Đối mặt với sự nghiệp sắp toang và sắp mất hết đặc quyền tiền bạc cũng như quyền đi lại các nước, Michal chợt nhận ra rằng... hết giờ rồi các bạn ơi
Kỳ cuối: Truy tìm kẻ đào tẩu
Theo Politico, không còn lối thoát nào khác để thoát khỏi đống rắc rối đang chồng chất, anh chàng này đã phải lên kế hoạch chạy trốn gấp gáp.
Dùng máy ảnh mini Minox xịn xò, ông ta chụp lại các tài liệu còn sót trong két sắt văn phòng, giấu một số tại địa điểm an toàn ở Warsaw, còn phần còn lại thì cho vào ba phong bì để gửi riêng từng cái khi mình đến Berlin.
Sau đó, ông rút luôn 11.300 đồng Mark Đức từ quỹ văn phòng (cũng liều đấy nhỉ ) và gửi điện cho Irmgard - người tình của mình - báo là sẽ đến Đông Berlin vào khoảng Tết Tây, bảo cô này xin nghỉ từ ngày 3 đến ngày 8/1/1961.
Khi tới Berlin, Michal đã gặp người phụ trách ở Đông Berlin, mặc cả xin thêm tiền, rồi mới kể hết tình hình về cuộc đào tẩu của mình.
Trụ sở UB phát hiện Michal mất tích vào ngày 6/1. Họ không thấy anh ta xuất hiện ở điểm hẹn đã định với một trong những điệp viên Đông Đức, và cũng không thấy bóng dáng ở căn hộ Berlin mà anh ta thuê. Lúc này, cả ngành tình báo Ba Lan báo động đỏ luôn
Đại tá Henryk Sokolac, Phó cục trưởng Cục 1, được điều động để truy tìm điệp viên mất tích. Ông phát hiện ra lần cuối cùng nhìn thấy Michal là khi anh ta đang vội vã cùng Irmgard Kampf từ Wollinerstrasse đi về phía biên giới Tây Berlin. Ông đưa ra kết luận không thể chối cãi: Michal đã đào tẩu rồi, và chắc chắn đã mang theo các mật mã của UB - tức là danh sách tên vỏ bọc và tên thật của các điệp viên Ba Lan đang hoạt động ở phương Tây.
Phía Ba Lan ra lệnh điều tra khẩn cấp để xác định chính xác Michal đã mang đi những gì. Nhân viên kỹ thuật UB phá két sắt bị khóa trong văn phòng của Michal. Họ phát hiện ra anh ta đã bí mật thu thập được một đống tài liệu chứa thông tin nhạy cảm nhất của cơ quan tình báo Ba Lan.
Các thông tin bao gồm quá trình hợp tác bí mật của cơ quan tình báo Bộ Nội vụ với các bộ của chính phủ Ba Lan - cả quân sự lẫn dân sự. Các tài liệu này còn chỉ rõ mạng lưới cộng tác viên bí mật hoạt động ở các nước phương Tây của UB.
Tệ hơn nữa, Michal còn có quyền truy cập dữ liệu về việc theo đuổi năng lượng hạt nhân của Ba Lan, cũng như thông tin bí mật về Quân đội Ba Lan. Việc Michal trao những bí mật này cho phương Tây được đánh giá là hành vi phản bội tàn khốc nhất từng xảy ra với tình báo Ba Lan Một báo cáo đánh giá: "Việc tiết lộ thông tin trên cho đối phương đã làm tê liệt hoạt động của chúng ta và sẽ dẫn đến việc các cộng tác viên bí mật bị bắt giữ. Việc chuyển giao thông tin mật cho kẻ thù sẽ cản trở nghiêm trọng các cơ quan an ninh trong cuộc chiến phản gián và các hoạt động thù địch khác".
Vào ngày 13/1, UB gửi điện khẩn tới các trưởng chi nhánh ở các nước, thông báo rằng Michal đã mất tích và được cho là đã đào tẩu. UB hướng dẫn họ cảnh báo các điệp viên cẩn trọng trong mọi hành vi, trấn an họ và không được bình luận về vấn đề này để tránh rò rỉ.
