NgocXanh5792
New member
Mình nhận ra mình không còn nhiều thời gian để lãng phí nữa rồi. Tuy còn trẻ nhưng đã đến lúc phải gánh vác nhiều thứ hơn - từ ba mẹ già yếu, người yêu, đến các bé con cái.
Bài viết là lời chia sẻ chân thành của Ngọc Lâm, được đăng tải trên Toutiao (MXH bên Trung Quốc).
*
Cách đây 1 tháng, mình mới tham gia buổi họp lớp cấp 3. Đã 5 năm rồi lớp mình mới tụ họp nên lần này khá đông, gần như ai cũng có mặt.
Lớp mình có 32 bạn, lần này họp lớp có tới 38 người đến dự, số còn lại thì bận việc hoặc ở xa quá không về được. Gặp lại nhau sau bao năm xa cách, vui vẻ hào hứng là thế nhưng không khỏi ngại ngùng, bối rối lạ lùng
Nhiều người mình nhìn không ra luôn vì khác xưa quá trời quá đất. Đa số các bạn nữ tuy lớn tuổi hơn nhưng lại càng duyên dáng, đằm thắm và xinh đẹp hơn hẳn. Cả đám cùng nhau trò chuyện, ôn lại kỷ niệm cũ, kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại. Không quên chụp ảnh check-in làm kỷ niệm nữa chứ
Trên đường về nhà, mình không khỏi thở dài. Hầu hết các bạn cùng lớp có mặt hôm đó đều giống mình. Những ước mơ ngày xưa giờ không còn nhiệt huyết như xưa nữa, bị áp lực cơm áo gạo tiền bào mòn dần. Những giấc mơ thực sự đã tan biến rồi
Ngô Hạo - người bị cả lớp coi thường năm xưa vì học kém giờ trở nên giàu có, có biệt thự và xe hơi sang xịn mịn. Mình nhận ra không nên đánh giá thấp ai ở một thời điểm nhất định cả. Hay như Minh Anh, cô bạn gầy gò, nhỏ nhắn, khuôn mặt bình thường giờ đẹp rạng rỡ lên trông thấy. Cô ấy đã thay đổi cách ăn mặc, makeup và chăm tập thể dục thể thao. Giờ Minh Anh là người mẫu tự do cho nhiều nhãn hàng thời trang luôn đó
Khi một người học kém mà thành công sau này, chắc chắn họ không dựa vào kiến thức mà dựa vào lòng can đảm. Điều quan trọng nhất là EQ - trí tuệ cảm xúc. Những người có điểm cao đương nhiên sẽ đạt được điều mình muốn dễ dàng hơn người khác thôi.
Ngoài ra, sau buổi họp mình còn nhận ra được những sự thật đau lòng sau:
1. Thời gian không tha ai hết
Khi gặp lại nhau, điều đầu tiên đập vào mắt là những khuôn mặt vừa quen vừa lạ. Dù vẫn nhận ra nhau nhưng nhìn kỹ thì thấy các bạn cùng lớp không còn trẻ nữa rồi. Nhiều người đã xuất hiện nếp nhăn và vết nám trên mặt, tóc ngày càng thưa đi, có người xuất hiện nhiều sợi tóc bạc nhuốm màu thời gian.
Điều này khiến mình buồn vì phải thừa nhận rằng không còn trẻ nữa và tuổi thanh xuân đã trôi qua mãi mãi rồi.
2. Cuộc sống không dễ dàng như tưởng tượng
Hồi còn học cấp 2, ai cũng nghĩ tương lai có vô vàn khả năng và cơ hội để phát triển. Nhưng sau mấy chục năm cày cuốc, mình thấy cuộc sống của mỗi người không suôn sẻ như trong suy nghĩ tí nào.
Chẳng hạn như Ngô Huy tóc đã bạc mà vừa mất việc, chưa tìm được công việc mới. Hay Ngọc Mai từng là hoa khôi của trường đã ly hôn chồng, hiện vất vả nuôi 2 đứa con một mình. Còn Yến Oanh mắc bệnh hiểm nghèo, đang trong thời gian điều trị.
Những khó khăn, thất bại này khiến mình nhận ra rằng cuộc sống không hề dễ dàng chút nào.
3. Quá khứ đã là quá khứ, không thể quay về
Trong bữa tiệc, mình đã trò chuyện rất nhiều về những kỷ niệm thời cấp 2. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng những ký ức này đã là chuyện quá khứ, thời gian không thể tua lại được.
Không thể quay về quá khứ và sống lại cuộc sống THCS của mình nữa rồi. Điều này khiến mình cảm thấy buồn vì đồng nghĩa với việc đã đánh mất đi sự hồn nhiên, vô tư, trong sáng của tuổi học trò.
4. Không còn thời gian để lãng phí
Cuối cùng, mình nhận ra mình không còn nhiều thời gian để lãng phí nữa. Dù còn trẻ nhưng đã đến lúc phải đảm nhận nhiều trách nhiệm hơn - với cha mẹ già, bạn đời, con cái. Không thể vui chơi và lãng phí thời gian một cách vô tư như hồi cấp 2 được nữa rồi.
