Đi làm về khuya, cả nhà ngủ hết chỉ còn bố chồng thức đợi, câu đầu tiên ông nói khiến nước mắt tôi rơi không ngừng

KunStar8766

New member
e1471a69a9136488b28b.jpg


Tôi vẫn luôn tự nhủ phải cứng cỏi, mạnh mẽ lên. Nhưng trước câu nói của bố chồng, tôi thật sự không thể giữ được bình tĩnh nữa.

Chồng tôi là người đàn ông kiểu... lười vô đối luôn á, sống dựa vào vợ hoàn toàn. Anh ấy lấy cớ công ty chèn ép để nghỉ việc từ 2 năm trước. Từ đó đến giờ, chồng chỉ việc ở nhà, hẹn hò cafe với lũ bạn chứ đi làm thì đừng hòng. Tôi có nhắc nhở thì anh ấy lại mua mấy bộ hồ sơ xin việc, giả bộ ghi chép thông tin nhưng chả nộp đâu cả. Biết "chiêu" của chồng rồi, tôi cũng mệt nên thôi không nói nhiều nữa.

3 tháng trước, bố chồng về sống cùng vợ chồng tôi. Ông là thầy giáo về hưu, có lương hưu khoảng 15 triệu/tháng. Từ khi về đây, ông đều đặn chuyển khoản cho tôi 10 triệu để phụ chi phí sinh hoạt. Còn 5 triệu thì ông mua đồ ăn, nấu nướng cho cả nhà.

Người ta sợ ở chung với bố chồng, còn tôi thì ngược lại hoàn toàn. Ông về ở, tôi cảm thấy sung sướng, thoải mái hơn hẳn. Ông giúp tôi đưa đón các cháu đi học, tối về thì kèm cháu học bài. Tiền bạc cũng dư dả hơn xưa. Dù vậy, tôi vẫn phải cố gắng làm việc để tích góp cho tương lai. 2 đứa con tôi học rất giỏi, tôi không thể để chúng bỏ học giữa chừng chỉ vì bố thất nghiệp, bất tài được.

Hơn một tháng nay, tôi hay tăng ca về khuya lắm. Có hôm tôi về lúc 11h đêm, đường phố vắng tanh. Lúc đầu, tôi có gọi điện nhờ chồng đến đón nhưng anh ta không đi, còn cằn nhằn tôi làm hỏng giấc ngủ của mình Bố chồng có nói đến đón tôi nhưng tôi từ chối. Ông lớn tuổi rồi, đi ban đêm cũng nguy hiểm.

274174a5c2db9f4ff893.jpg


Tôi để ý cứ đêm nào tôi đi làm về khuya, bố chồng đều thức đợi cơm. Ông luôn để dành cho tôi một mâm cơm ngon lành nhất.

Nhưng chứng kiến cảnh chồng ngủ ngáy khò khò, 2 con thì ngủ với ông nội, còn mình phải cặm cụi đi làm kiếm tiền, tôi vẫn thấy uất ức lắm. Tôi tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ lên, đừng khóc lóc, yếu đuối.

Tối qua, tôi lại về khuya lúc 11h đêm. Bố chồng đợi ở cửa, đợi cơm tôi. Vừa vào nhà, ông đã thở dài nói rằng: "Bố thấy con khổ quá, bố cũng xót xa. Cứ sống mãi như vậy cũng không phải cách. Nếu con có chán nản mà ly hôn, bố cũng sẽ ủng hộ. Bố có một khoản tiền tiết kiệm, sẽ cho 2 đứa nhỏ để lo chuyện học hành sau này, cũng bớt gánh nặng cho con".

Trước sự quan tâm của ông, tôi mủi lòng, cảm giác uất ức lại trào dâng lên không kiểm soát được. Không kìm chế được nữa, tôi bật khóc nức nở Tôi sống khổ quá. Chồng thì vừa vô tâm vừa vô dụng. Vậy tôi có nên ly hôn không đây?

d752e2fc83c0805601e0.jpg


3ed3b8cd03c407aa5429.jpg


abbf4fd29d27fa9b8472.png


8be1bfa3c9ad0197af6b.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top