy
Đó là một ngày bình thường như mọi khi, trên chuyến xe về tỉnh, một tài xế đang chăm chú nhìn đường. Nhưng bầu không khí trong xe lại nặng trĩu màu tang tóc. Người đàn ông ngồi ghế phụ là một người cha - một người cha vừa nhận được tin dữ từ quê nhà. Đứa con nhỏ mới hơn 3 tuổi của anh không may qua đời do đuối nước ở gần ao khi đang chơi đùa.
Không có sự chuẩn bị nào cho nỗi đau này. Không có điềm báo nào cho ngày định mệnh đó. Bi kịch ập đến như gáo nước lạnh xé toạc sự bình yên vốn có. Trên chuyến xe chạy vội về tỉnh, người đàn ông ấy không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh hay lòng tự tôn của một người trụ cột gia đình. Anh khóc. Tiếng khóc lúc không thành lời, lúc là những tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu trong lồng ngực, lúc bật ra thành tiếng xé lòng của một người đang chịu đựng sự tra tấn tột cùng về mặt tâm can.
Đôi tay anh run rẩy, lúc bấu chặt vào vạt áo, lúc che lấy gương mặt đang biến dạng vì đau đớn, lúc lại cầm chiếc điện thoại như cố bấu víu vào chút hy vọng mong manh cuối cùng. Khi kết nối được với người thân, câu nói duy nhất anh thốt lên trong tiếng khóc nghẹn: "Con đây... con đang về đây..."
Câu "con đang về đây" nghe sao mà xót xa, bóp nghẹt tim gan đến vậy Đó là cuộc điện thoại từ gia đình ở quê, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó giống như tiếng lòng vô vọng của người cha đang cố níu lại đứa con bé bỏng quay trở về. Anh đang đi trên chuyến xe, tốc độ có thể chẳng hề chậm, nhưng đối với anh, khoảng cách về nhà lúc này dài như vô tận. Linh hồn anh, trái tim anh đã chết lặng và sụp đổ ngay từ khoảnh khắc nghe tin dữ.
Chứng kiến cảnh tượng ấy mới thấu hiểu sâu sắc câu: "Đàn ông chỉ khóc khi nỗi đau đã vượt ngưỡng chịu đựng của con người".
Một người đàn ông có thể chịu đựng được sự vùi dập của xã hội, có thể đổ mồ hôi, sôi nước mắt trên đường đời để đổi lấy cuộc sống ấm no cho gia đình. Họ có thể đứng vững trước thất bại, trước sự quay lưng của thế giới, bởi họ biết phía sau còn có tổ ấm, có nụ cười của những đứa con làm động lực. Đứa con chính là "thế giới", là báu vật, là lý do để họ gồng gánh mọi giông bão.
Thế nhưng, khi báu vật ấy không còn, khi "thế giới" ấy tan vỡ, mọi sự mạnh mẽ bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Sự ra đi của khúc ruột, máu thịt, phần tương lai tươi đẹp nhất của mình - người cha hoàn toàn bất lực. Anh không thể dùng sức mạnh cơ bắp, không thể dùng tiền bạc hay sự kiên cường để đổi lấy hơi thở của con. Nỗi đau ấy quá lớn, nó gặm nhấm và rút cạn kiệt mọi sinh lực, biến một người đàn ông vững chãi trở nên yếu ớt, cô độc và đáng thương hơn bao giờ hết.
Đứa trẻ mới hơn 3 tuổi - cái tuổi đáng lẽ đang chập chững chạy nhảy, líu lo tập nói, đang là niềm vui, là tiếng cười ngọt ngào của cả nhà. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, âm dương vĩnh viễn cách biệt. Cuộc sống đôi khi tàn nhẫn đến mức không cho ta một cơ hội để sửa sai, để hối hận
Đoạn clip khép lại nhưng khoảng lặng nó để lại trong lòng người thì mênh mông vô tận. Nó không chỉ là sự đồng cảm, sẻ chia với nỗi đau của một người xa lạ, mà còn là lời cảnh tỉnh cay đắng cho tất cả những ai đang làm cha, làm mẹ. Tai nạn thương tích, đặc biệt là đuối nước ở trẻ em, vẫn luôn là nỗi ám ảnh rình rập ở các vùng quê. Một phút lơ là của người lớn có thể phải đánh đổi bằng cả đời dằn vặt, bằng sự mất mát không bao giờ bù đắp được.
