NhimNana3139
New member
Gặp anh Vinh lần đầu, ai cũng nghĩ đây là con nhà giàu chuẩn châu Âu: đi mô tô phân khối lớn xịn xò, tiêu toàn ngoại tệ, nhâm nhi rượu Tây, du học Úc về, mê phim kinh điển và nhạc quốc tế. Công việc thì làm viên chức ngành bảo vệ pháp luật, năng lực đỉnh cao luôn
Tóm lại là anh này "hơi bị" văn minh và thời thượng, cực kỳ đời! Thế mà cuối tuần, thay vì jean và giày sneaker như thường lệ, anh lại diện nguyên set quần Tây áo sơ mi, tóc cắt gọn gàng ngay ngắn rồi rủ mình: "Hôm nay tôi lên điện hầu đồng đấy. Mời ông đến dự luôn nhé!.."
Dừng xe trước căn nhà mặt phố Hàng Quạt, Vinh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa khép hờ bên ngách phải. Ủa bước vào mà choáng: căn nhà rộng thênh thang, cây cối um tùm, người đông nghịt và vô vàn tượng thờ to nhỏ la liệt ngoài vườn lẫn trên các bậc điện. Cờ quạt, hương đèn, đồ thờ cúng chen chúc đủ loại ️
Đây chính là điện thờ của ông Thạnh - một "chủ nhang" (người mở điện) có dinh cơ đồ sộ và thanh thế số 1 Hà Nội, thậm chí có thể là số 1 cả nước luôn!
Điện chia làm năm tòa, nhiều tầng lắm. Tầng nào cũng ngập tràn tượng sơn đỏ. Hai con rồng được kết bằng vải ngũ sắc, mắt sáng rực như đèn LED, miệng phun lửa điện tử, uốn lượn ôm cả trần nhà trông ảo ma thuật lắm Xung quanh thì hương nhang thật lẫn hương nhang chạy điện đủ cả.
Bên chân những bức tượng lớn là voi, ngựa, rắn, thuyền bè, tiền âm phủ, vàng mã... cùng các hình nhân hàng mã to gần như thật luôn á. Treo khắp tường là những bức tranh khổng lồ vẽ thế giới chốn thần linh. Trước điện trải tấm thảm đỏ, viền ngũ sắc lóng lánh rộng chừng 3m² để người hầu tế lễ.
Tiếng trống, phách, đàn nhị, thập lục, chuông, mõ... cùng tiếng hát ầm ĩ vang ra từ 4 chiếc loa to đùng nhờ "dàn nhạc sống" gọi là đoàn Cung văn đang biểu diễn. Đoàn gồm ba anh gầy đét, môi thâm đen cùng một chị đầu vấn khăn nhung, son phấn rực rỡ đang thay phiên hát vào hai micro dựng ngang tầm mặt. Họ ngồi khoanh chân, mặt vô cảm nhưng hát cuồng nhiệt và bền bỉ kinh khủng
"Con nhang" (người theo thế giới đồng cốt) ngồi vây quanh điện với đủ mọi bộ dạng, lứa tuổi. Từ quan chức to béo, suit bóng loáng cho đến thanh niên tóc nhuộm đỏ chói, vài gương mặt trông hơi... nguy hiểm, cùng ngồi thành kính bên những bà già nhai trầu và mấy cô makeup đậm mắt xanh môi đỏ...
Kim đồng hồ chỉ 14h, lanh lảnh tiếng chuông vang lên từ quả chuông làm bằng... đuôi quả bom cắt ra (sốc chưa ). Một người mặc bộ đồ lụa trắng toát lóng lánh, tóc chải bóng mượt, mắt môi tô xanh đỏ, tay đeo găng, chân mang tất cũng trắng muốt tha thướt đi ra. Dù tưởng tượng bay bổng đến mấy cũng không ngờ đây chính là Vinh "hồi" - tay chơi có hạng đó!
Vinh ngồi khoanh tròn trước điện, mặt hơi ngửa, hếch mũi nhìn rất khoan thai, tự mãn, ánh mắt lạc thần như đang nhìn vào khoảng không vô tận. Bốn người "hầu dâng" quỳ bốn góc thảm làm nhiệm vụ chăm lo khăn áo mũ giày cho Vinh.
Người thứ nhất là gã phì nộn, quần áo nhàu nát, hở cúc lòi cả tảng mỡ, đầu cắt trọc lởm chởm, mặt to như đĩa, đỏ gay và miệng ngoe ngoét nước trầu. Tay thứ hai bé như nắm chắt, dúm dó trong bộ đồ thun dính sát người. Nước da nhợt nhạt, nhẵn nhụi bọc lấy cơ thể mà bộ phận nào cũng nhọn, dài và sắc. Hắn thoăn thoắt duỗi những móng tay cong vút, đỏ choét vuốt lại xấp áo óng ánh toàn gấm lụa hàng chục màu xếp ngay ngắn bên chiếc gối bọc nhung thêu rồng phượng. Gã béo khệnh khạng ôm ra đống kiếm, đao, truỳ, côn... bằng đồng, thép và gỗ sơn đỏ.
