Kem2k62183
New member
Bỗng dưng bị em chồng "đem con bỏ chợ", chị dâu đã đưa ra những yêu cầu khiến ai nghe cũng phải há hốc mồm
Bài tâm sự của chị Vương trên trang NetEase mới đây đã gây sốt cộng đồng mạng Trung Quốc không phanh.
Cách đây vài hôm, em chồng tôi bỗng nhiên dẫn con trai đến, tay xách hai hộp sữa, chẳng thèm gõ cửa mà tự động vào nhà luôn. Cậu ta thản nhiên nói với tôi: "Cháu nó ở nhà anh chị vài tháng nhé."
Tôi còn tưởng tai mình có vấn đề. Ai dè, em chồng tôi nói xong định biến mất liền. Thấy không ổn, tôi vội chặn lại: "Chú đưa chị 200.000 NDT (khoảng 700 triệu đồng) tiền nuôi con rồi đi đâu thì đi"
Em chồng tôi trợn tròn mắt, vẻ mặt kiểu "what the hell" hỏi: "Cái gì? 200.000 NDT? Sao chị có thể đưa ra yêu cầu vô lý thế? Không được, em phải gọi cho anh trai em. Anh ấy sẽ không bỏ mặc em, cũng sẽ không bỏ mặc cháu của anh ấy đâu." Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, giọng như sắp nổ tung cả căn nhà.
Trước thái độ phản ứng gắt của cậu em, tôi vẫn chill như không. Em chồng tôi đang định rút điện thoại ra thì thấy tôi như vậy nên dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
"Thôi đi, đừng làm trò nữa. Ý tôi chính là ý anh trai chú đấy. Chuyện này chúng tôi đã bàn kỹ từ trước rồi", tôi nói nhẹ nhàng.
"Không thể nào, đây tuyệt đối không phải ý của anh trai em. Từ nhỏ đến lớn, anh ấy luôn rất quan tâm và yêu thương em!", em chồng nghiến răng nói.
Thấy cậu em tỏ thái độ cay cú, tôi càng bình tĩnh: "Nếu không tin thì chú gọi cho anh ấy đi, 1 cuộc điện thoại là rõ ràng ngay"
Thái độ "thờ ơ vô cảm" của tôi đã dập tắt ngọn lửa giận dữ của em chồng. Cậu ta đỏ mặt tía tai, gào lên: "Em cứ tưởng hai người sẽ nể tình anh em mà giúp đỡ, không ngờ chỉ coi trọng tiền, thật sự là một chút tình thân cũng không màng tới".
Nhìn em chồng đang "rage" trước mặt, tôi lại nhớ đến những việc làm xấu xa của cậu ta trước đây. Từ ngày về làm dâu, nhiều năm nay em chồng luôn lông bông không chịu kiếm một công việc đàng hoàng, hết tiền thì chạy đến xin bố mẹ chồng và chồng tôi.
Hồi đầu, tôi còn nghe cậu ta nói mấy lời cảm ơn chồng tôi. Về sau, cậu ta dày mặt đến mức cười hề hề rồi thò tay vào túi chồng tôi lấy tiền luôn. Biết chuyện, chồng tôi cũng cằn nhằn vài câu nhưng chẳng làm được gì
Thậm chí cả chuyện lập gia đình, tiền nhà cửa sính lễ cho nhà gái cũng là mẹ chồng tôi sang khóc lóc ép chồng tôi cho vay mới có để cưới vợ. Tiền thì đã cho vay rồi, nhưng lúc nào trả nợ vẫn "seen" không rep chẳng thấy cậu em nhắc tới.
Cả khi có con, thói lười biếng của cậu ta cũng khiến vợ không chịu nổi mà ly hôn. Hiện giờ cậu ta single dad nuôi con nhưng vẫn ỷ lại vào người thân chẳng thay đổi gì. Việc cậu ta gửi con ở nhà tôi đã thành việc quen thuộc, đến mức như chuyện tất nhiên. Những lần gần đây tôi đã từ chối khéo rằng mình vắng nhà. Ai ngờ, lần này em chồng tôi còn không thèm call, tự ý mang con đến luôn.
Nghĩ đến cuộc sống peaceful của mình sắp bị phá vỡ, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu
Tôi nhanh chóng nghĩ ra một cách để em chồng tự rút lui. Đó là đòi 700 triệu tiền công, ngoài ra còn có ba yêu cầu. Thứ nhất, đứa trẻ phải dậy sớm mỗi ngày để phụ việc nhà. Thứ hai, không được làm ảnh hưởng tới lịch sinh hoạt của gia đình tôi. Và thứ ba, phải gọi tôi là "mẹ".
