Dì tôi về hưu gặp chồng ốm nặng mà vẫn vượt qua tất cả nhờ 2 chữ thần thánh này

NaiNgoan

New member
Họ từng sống đời sung sướng, hạnh phúc mà giờ tuổi già lại phải vật lộn với bệnh tật. Nhưng cách họ đối mặt mới thật sự truyền cảm hứng!

Dì của chồng tôi mãi đến tuổi 40 mới chịu kết hôn. Ông hơn bà 7 tuổi. Họ từng làm chung công ty liên doanh nước ngoài, thu nhập xịn xò lắm luôn. Hai người không có con, sống trong căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, đi du lịch lia lịa mà chẳng care người ta nói gì

Nhưng plot twist đau lòng đến rồi các bạn ơi! Ông chú 71 tuổi của tôi cách đây vài năm bị chẩn đoán mắc bệnh Parkinson, gần đây lại thêm Alzheimer giai đoạn đầu nữa. Toàn thân ông suy sụp nặng, đi lại cứng đờ, hay quên lắm. Dù điều trị đều đặn nhưng tình hình vẫn không khá hơn. Những chuyến đi trong bucket list đều phải hoãn vì dì sợ chú không chịu nổi chuyến đi dài.

1ccaccdce904f6f30a55.jpg


Dì tôi vừa mới nghỉ hưu, tưởng được tận hưởng tuổi về hưu thì lại phải chăm chồng đang dần mất đi khả năng tự lập. Họ từng sống cuộc đời trong mơ hồi trẻ mà giờ tuổi già lại phải vật lộn với bệnh tật. Đúng là cuộc đời không ai đoán trước được gì cả

Chồng tôi là người hay lên kế hoạch chi tiêu và tiết kiệm. Anh ấy hay mơ về những việc sẽ làm sau khi về hưu. Còn tôi làm ngoài nên công việc không ổn định, nhưng chồng luôn tính toán để sau này về già hai vợ chồng không phải lo chuyện tiền nong hay dựa vào con cái.

Thế mà mấy năm gần đây tôi cảm thấy mình già đi (dù tôi mới ngoài 40 tuổi thôi á), những người trưởng thành vốn luôn đứng thẳng bỗng trở thành những người già cần chỗ dựa. Vài cô bạn thân của tôi cũng có cùng suy nghĩ. Vô tình, sự lão hóa đột nhiên trở thành hiện tượng tập thể đang diễn ra và việc nghỉ hưu dường như không còn xa nữa.

Hồi còn trẻ, chúng ta cứ nghĩ về việc sẽ làm nghề gì, sống ở đâu và hưởng thụ ra sao. Tuổi 20 thì chật vật tìm việc và ổn định chỗ làm. Sang 30 thì hầu hết đều có chút tài sản, gia đình riêng và con cái, cuộc sống bận rộn vô cùng. Thế mà mới bước sang 40, chúng tôi, những đứa trẻ đã trưởng thành này, không còn sức tưởng tượng mình sẽ ra sao trong tương lai. Nếu có thì chắc giống chồng tôi, nghĩ đến việc về quê sống yên bình, nuôi cá, trồng rau. Chỉ là ở giai đoạn này của đời, bệnh tật và biến số xuất hiện ngày càng sớm hơn và xác suất ngày càng cao hơn. Muốn đạt được cuộc sống bình yên thì làm việc chăm chỉ để tiết kiệm thôi là chưa đủ đâu, đôi khi còn cần yếu tố may mắn nữa

Mỗi lần biết tin một người thân, bạn bè hay hàng xóm ra đi đột ngột, tôi buồn vô cùng, thương họ và nghĩ đến số phận mình.

Cuối cùng thì chú dì tôi vẫn thực hiện chuyến đi theo dự định, họ nhờ thêm sự hỗ trợ của chuyên viên y tế và một người cháu họ. Dù bệnh tật vẫn còn đó nhưng họ vẫn lạc quan, đối mặt một cách tích cực nhất. Ở giai đoạn này của cuộc đời, tương lai không còn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Thật khó để nói chúng ta sẽ mắc bao nhiêu căn bệnh và nó bám theo chúng ta bao nhiêu năm nữa. Ngắm cảnh hoàng hôn đẹp vô cùng, gạt bỏ lo âu, tận hưởng thời gian và để lại những kỷ niệm đẹp – có lẽ thái độ LẠC QUAN chính là liều thuốc hữu hiệu nhất khi đối mặt với tuổi già ✨

Dì tôi đăng ảnh lên Facebook, chú ngồi xe lăn nhưng nụ cười rất tươi. Tôi cảm giác sau chuyến đi này có lẽ họ sẽ trẻ và khỏe ra cả chục tuổi. Quan trọng là họ đã sống huy hoàng trước khi tuổi già ập đến.

Dù đã lập gia đình và làm mẹ nhưng tôi luôn tin rằng hôn nhân và con cái không phải là con đường duy nhất. Có những lựa chọn khác nhau và cuộc sống khác nhau. Không có tốt hay xấu, đúng hay sai. Mỗi con đường đều có thuận lợi và khó khăn nhưng cái đẹp thì chắc chắn luôn có

107ac0ab71a125a4dde5.jpg


Trong văn hóa phương Tây, hầu hết mọi người đều không mong đợi con cái hoặc thế hệ sau sẽ chăm sóc mình. Vợ chồng chú dì tôi không có con, người ngoài nhìn vào nói họ bất hạnh. Nhưng họ đã cho tôi thấy rằng điều khác biệt duy nhất không phải họ không có con mà là họ có chuẩn bị tinh thần và thể chất để đối phó với tuổi già.

Có bạn đời hay không, dù có con hay không, chúng ta nên lên kế hoạch cho cuộc sống sau này của mình càng sớm càng tốt, và đừng đợi cho đến khi mất đi khả năng phán đoán hoặc khả năng hành động rồi mới để gia đình và môi trường quyết định.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top