Nguồn: soha.vn
Bài viết là lời chia sẻ chân thành của Ngọc Lâm, được đăng tải trên Toutiao (MXH bên Trung Quốc).
*
Cách đây 1 tháng, mình mới tham gia buổi họp lớp cấp 3. Đã 5 năm rồi lớp mình mới tụ họp nên lần này khá đông, gần như ai cũng có mặt.
Lớp mình có 32 bạn, lần này họp lớp có tới 38 người đến dự, số còn lại thì bận việc hoặc ở xa quá không về được. Gặp lại nhau sau bao năm xa cách, vui vẻ hào hứng là thế nhưng không khỏi ngại ngùng, bối rối lạ lùng
Nhiều người mình nhìn không ra luôn vì khác xưa quá trời quá đất. Đa số các bạn nữ tuy lớn tuổi hơn nhưng lại càng duyên dáng, đằm thắm và xinh đẹp hơn hẳn. Cả đám cùng nhau trò chuyện, ôn lại kỷ niệm cũ, kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại. Không quên chụp ảnh check-in làm kỷ niệm nữa chứ
Trên đường về nhà, mình không khỏi thở dài. Hầu hết các bạn cùng lớp có mặt hôm đó đều giống mình. Những ước mơ ngày xưa giờ không còn nhiệt huyết như xưa nữa, bị áp lực cơm áo gạo tiền bào mòn dần. Những giấc mơ thực sự đã tan biến rồi
Ngô Hạo - người bị cả lớp coi thường năm xưa vì học kém giờ trở nên giàu có, có biệt thự và xe hơi sang xịn mịn. Mình nhận ra không nên đánh giá thấp ai ở một thời điểm nhất định cả. Hay như Minh Anh, cô bạn gầy gò, nhỏ nhắn, khuôn mặt bình thường giờ đẹp rạng rỡ lên trông thấy. Cô ấy đã thay đổi cách ăn mặc, makeup và chăm tập thể dục thể thao. Giờ Minh Anh là người mẫu tự do cho nhiều nhãn hàng thời trang luôn đó
Khi một người học kém mà thành công sau này, chắc chắn họ không dựa vào kiến thức mà dựa vào lòng can đảm. Điều quan trọng nhất là EQ - trí tuệ cảm xúc. Những người có điểm cao đương nhiên sẽ đạt được điều mình muốn dễ dàng hơn người khác thôi.
Ngoài ra, sau buổi họp mình còn nhận ra được những sự thật đau lòng sau:
1. Thời gian không tha ai hết
Khi gặp lại nhau, điều đầu tiên đập vào mắt là những khuôn mặt vừa quen vừa lạ. Dù vẫn nhận ra nhau nhưng nhìn kỹ thì thấy các bạn cùng lớp không còn trẻ nữa rồi. Nhiều người đã xuất hiện nếp nhăn và vết nám trên mặt, tóc ngày càng thưa đi, có người xuất hiện nhiều sợi tóc bạc nhuốm màu thời gian.
Điều này khiến mình buồn vì phải thừa nhận rằng không còn trẻ nữa và tuổi thanh xuân đã trôi qua mãi mãi rồi.
2. Cuộc sống không dễ dàng như tưởng tượng
Hồi còn học cấp 2, ai cũng nghĩ tương lai có vô vàn khả năng và cơ hội để phát triển. Nhưng sau mấy chục năm cày cuốc, mình thấy cuộc sống của mỗi người không suôn sẻ như trong suy nghĩ tí nào.
Chẳng hạn như Ngô Huy tóc đã bạc mà vừa mất việc, chưa tìm được công việc mới. Hay Ngọc Mai từng là hoa khôi của trường đã ly hôn chồng, hiện vất vả nuôi 2 đứa con một mình. Còn Yến Oanh mắc bệnh hiểm nghèo, đang trong thời gian điều trị.
Những khó khăn, thất bại này khiến mình nhận ra rằng cuộc sống không hề dễ dàng chút nào.
3. Quá khứ đã là quá khứ, không thể quay về
Trong bữa tiệc, mình đã trò chuyện rất nhiều về những kỷ niệm thời cấp 2. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng những ký ức này đã là chuyện quá khứ, thời gian không thể tua lại được.
Không thể quay về quá khứ và sống lại cuộc sống THCS của mình nữa rồi. Điều này khiến mình cảm thấy buồn vì đồng nghĩa với việc đã đánh mất đi sự hồn nhiên, vô tư, trong sáng của tuổi học trò.
4. Không còn thời gian để lãng phí
Cuối cùng, mình nhận ra mình không còn nhiều thời gian để lãng phí nữa. Dù còn trẻ nhưng đã đến lúc phải đảm nhận nhiều trách nhiệm hơn - với cha mẹ già, bạn đời, con cái. Không thể vui chơi và lãng phí thời gian một cách vô tư như hồi cấp 2 được nữa rồi.
Nguồn: soha.vn