Nghe những yêu cầu này, em chồng tôi tức run người, chỉ tay vào mặt tôi: "Chị coi tình thân là cái gì vậy? Coi như một vụ giao dịch sao? Lời này chị dám nói ra không nghĩ họ hàng sẽ nhìn chị bằng con mắt khác sao? Sau này còn ai dám qua lại với chị nữa? Chị thật sự là người chỉ biết đến tiền, một chút tình thân cũng không màng tới"
Nghe tới đây tôi thản nhiên nói: "Tôi không làm khó chú đâu, việc tôi đòi tiền chẳng qua tôi muốn cho đứa trẻ cuộc sống tốt nhất với những quyền lợi mà đáng ra nó phải được nhận từ bố mẹ. Chú nghĩ nuôi dạy cả tiền ăn lẫn tiền học của một đứa trẻ bây giờ rẻ sao? Nếu chú thấy không hợp lý, có thể không đồng ý"
Chúng tôi cứ thế lời qua tiếng lại, tiếng cãi vã ngày càng lớn. Em chồng tôi cuối cùng phẩy tay dẫn con bỏ đi, còn cố tình đóng sầm cửa lại.
Nhìn bóng dáng rời đi của hai người, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi biết yêu cầu của mình quả thực có phần hơi over, nhưng tôi cũng không muốn tự làm khổ mình. Tôi không thể vì nhất thời mềm lòng mà làm những chuyện khiến gia đình rơi vào thế khó xử. Nếu chồng tôi không dám xử lý thì tôi sẽ đóng "vai ác" thay chồng
Tôi còn chưa kịp recover thì điện thoại mẹ chồng đã gọi tới. Bà mắng tôi một trận vì đã phá hoại tình anh em của chồng và em chồng, sau đó chuyển giọng sang dọa: "Đừng quên, vợ chồng con chỉ sinh được con gái, nhà nó sinh con trai. Chuyện thờ cúng sau này đều về bên đó hết, con liệu mà cư xử".
Nghe những lời này từ mẹ chồng, tôi không khỏi shock. Hóa ra không chỉ em chồng mà cả mẹ chồng tôi bấy lâu nay đã coi việc vợ chồng tôi phải giúp đỡ họ là điều must do. Bởi vậy khi gặp sự phản kháng của tôi, cả hai ngay lập tức "trở mặt thành thù"
Nguồn: soha.vn
Bài tâm sự của chị Vương trên trang NetEase mới đây đã gây sốt cộng đồng mạng Trung Quốc không phanh.
Cách đây vài hôm, em chồng tôi bỗng nhiên dẫn con trai đến, tay xách hai hộp sữa, chẳng thèm gõ cửa mà tự động vào nhà luôn. Cậu ta thản nhiên nói với tôi: "Cháu nó ở nhà anh chị vài tháng nhé."
Tôi còn tưởng tai mình có vấn đề. Ai dè, em chồng tôi nói xong định biến mất liền. Thấy không ổn, tôi vội chặn lại: "Chú đưa chị 200.000 NDT (khoảng 700 triệu đồng) tiền nuôi con rồi đi đâu thì đi"
Em chồng tôi trợn tròn mắt, vẻ mặt kiểu "what the hell" hỏi: "Cái gì? 200.000 NDT? Sao chị có thể đưa ra yêu cầu vô lý thế? Không được, em phải gọi cho anh trai em. Anh ấy sẽ không bỏ mặc em, cũng sẽ không bỏ mặc cháu của anh ấy đâu." Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, giọng như sắp nổ tung cả căn nhà.
Trước thái độ phản ứng gắt của cậu em, tôi vẫn chill như không. Em chồng tôi đang định rút điện thoại ra thì thấy tôi như vậy nên dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
"Thôi đi, đừng làm trò nữa. Ý tôi chính là ý anh trai chú đấy. Chuyện này chúng tôi đã bàn kỹ từ trước rồi", tôi nói nhẹ nhàng.
"Không thể nào, đây tuyệt đối không phải ý của anh trai em. Từ nhỏ đến lớn, anh ấy luôn rất quan tâm và yêu thương em!", em chồng nghiến răng nói.
Thấy cậu em tỏ thái độ cay cú, tôi càng bình tĩnh: "Nếu không tin thì chú gọi cho anh ấy đi, 1 cuộc điện thoại là rõ ràng ngay"
Thái độ "thờ ơ vô cảm" của tôi đã dập tắt ngọn lửa giận dữ của em chồng. Cậu ta đỏ mặt tía tai, gào lên: "Em cứ tưởng hai người sẽ nể tình anh em mà giúp đỡ, không ngờ chỉ coi trọng tiền, thật sự là một chút tình thân cũng không màng tới".
