Sau khi nhận được dòng tin nhắn đó, anh chàng này đã đọc đi đọc lại mãi không thôi
*Bài viết dưới đây là story của Trương Duy (29 tuổi, dev/lập trình viên) đang viral trên Baidu và khiến netizen suy ngẫm nhiều lắm đó!*
Sau bao nhiêu năm kể từ ngày tốt nghiệp, nhóm bạn đại học tụi mình mới có dịp tụ họp lại. Lớp trưởng chọn một quán ăn nhỏ ở Bắc Kinh để gặp mặt. Mình tưởng buổi họp lớp này chỉ để chill và hồi tưởng về tuổi sinh viên thôi. Nhưng không ngờ những cuộc nói chuyện hôm đó lại khiến mình phải suy ngẫm rất nhiều về cách con người đối chiếu và đánh giá lẫn nhau.
Sau khi ra trường, mình nhanh chóng trở thành lập trình viên cho một công ty công nghệ. Bên cạnh mức lương ổn định, mình còn học cách đầu tư nữa. Vì thế, tài khoản tiết kiệm giờ có hơn 550.000 NDT (tầm 2 tỷ đồng luôn á) Dù vậy, mình không bao giờ khoe khoang chuyện này cả. Mình tin rằng tiền bạc là chuyện riêng tư, không nên trở thành thước đo giữa những người từng cùng nhau ăn cơm căng-tin và học dưới mái trường cũ.
Tuy nhiên buổi họp lớp hôm ấy không hề đơn giản như mình nghĩ. Sau vài lần nâng cốc, các câu chuyện dần chuyển hướng: ai đang ở nhà riêng, ai vừa tậu xe mới, ai sắp đầu tư bất động sản... Khi một người bạn hỏi thẳng: "Trương tiết kiệm được bao nhiêu rồi?", cả bàn cùng im lặng chờ câu trả lời. Mình thoáng lúng túng, rồi cười nhẹ: "Chắc khoảng hơn 27.000 NDT (tầm 100 triệu đồng) thôi, mình chưa tiết kiệm được nhiều."
Ngay khi mình vừa dứt lời, một người trong bàn bật cười: "Làm công ty công nghệ mà chỉ có vậy sao?" Câu nói tưởng như bông đùa nhưng khiến mình cảm thấy bị soi xét cực kỳ. Một vài ánh mắt lộ vẻ thương hại, vài người khác chuyển chủ đề sang câu chuyện đầu tư chứng khoán, còn mình chỉ im lặng. Buổi họp lớp kết thúc trong tiếng cười nói, nhưng lòng mình lại trĩu nặng vô cùng.
Trên đường về, mình cứ tự hỏi: liệu họp lớp để gắn kết hay chỉ để flex và so đo nhau thôi? Tụi mình từng chia nhau tô mì ăn liền, từng lo lắng khi thi cuối kỳ. Giờ đây, chỉ vài năm sau, sự thân thiết ấy dường như bị che mờ bởi con số trong tài khoản ngân hàng.
Tối muộn, khi về đến căn hộ nhỏ của mình, mình bất ngờ nhận được thông báo tin nhắn. Đó là tin nhắn từ Lâm - cô bạn cùng lớp ngồi cạnh mình suốt bốn năm đại học. Tin nhắn chỉ có vài dòng:
"Cảm ơn cậu hôm nay đã nói như vậy. Tớ đang thất nghiệp hơn nửa năm rồi, ngồi nghe mọi người khoe tiền tớ chỉ muốn bỏ về luôn. Nhưng nhờ câu trả lời của cậu, tớ thấy mình không quá kém cỏi. Cảm ơn vì đã giữ cho buổi họp lớp chút ấm áp."
Mình đọc đi đọc lại tin nhắn đó rất lâu Lâm từng là người học giỏi nhất lớp, luôn lạc quan, vậy mà giờ đây lại rơi vào cảnh khó khăn như vậy. Trước đó, mình từng do dự không biết nên nói thật hay nói ít đi. Song nếu mình tiết lộ số tiền thật, có lẽ buổi tối ấy sẽ thêm vài tiếng xuýt xoa, nhưng cũng thêm vài vết ngăn cách vô hình nữa.
Sáng hôm sau, mình nhắn lại cho Lâm: "Nếu cần hỗ trợ tìm việc, cứ nói với tớ nhé. Đừng ngại." Cô ấy trả lời ngay: "Chỉ cần còn những người bạn như cậu, tớ sẽ ổn thôi."
Buổi họp lớp ấy đã dạy mình một bài học vô cùng thấm thía luôn ý. Đôi khi, việc bạn nói ít đi một chút, khiêm tốn một chút, lại giúp người khác cảm thấy được tôn trọng và an ủi hơn nhiều Giữa những khoảnh khắc người ta đánh giá nhau qua vật chất, một câu nói nhẹ nhàng, một sự chân thành có thể trở thành ký ức không thể quên — như tin nhắn của Lâm đêm hôm ấy, mình sẽ nhớ mãi cả đời.
Nguồn: kenh14.vn