Đi họp lớp bị chia bàn theo lương, ai kiếm 100 triệu ngồi riêng sang chảnh, tôi về nhà thấy tin nhắn liền thoát nhóm luôn

MamNgoan441

New member
Buổi họp lớp sau 10 năm tưởng chỉ để ôn lại kỷ niệm tuổi học trò, ai ngờ việc xếp chỗ ngồi theo thu nhập khiến cả không khí đổi màu hẳn Drama trong group chat tối hôm đó mới là thứ đáng nói nhất đây này!

Bài viết dưới đây là trải nghiệm của Tiểu Khang (Trung Quốc) đang viral rần rần trên Toutiao nè.

## Khi họp lớp không còn là "về miền gặp gỡ"

Thường thì họp lớp là dịp chill chill gặp lại hội bạn thân, ôn chuyện năm xưa tháng cũ. Nhưng đôi khi, nó lại thành "gương soi" để thấy rõ khoảng cách giữa những kiếp người hiện tại

Mình nhận được lời mời họp lớp sau hơn 10 năm tốt nghiệp. Group chat lớp vốn yên ắng tự dưng sôi nổi quá trời. Người thì share ảnh gia đình hạnh phúc, người thì flex thành tích công việc, người cập nhật mức lương "đủ sống ngon lành" Giữa loạt tin nhắn tới tấp đó, một đề xuất khá bất ngờ xuất hiện: "Chia bàn theo thu nhập cho dễ giao lưu nha mọi người".

Ban đầu, mình nghĩ đó là câu đùa thôi. Nhưng đến ngày họp, mọi thứ được tổ chức... nghiêm túc hơn mình tưởng nhiều

eb97c5207fa859568230.jpg


Một góc phòng được setup trang trọng, có cả biển nhỏ đặt trên bàn: "Nhóm thu nhập từ 100 triệu đồng/tháng trở lên". Những người ngồi ở đó chủ yếu là các bạn đang làm quản lý cấp cao, kinh doanh riêng hoặc làm trong lĩnh vực tài chính. Họ ăn mặc chỉn chu, tự tin, nói chuyện toàn về dự án, đầu tư, thị trường chứng khoán gì đó

Còn phần còn lại, trong đó có mình, ngồi ở khu vực phía sau. Không có biển tên, không có tiêu chí gì cả, chỉ đơn giản là "những người còn lại". Không khí ở đây cũng khác hẳn: câu chuyện xoay quanh gia đình, con cái, công việc ổn định, những chuyện lo toan hằng ngày.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu có một ranh giới vô hình vừa được vẽ ra rồi

## Khi "bạn học" bị đánh giá bằng số tiền

Mình không cảm thấy bị xúc phạm, nhưng có chút chạnh lòng thật. Hồi còn đi học, tụi mình từng ngồi chung một lớp, cùng chia nhau từng mẩu giấy nháp, từng gói snack. Lúc đó, chẳng ai quan tâm gia đình bạn giàu hay nghèo, càng không có chuyện phân chia vị trí theo thu nhập thế này.

Buổi tiệc vẫn diễn ra, vẫn có tiếng cười, nhưng câu chuyện giữa hai khu bàn gần như... tách biệt hoàn toàn.

Điều khiến mình bất ngờ là cuối buổi, một vài người ở "nhóm trên kia" chủ động sang chỗ tụi mình ngồi. Không phải để khoe khoang gì, mà chỉ đơn giản là muốn hỏi han về gia đình, công việc, những chuyện bình thường thôi.

Có người nói nhỏ: "Ngồi bên kia một lúc thấy... không giống họp lớp lắm". Câu nói ấy mình nhớ mãi luôn

## Plot twist: cả lớp thoát group chat hàng loạt

Tối hôm đó, vừa về đến nhà, điện thoại mình bật lên một tin nhắn trong nhóm lớp. Người gửi chính là một bạn thuộc "nhóm 100 triệu". "Nãy giờ mình nghĩ nhiều. Nếu họp lớp mà phải chia nhau theo thu nhập, thì mình xin phép rời nhóm. Vì mình không muốn sau này gặp lại bạn bè theo cách đó", bạn ấy nhắn.

Chỉ vài phút sau, thêm một tin nhắn nữa: "Mình cũng vậy, xin phép rời nhóm". Rồi thông báo "đã rời nhóm" liên tiếp xuất hiện

Mình nhìn màn hình khá lâu. Không khí trong buổi họp lớp dường như vẫn còn đâu đó, nhưng cảm giác lúc này lại rất khác. Không giận dỗi, không tranh cãi. Chỉ là những quyết định lặng lẽ nhưng dứt khoát.

Mình cũng nhấn nút rời nhóm. Không phải vì bị hurt, mà vì mình nhận ra: có những giá trị, nếu không được giữ gìn ngay từ những điều nhỏ nhất, thì sẽ dần biến mất thôi.

## Happy ending: lập lại nhóm chat, trở về với ý nghĩa thật của "bạn học"

Sáng hôm sau, một người bạn nhắn tin riêng cho mình: "Có thể cách bọn mình làm hơi cực đoan. Nhưng nếu không có ai rời đi, chắc mọi thứ sẽ vẫn được coi là bình thường."

Mình không trả lời ngay nhưng hiểu điều cậu ấy nói. Vài ngày sau, một nhóm chat mới được lập lại. Ở đây, tụi mình không có những câu hỏi về thu nhập, không còn những cách phân chia vô hình nữa. Nội dung chỉ xoay quanh các câu: "Bao giờ gặp lại?", "Dạo này cậu thế nào?", "Có khỏe không?" ✨

Mọi thứ trở về đúng với ý nghĩa ban đầu của hai chữ "bạn học". Cuộc sống sau khi ra trường có thể đưa mỗi người đến một vị trí khác nhau. Nhưng nếu một ngày nào đó, chúng ta cần đến thu nhập để xác định chỗ ngồi của nhau, thì có lẽ điều cần xem lại không phải là khoảng cách, mà là cách chúng ta nhìn về nhau

Và đôi khi, việc vài người rời nhóm... lại là cách để giữ cho một tập thể không đi quá xa khỏi điều từng gắn kết họ.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top