Nhìn em chồng đang "rage" trước mặt, tôi lại nhớ đến những việc làm xấu xa của cậu ta trước đây. Từ ngày về làm dâu, nhiều năm nay em chồng luôn lông bông không chịu kiếm một công việc đàng hoàng, hết tiền thì chạy đến xin bố mẹ chồng và chồng tôi.
Hồi đầu, tôi còn nghe cậu ta nói mấy lời cảm ơn chồng tôi. Về sau, cậu ta dày mặt đến mức cười hề hề rồi thò tay vào túi chồng tôi lấy tiền luôn. Biết chuyện, chồng tôi cũng cằn nhằn vài câu nhưng chẳng làm được gì
Thậm chí cả chuyện lập gia đình, tiền nhà cửa sính lễ cho nhà gái cũng là mẹ chồng tôi sang khóc lóc ép chồng tôi cho vay mới có để cưới vợ. Tiền thì đã cho vay rồi, nhưng lúc nào trả nợ vẫn "seen" không rep chẳng thấy cậu em nhắc tới.
Cả khi có con, thói lười biếng của cậu ta cũng khiến vợ không chịu nổi mà ly hôn. Hiện giờ cậu ta single dad nuôi con nhưng vẫn ỷ lại vào người thân chẳng thay đổi gì. Việc cậu ta gửi con ở nhà tôi đã thành việc quen thuộc, đến mức như chuyện tất nhiên. Những lần gần đây tôi đã từ chối khéo rằng mình vắng nhà. Ai ngờ, lần này em chồng tôi còn không thèm call, tự ý mang con đến luôn.
Nghĩ đến cuộc sống peaceful của mình sắp bị phá vỡ, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu
Tôi nhanh chóng nghĩ ra một cách để em chồng tự rút lui. Đó là đòi 700 triệu tiền công, ngoài ra còn có ba yêu cầu. Thứ nhất, đứa trẻ phải dậy sớm mỗi ngày để phụ việc nhà. Thứ hai, không được làm ảnh hưởng tới lịch sinh hoạt của gia đình tôi. Và thứ ba, phải gọi tôi là "mẹ".
Nghe những yêu cầu này, em chồng tôi tức run người, chỉ tay vào mặt tôi: "Chị coi tình thân là cái gì vậy? Coi như một vụ giao dịch sao? Lời này chị dám nói ra không nghĩ họ hàng sẽ nhìn chị bằng con mắt khác sao? Sau này còn ai dám qua lại với chị nữa? Chị thật sự là người chỉ biết đến tiền, một chút tình thân cũng không màng tới"
Nghe tới đây tôi thản nhiên nói: "Tôi không làm khó chú đâu, việc tôi đòi tiền chẳng qua tôi muốn cho đứa trẻ cuộc sống tốt nhất với những quyền lợi mà đáng ra nó phải được nhận từ bố mẹ. Chú nghĩ nuôi dạy cả tiền ăn lẫn tiền học của một đứa trẻ bây giờ rẻ sao? Nếu chú thấy không hợp lý, có thể không đồng ý"
Chúng tôi cứ thế lời qua tiếng lại, tiếng cãi vã ngày càng lớn. Em chồng tôi cuối cùng phẩy tay dẫn con bỏ đi, còn cố tình đóng sầm cửa lại.
Nhìn bóng dáng rời đi của hai người, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi biết yêu cầu của mình quả thực có phần hơi over, nhưng tôi cũng không muốn tự làm khổ mình. Tôi không thể vì nhất thời mềm lòng mà làm những chuyện khiến gia đình rơi vào thế khó xử. Nếu chồng tôi không dám xử lý thì tôi sẽ đóng "vai ác" thay chồng
Tôi còn chưa kịp recover thì điện thoại mẹ chồng đã gọi tới. Bà mắng tôi một trận vì đã phá hoại tình anh em của chồng và em chồng, sau đó chuyển giọng sang dọa: "Đừng quên, vợ chồng con chỉ sinh được con gái, nhà nó sinh con trai. Chuyện thờ cúng sau này đều về bên đó hết, con liệu mà cư xử".
Nghe những lời này từ mẹ chồng, tôi không khỏi shock. Hóa ra không chỉ em chồng mà cả mẹ chồng tôi bấy lâu nay đã coi việc vợ chồng tôi phải giúp đỡ họ là điều must do. Bởi vậy khi gặp sự phản kháng của tôi, cả hai ngay lập tức "trở mặt thành thù"
Nguồn: soha.vn