Nguồn: soha.vn
Thế nhưng có lẽ thế giới của người cha trong đoạn clip này đã sụp đổ hoàn toàn rồi. Những hình ảnh từ camera hành trình của một chuyến xe công nghệ được chia sẻ bởi tài khoản @huahaphong đã chạm đến tầng sâu nhất của nỗi đau, xót xa trong lòng người cha ấy
Đó là một ngày bình thường như mọi khi, trên chuyến xe về tỉnh, một tài xế đang chăm chú nhìn đường. Nhưng bầu không khí trong xe lại nặng trĩu màu tang tóc. Người đàn ông ngồi ghế phụ là một người cha - một người cha vừa nhận được tin dữ từ quê nhà. Đứa con nhỏ mới hơn 3 tuổi của anh không may qua đời do đuối nước ở gần ao khi đang chơi đùa.
Không có sự chuẩn bị nào cho nỗi đau này. Không có điềm báo nào cho ngày định mệnh đó. Bi kịch ập đến như gáo nước lạnh xé toạc sự bình yên vốn có. Trên chuyến xe chạy vội về tỉnh, người đàn ông ấy không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh hay lòng tự tôn của một người trụ cột gia đình. Anh khóc. Tiếng khóc lúc không thành lời, lúc là những tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu trong lồng ngực, lúc bật ra thành tiếng xé lòng của một người đang chịu đựng sự tra tấn tột cùng về mặt tâm can.
Đôi tay anh run rẩy, lúc bấu chặt vào vạt áo, lúc che lấy gương mặt đang biến dạng vì đau đớn, lúc lại cầm chiếc điện thoại như cố bấu víu vào chút hy vọng mong manh cuối cùng. Khi kết nối được với người thân, câu nói duy nhất anh thốt lên trong tiếng khóc nghẹn: "Con đây... con đang về đây..."
Câu "con đang về đây" nghe sao mà xót xa, bóp nghẹt tim gan đến vậy Đó là cuộc điện thoại từ gia đình ở quê, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó giống như tiếng lòng vô vọng của người cha đang cố níu lại đứa con bé bỏng quay trở về. Anh đang đi trên chuyến xe, tốc độ có thể chẳng hề chậm, nhưng đối với anh, khoảng cách về nhà lúc này dài như vô tận. Linh hồn anh, trái tim anh đã chết lặng và sụp đổ ngay từ khoảnh khắc nghe tin dữ.
Chứng kiến cảnh tượng ấy mới thấu hiểu sâu sắc câu: "Đàn ông chỉ khóc khi nỗi đau đã vượt ngưỡng chịu đựng của con người".
Một người đàn ông có thể chịu đựng được sự vùi dập của xã hội, có thể đổ mồ hôi, sôi nước mắt trên đường đời để đổi lấy cuộc sống ấm no cho gia đình. Họ có thể đứng vững trước thất bại, trước sự quay lưng của thế giới, bởi họ biết phía sau còn có tổ ấm, có nụ cười của những đứa con làm động lực. Đứa con chính là "thế giới", là báu vật, là lý do để họ gồng gánh mọi giông bão.
Thế nhưng, khi báu vật ấy không còn, khi "thế giới" ấy tan vỡ, mọi sự mạnh mẽ bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Sự ra đi của khúc ruột, máu thịt, phần tương lai tươi đẹp nhất của mình - người cha hoàn toàn bất lực. Anh không thể dùng sức mạnh cơ bắp, không thể dùng tiền bạc hay sự kiên cường để đổi lấy hơi thở của con. Nỗi đau ấy quá lớn, nó gặm nhấm và rút cạn kiệt mọi sinh lực, biến một người đàn ông vững chãi trở nên yếu ớt, cô độc và đáng thương hơn bao giờ hết.
Đứa trẻ mới hơn 3 tuổi - cái tuổi đáng lẽ đang chập chững chạy nhảy, líu lo tập nói, đang là niềm vui, là tiếng cười ngọt ngào của cả nhà. Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, âm dương vĩnh viễn cách biệt. Cuộc sống đôi khi tàn nhẫn đến mức không cho ta một cơ hội để sửa sai, để hối hận
Đoạn clip khép lại nhưng khoảng lặng nó để lại trong lòng người thì mênh mông vô tận. Nó không chỉ là sự đồng cảm, sẻ chia với nỗi đau của một người xa lạ, mà còn là lời cảnh tỉnh cay đắng cho tất cả những ai đang làm cha, làm mẹ. Tai nạn thương tích, đặc biệt là đuối nước ở trẻ em, vẫn luôn là nỗi ám ảnh rình rập ở các vùng quê. Một phút lơ là của người lớn có thể phải đánh đổi bằng cả đời dằn vặt, bằng sự mất mát không bao giờ bù đắp được.
Nguồn: soha.vn