Vấn đề với lãnh đạo tình báo Ba Lan và Liên Xô là không biết Michal đã đi đâu mất rồi. Họ biết rằng CIA gần như chắc chắn đã đưa Michal đi và giấu ở một địa điểm an toàn nào đó tại Mỹ. Nhưng cho đến khi lần ra được vị trí chính xác của anh ta, cả Ba Lan và Liên Xô đều không có cách nào thi hành bản án tử hình của tòa án.
UB quyết định thực hiện cách tiếp cận kép. UB mở vụ án có mật danh TELETECHNIK và chỉ định các đặc vụ điều tra hai vấn đề riêng biệt.
Việc đầu tiên và khẩn cấp nhất là tìm xem Michal đang sống ở đâu. Các đặc vụ trên khắp nước Mỹ được giao nhiệm vụ khai thác mọi mối liên hệ có thể có trong chính phủ Mỹ để tìm đầu mối. Đồng thời, các đặc vụ ở Warsaw đã nhằm vào điểm yếu của kẻ đào tẩu.
Trong suốt thời gian trục trặc với vợ, Michal luôn liên lạc và hỗ trợ người mẹ góa bụa. UB cho rằng mặc dù anh ta có thể không liên lạc lại với vợ hoặc mấy đứa con, nhưng ở một thời điểm nào đó, anh ta sẽ điện thoại hoặc viết thư cho mẹ - bà Janina. Các cuộc điều tra kín đáo cho thấy mẹ Michal đã 62 tuổi, sống một mình trong căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố và rất dễ khai thác. Bà ta uống nhiều rượu và có đời sống tình dục dày đặc. Tình báo Ba Lan bắt đầu tìm kiếm những người phù hợp để khai thác những điểm yếu này của bà Janina, và thông qua họ để lừa bà tiết lộ vị trí của con trai.
Vấn đề song song thứ hai tinh vi hơn nhiều. UB bắt đầu lên kế hoạch cho một chương trình cẩn thận và tinh vi nhằm làm mất uy tín của kẻ đào tẩu trong mắt những người đã cho ông ta nương náu.
Vũ khí mà UB sử dụng để làm việc này chính là... sự thật đó các bạn UB phơi bày con người thật của Michal: bỏ rơi vợ con ở Warsaw; nói dối người tình Irmgard rằng ông ta được tự do kết hôn hợp pháp. Khi phơi bày thông tin này, UB có thể khiến CIA vướng vào một điệp viên có cuộc hôn nhân tai tiếng. Ngay khi Michal xuất hiện ở Mỹ, UB sẽ đảm bảo công khai thông tin về một kẻ nói dối không biết xấu hổ và khiến CIA thấy mình nhẹ dạ cả tin.
Cả tình báo Mỹ và kẻ đào tẩu Ba Lan đều không biết những gì mà Ba Lan đã lên kế hoạch. Mùa xuân năm 1961, khi Michal và Irmgard tổ chức đám cưới vi phạm chế độ một vợ một chồng và định cư tại căn hộ do CIA cấp ở Arlington, chiến dịch TELETECHNIK từ từ bắt đầu. Chiến dịch kéo dài gần một thập kỷ và cuối cùng đóng vai trò quan trọng trong việc phá hủy uy tín của Michal.
Trong khi đó, các cơ quan phản gián trên khắp châu Âu và Trung Đông bắt đầu truy bắt những điệp viên quan trọng của khối Liên Xô mà Michal đã tiết lộ.
Phía Mỹ hứa cấp quyền công dân cho Michal. Tuy nhiên, một người đào tẩu khác xuất hiện và tìm cách thuyết phục CIA rằng mình mới là người đào tẩu thực sự, còn những người khác là giả (drama quá trời luôn ).
Kết cục, CIA bắt đầu rút lại lời hứa hẹn với Michal, không gia hạn hợp đồng, cắt tiền thanh toán, thu cả khẩu súng đã cấp. CIA cũng biết tình báo Ba Lan đang truy tìm Michal. CIA còn nói với các bộ ngành là Michal mất trí, cho dù ông ta vẫn cung cấp thông tin đáng tin cậy cho CIA.
Nguồn: soha.vn