BomTeen389
New member
Nhớ kỹ nha các bạn, thời buổi này thâm niên mấy chục năm mà không đóng góp gì cho công ty thì cũng... bằng 0 thôi!
Có đứa bạn cũ của mình bỗng dưng inbox hỏi về lương lậu. Mình chỉ nói là đang sống ở Bắc Kinh, lương tháng cộng với các khoản thu nhập khác cũng ổn áp, sống theo đam mê được rồi. Nó hỏi tiền thuê nhà 1 phòng ngủ bao nhiêu, mình nói khoảng 6500-7000 tệ (tầm 22-24 triệu) là giá bình thường của một căn studio ở Bắc Kinh rồi. Nhưng sắp tới bố mẹ lên đây sống một thời gian nên phải tìm nhà 2 phòng, tầm 8000-9000 tệ (khoảng 28-31 triệu).
Bạn ấy sốc luôn, phải hỏi lại sao mình chọn thuê nhà đắt thế Mình bảo không sao, tiền nhà đó còn ổn mà, chỉ cần cố gắng làm việc chăm chỉ thêm chút nữa thôi. 30 tuổi rồi, đã là nửa sau cuộc đời, không chăm chỉ thì làm sao sống tốt được? Nhất là đang làm ở Bắc Kinh, đây là cơ hội để mở mang tầm mắt và tích lũy kinh nghiệm sống mà.
Sau đó bạn ấy bắt đầu kể về cuộc sống của mình với giọng buồn lắm luôn: "30 tuổi, tôi cũng đang thuê nhà ở Thành Đô, làm công việc lương 3000 tệ (khoảng 10 triệu) gần 10 năm rồi đó May là vợ tôi vẫn đi làm được, kiếm được 5000 tệ/tháng (khoảng 17 triệu). Con tôi học mẫu giáo công lập học phí 1000 tệ/tháng (khoảng 3,4 triệu). Tình hình tài chính gia đình lúc nào cũng căng như dây đàn, đôi khi bố mẹ hai bên phải hỗ trợ thêm để nuôi cháu. Tôi cũng không dám nhảy việc vì sợ mất cân bằng giữa cuộc sống và kinh tế trong thời gian nghỉ tìm việc mới."
Nghe bạn ấy kể và xin lời khuyên, mình chỉ có thể nói thẳng: "Bạn nên nghỉ việc ở công ty đó và bắt đầu tìm hiểu về làm kinh doanh đi."
30 tuổi không chỉ là bước ngoặt của cuộc đời mà còn của cả sự nghiệp nữa. Đặc biệt từ 30-35 tuổi, nếu bạn vẫn làm công việc dễ bị thay thế bởi những bạn trẻ khác thì... chuẩn bị tinh thần tìm việc mới thôi Xét cho cùng, các công ty thích dùng nhân viên hiệu suất cao hơn là những người chỉ có thâm niên mà không mang lại hiệu quả gì. Bạn mình tình cờ là một case điển hình thuộc kiểu sau đó.
Theo mình thì cái gọi là khủng hoảng sự nghiệp, khủng hoảng tuổi tác đều là... cái cớ thôi. Tất cả chỉ là bao biện cho việc không chịu cố gắng mà thôi! Nhiều người hay nghĩ rằng chỉ cần làm ổn định ở một chỗ, lương đủ nuôi sống bản thân và gia đình là được rồi. Cho nên khi gặp khủng hoảng, ai cũng có khả năng bị sa thải. Cái gọi là "chuẩn bị cho nguy hiểm trong thời bình" là bài học bắt buộc trong cuộc sống chúng ta đó nha!
Lấy ví dụ câu chuyện Huawei cho nghỉ việc toàn bộ nhân viên trên 34 tuổi đi. Tháng 2/2016, có tin đồn nội bộ rằng Huawei Trung Quốc bắt đầu cho các nhân viên bảo trì kỹ thuật, giao hàng trên 34 tuổi nghỉ việc. Đến tháng 4 cùng năm, Xu Zhijun - phó chủ tịch kiêm CEO phải lên tiếng rằng tin đồn này là hiểu lầm. Xu Zhijun nói Huawei chỉ cho những nhân viên đóng góp ít nghỉ việc thôi, không liên quan gì đến tuổi tác cả. Nếu những nhân viên trên 34 tuổi thực sự có thể làm việc độc lập trong lĩnh vực chuyên môn, trở thành trụ cột của bộ phận thì vẫn ở lại và cống hiến cho Huawei bình thường.
Vậy nếu qua 34 tuổi, liệu bạn có đủ khả năng tự mình đứng vững không? Bạn có thể lãnh đạo một team thực hiện dự án, hoặc bạn có thể sống tốt như mong muốn sau khi rời công ty không? 34 tuổi là độ tuổi cực kỳ nguy hiểm luôn ấy, nhiều công ty quy định rõ ràng không tuyển nhân viên trên 35 tuổi Bạn có thể nói đó là phân biệt đối xử, nhưng bạn phải đối mặt với sự phân biệt không công bằng này thôi. Công ty không phải viện dưỡng lão, không nuôi những người lười biếng, cứ nghĩ có thâm niên là không cần cố gắng nhiều.
Dù bạn là nam hay nữ thì trong sự nghiệp, phải có chí tiến thủ. Nếu 35 tuổi mà lương tháng vẫn chỉ 3000 tệ sau 10 năm làm việc, mình khuyên bạn nên nâng cao năng lực bản thân gấp đi. Lương 3000 tệ ở tuổi 30 không có gì đáng sợ nhưng sợ là đến 35 tuổi, bạn sẽ không còn công việc lương 3000 tệ đó nữa Mục đích đi học đại học là để nâng cao tư duy của chúng ta. Những công việc yêu cầu kiến thức, kỹ năng thấp không phải xấu, nhưng mình hy vọng bạn có thể làm công việc sử dụng được kiến thức và đáp ứng những nỗ lực trước đây của mình nhé!
Nguồn: kenh14.vn