Đêm 29 Tết, con gái 12 tuổi thì thầm một câu khiến mẹ khóc như mưa

CocCoco7993

New member
Cả đời tôi không thể nào quên được khoảnh khắc ấy đâu

*Dưới đây là chia sẻ của một phụ huynh trên tờ Sohu (Trung Quốc)*

Đêm hôm đó, giống như mọi đêm cuối năm, cả nhà tất bật chuẩn bị đón Tết. Tôi busy rần rần với đủ thứ: nấu nướng, check list đồ đạm, rồi nhắc con phụ mẹ gói bánh chưng. Đang lúc tôi mải miết với mấy việc nhà, thì con gái bất ngờ đi lại, đôi mắt sáng long lanh, rồi khẽ thì thầm vào tai tôi một câu...

Câu đó đơn giản thôi, nhưng khiến tôi bật khóc ngay lập tức. Không phải buồn đâu, mà là vì quá xúc động, cảm xúc ùa về không kiểm soát được luôn.

Con nói: "Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã dạy con trở thành một người tốt"

8733674e0b1612678b32.png


Khoảnh khắc con nói câu đó thật sự unforgettable với tôi.

Đó là câu nói mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ được nghe từ cô con gái nhỏ của mình. Trước giờ, tôi luôn nghĩ những gì mình làm cho con là nghĩa vụ của người mẹ thôi mà, là trách nhiệm để nuôi con khôn lớn. Nhưng ngay lúc đó, tôi mới nhận ra rằng những điều nhỏ nhặt mà mình kiên trì làm hàng ngày, những bài học mình cố gắng truyền đạt, đều đã khắc sâu vào trái tim con.

Hành trình nuôi dạy con của tôi chưa bao giờ là ez mode cả, nhưng cũng không thiếu những khoảnh khắc vui. Tôi không phải người mẹ hoàn hảo, và cũng chẳng bao giờ cố làm một hình mẫu lý tưởng gì đâu. Thay vào đó, tôi chọn cách gần gũi, lắng nghe và đồng hành cùng con trên từng bước đường.

Tôi nhớ mãi những lần con phạm sai lầm, như hồi đó con lỡ tay làm vỡ chiếc bình hoa quý của bà ngoại. Thay vì mắng con, tôi ngồi xuống bên con, nhìn vào đôi mắt lo lắng của con và nói: "Mẹ cũng từng làm vỡ bình hoa của bà ngoại như thế này đấy. Quan trọng không phải là sai lầm, mà là cách chúng ta sửa chữa và học hỏi từ đó". Từ lần đó, con học được cách đối mặt với lỗi lầm bằng sự chân thành và có trách nhiệm.

Tôi cũng luôn nhắc nhở con về giá trị của sự chia sẻ và đồng cảm. Có lần, con mang về nhà một bài văn điểm thấp, mặt buồn thiu thiu rồi rụt rè đặt bài lên bàn. Thay vì chỉ focus vào điểm số, tôi đọc kỹ bài văn của con, phát hiện ra con đã viết về một bạn trong lớp thường bị bully, và cách con muốn giúp đỡ bạn ấy. Tôi ôm con vào lòng, nói: "Mẹ tự hào vì con không chỉ biết học, mà còn biết nghĩ đến người khác nữa". Tôi biết, bài học về lòng tốt đôi khi quan trọng hơn mọi kiến thức sách vở, và tôi muốn con hiểu rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở những con số hay thành tích, mà ở cách con sống và đối xử với mọi người xung quanh ✨

Cũng có những lúc tôi nghiêm khắc và cứng rắn đấy. Khi con không chịu share đồ chơi cho em họ, tôi kéo con vào phòng, giải thích: "Chia sẻ không làm con mất đi niềm vui, mà chỉ làm nó lớn hơn thôi". Con khóc, có lẽ vì chưa hiểu hết ý nghĩa lời mẹ nói, nhưng sau này tôi thấy con tự tay chia nửa gói bánh của mình cho em mà không cần ai nhắc. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng, kiên nhẫn của mình cuối cùng cũng đã có kết quả rồi

Đêm 29 Tết ấy, khi con gái nói lời cảm ơn, tôi như được nhìn lại cả hành trình dài mà hai mẹ con đã đi cùng nhau. Đó là hành trình của những bài học giản dị nhưng chân thực, của những giọt nước mắt và nụ cười, của sự bao dung và thấu hiểu. Con đã lớn, không còn là cô bé chỉ biết khóc òa mỗi khi gặp chuyện buồn. Con đã biết trân trọng những giá trị gia đình, biết cảm nhận sự hy sinh của mẹ, và biết rằng tình yêu thương không chỉ là lời nói, mà còn là hành động.

51aeec90e4ee6cc4d8df.jpg


Tôi cảm thấy quá xúc động luôn

Sau câu nói ấy, tôi ôm chặt lấy con, nước mắt rơi không ngừng. Không phải vì tôi thấy mình dạy con quá giỏi hay gì đâu, mà vì tôi nhận ra con gái mình đã trưởng thành thật sự rồi. Tôi khóc vì niềm hạnh phúc được làm mẹ, vì cảm giác mọi nỗ lực của mình đều được con thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng dù cuộc sống có khó khăn thế nào, chỉ cần được nghe con nói một câu đơn giản như vậy, tôi cũng có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả

Đêm 29 Tết, không gian yên bình nhưng lòng tôi lại đầy cảm xúc. Tôi nhìn con gái, cảm nhận được ánh sáng của sự trưởng thành và tình yêu thương trong đôi mắt ấy. Và tôi tự nhủ với lòng mình, dù sau này con có lớn đến đâu, có bay xa bao nhiêu, tôi vẫn sẽ luôn ở đây, luôn là người mẹ sẵn sàng yêu thương và đồng hành cùng con trên mỗi chặng đường đời.

Khi ngày cuối năm khép lại, tôi nhận ra rằng Tết không chỉ là dịp để sum họp gia đình, mà còn là thời khắc để nhìn lại, để yêu thương và để biết rằng mọi nỗ lực của mình trong vai trò làm mẹ đều xứng đáng. Những giây phút như đêm 29 Tết ấy chính là món quà lớn nhất mà tôi có thể nhận được – món quà từ tình yêu và sự trân trọng của con gái nhỏ dành cho tôi

83079be5e5fab834b9a3.png


684d1a1a0d532d0adc0b.jpg


c41d412e78f99cb7b72f.jpg


3eef746b1d215b3ca9f6.jpg


f5949efe1ef66afb15b7.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top