Phía sau là bà trạc tuổi quá trung niên, mắt lờ đờ như ngái ngủ đặt lên điện mâm lễ vật đầy ú ụ: bánh kẹo, hoa quả, nước khoáng, cô ca, nước ngọt, bia lon, thuốc lá, chè, cà phê, bò khô, ô mai... rượu trắng lẫn rượu Tây
Tiếng trống phách đổ dồn, giọng hát hầu ẽo uột dồn chặt cả phòng, hương nhang nghi ngút cháy mù mịt. Các con nhang thi nhau vái, lầm rầm khấn khứa. Vinh khoác áo choàng đỏ tươi thêu rồng sau lưng. Bốn hầu dâng thoăn thoắt và nhịp nhàng mặc áo, đeo găng, cài trâm, phủ khăn... cho Vinh (lúc này mọi người phải gọi Vinh là "cô", vì căn - cái gốc ở cõi âm - của Vinh do một công chúa đời Trần nắm giữ, một trong những vị mà thế giới đồng cốt thờ).
Hai bà già giúp cô thắt đai, kéo cho phẳng áo, gã béo thì đưa hương nhang và đón đỡ đồ lễ khi cô bỏ ra. Chỉ trong vòng 20 phút, Vinh đã "biến hình" thành mệnh quan triều đình mũ áo cân đai oai vệ, trùm khăn đỏ kín mặt. Con hầu, đầy tớ, văn võ bá quan (là bốn hầu dâng và đoàn cung văn) răm rắp hầu hạ. Tiếng cung văn đang rên rỉ bất ngờ cao vóng, đổ dài, mõ, trống, chuông... khua dồn dập
Cô đang ngồi lắc lư như say sóng, bất ngờ hất tung khăn trùm đầu, hầu vươn người đỡ rất điệu nghệ. Cô lại vỗ gối đánh bộp rồi đứng vụt dậy, đón vũ khí từ tay hầu dâng chống nạnh múa tiến, múa lui, phải trái, dẻo không kém gì nghệ sĩ chuyên nghiệp luôn á Mặt cô hồng rực, mắt long lanh nhìn thẳng mà không trọng tâm, mũi hếch, miệng hé như cười, trông khác hẳn... người trần. Bỏ vũ khí, cô kẹp tám nén nhang rừng rực cháy vào kẽ ngón tay múa tiếp. Múa chừng 10 phút trong tiếng ca riết róng của cung văn ù đặc màng nhĩ thì cô ngồi. Vậy là hết một "giá hầu" trong 12 giá của một vấn hầu.
Đám hầu dâng thỉnh thoảng đưa nước, rượu, thuốc cho cô thưởng thức. Mỗi lần như thế họ lại phải kín đáo lấy quạt giấy che cho cô dùng và sau đó đưa hai tay đỡ lấy lễ cô ban - cũng là những thứ đó - rồi ra sức uống, hút. Sau mỗi vấn hầu cô lại rút tiền từ ngăn kéo trước mặt - từng tờ 50.000, 100.000 đồng - kẹp vào kẽ ngón tay ném ra ngoài Hầu dâng nhặt lấy thả vào cái chuông làm bằng đuôi quả bom cho cung văn. Đó là cô thưởng cho cung văn hát hay, trống phách giòn, lên nhịp chuẩn...
Cũng sau mỗi giá hầu, lại có người đem mâm đầy lễ vật chia đều cho tất cả con nhang có mặt, gọi là "tán lộc" (phát lộc). Liên tục những con nhang lê đầu gối đến gần bỏ tiền (từ 100.000 đồng trở lên) vào chiếc đĩa, cúi đầu dâng lên cô và ghé tai cô xin những ham muốn cụ thể nào đó dưới trần. Cô nhận lời, lục tiền lẻ trả con nhang đó một ít rồi quay sang người khác.
Vấn hầu kéo dài tận 5 tiếng đồng hồ! Cung văn không ngừng hát, Vinh uống hết hai chai rượu, hút hết hai bao thuốc và liên tục nhảy múa. Các bà già 70-80 tuổi ngồi phục cả buổi đều vẫn khỏe mạnh và hoạt bát như thường... Đó được coi là một vấn hầu thành công vì không xảy ra rơi khăn, vỡ chén, tắt nhang hương; cung văn hát trôi chảy và hồn cô Bơ (một công chúa đời Trần) đã nhập vào người hầu...
Các con nhang giải thích, hầu bóng là làm lễ tế vị thần mà mình mang căn của họ, để xin họ xá tội, giải tai ương, ban phúc lộc. Khi hầu mình được giao lưu trò chuyện với họ, nghe họ dặn dò, chỉ bảo và nhiều khi hồn họ quay về nhập vào mình, nhờ thân xác mình phán bảo những kẻ xung quanh về tội, đức, phúc, họa...
Nguồn: soha.vn