TamCute9001
New member
Dù xã hội có phát triển "vượt mặt" đến đâu thì những người thầy cô thầm lặng vẫn mãi là nền móng quan trọng nhất tạo nên một xã hội văn minh và healthy nhé!
Với học sinh, mình có cả tá thang điểm để xếp hạng khá giỏi. Còn với giáo viên thì sao? Từ xưa tới giờ, hệ thống giáo dục vẫn nghĩ: Một giáo viên giỏi = người tạo ra nhiều học sinh đạt điểm cao thuộc team "học sinh giỏi".
Mình vẫn luôn trăn trở với những định nghĩa này lắm. Còn vì sao trăn trở? Để mình kể lại câu chuyện đời mình nha
Hồi cấp 3, mình được coi là một trong những thử thách "khó nhằn" của nền giáo dục Việt Nam luôn á. Mình không hư hỏng gì đâu, chỉ đơn giản là cảm thấy zero hứng thú với việc học thuộc lòng rồi lặp lại y chang để được điểm cao trong sổ thôi
Đi học với tâm thế "đối phó cho qua ngày" nên chẳng có mấy thầy cô cảm thấy vui với kiểu học sinh như mình. Với nhiều thầy cô, mình là một học sinh kém về học lực, dù về mặt hạnh kiểm thì không quá tệ lắm.
"Giáo viên" - mới đọc 2 từ này lên đã thấy cả một trời trách nhiệm đè nặng xuống vai rồi. Họ được đào tạo để dạy học sinh cách lấy điểm 10 theo quy chuẩn của Bộ Giáo dục.
Thật ra, với nhận thức còn "non và xanh" của mình lúc đó, mình cảm thấy chẳng có vấn đề gì nếu cứ mang cái danh "học sinh học lực trung bình" vật vờ qua những năm cấp 3. Nhưng rồi có một ngày - ngày thay đổi cả cuộc đời mình luôn: Cô giáo dạy Văn gọi mình lên phòng Hiệu trưởng
Cô đưa cho mình bài kiểm tra 1 tiết làm cách đó 5 ngày. Bài được chấm **điểm 9**. Con số này thật sự nằm ngoài timeline tưởng tượng của mình luôn ấy!
Thật ra mới 5 ngày trước thôi mà, chưa quá lâu để mình nhớ rằng bản thân rõ ràng không làm bài theo quy chuẩn. Mình chỉ viết theo cảm nhận của bản thân chứ không trích được ý gì trong tác phẩm, thể hiện rõ ràng mình gần như không học thuộc lòng tác phẩm đó
Mình nghĩ cô thừa biết mình đang shock. Và cô giải thích: "Đúng là bài viết không trích được bất kỳ dẫn chứng nào trong tác phẩm, thể hiện rõ người viết không hề đọc tác phẩm. Nhưng bài vẫn được chấm điểm cao vì sự đột phá trong tư duy và câu cú rất tốt".
Mình vẫn nhớ cô đã nhấn mạnh: "Câu văn của anh rất tốt. Ngắn gọn, xúc tích và có chất nữa". Mình tha thẩn trở về lớp. Trong cái đầu tưởng như rỗng tuếch ấy giờ đầy ngổn ngang những suy nghĩ.
Mình chợt nhận ra một điều: Một giáo viên giỏi không hẳn là người có nhiều học sinh đạt điểm 9, điểm 10, mà là người tạo ra **khát vọng và niềm tin** để học sinh của họ tự tìm kiếm thành tích cao trong học tập
Điểm 9 của ngày hôm đó không thay đổi được học bạ của mình, nhưng đã thay đổi cả cuộc đời mình, thay đổi nhận thức của mình về những giáo viên chỉ biết mang ra một cái khuôn rồi nhét học sinh vào đó để tạo ra một đám những đứa giống hệt nhau.
Vẫn còn những giáo viên có thể gạt bỏ thành kiến với một học sinh không thiện chí trong việc học, cố gắng tìm một khe cửa hẹp để lách vào tâm hồn của lũ mình, thắp lên những ngọn lửa từ những nơi tăm tối nhất
Họ có thể không tạo ra những học sinh giỏi, làm đẹp bảng điểm. Nhưng chắc chắn họ đã tạo ra những công dân có ích cho xã hội. Mình vẫn cho rằng những giáo viên đưa cho học sinh một cái cuốc luôn tốt hơn dẫn họ vào một mảnh vườn sẵn có.
Nguồn: soha.vn