Nang2k99987
New member
Thay vì cấm con tiêu tiền, cha mẹ Mỹ lại cho con tiền để tự quản lý. Nghe có vẻ ngược đời nhưng hiệu quả lắm đó!
Các bé ngày nay toàn được ba mẹ chăm sóc chu đáo, nhưng lại chẳng hiểu được ba mẹ phải đối mặt với bao nhiêu áp lực trong cuộc sống. Để giải quyết vấn đề này, người Mỹ có cách riêng đấy!
Có lần mình ngồi chơi với 2 bé gái 8 tuổi và 6 tuổi. Các bé rủ mình chơi "Game of Life" (Trò chơi cuộc đời) – cái game này giống kiểu Monopoly ấy, nhưng hardcore hơn nhiều luôn!
Trước khi chơi, Dana, Abby và mình mỗi người được phát một chiếc xe và 200 nghìn đô la làm vốn khởi nghiệp. Các ô trong game là những tình huống thực tế trong đời: đi học, tốt nghiệp, đi làm, lập gia đình đến về hưu.
Trong một tiếng đồng hồ chơi game, đây là những gì mình nghe được từ hai cô bé:
• "Haha, đến ngày lĩnh lương rồi! Ôi trời ơi, trời mưa, nhà bị hỏng mái, phải bỏ ra 2000 để sửa rồi"
• "Hừm, nên đi học đại học hay đi làm luôn nhỉ? Đi học đại học thì sẽ phải bỏ ra 100 nghìn đô, nhưng có cơ hội việc làm lương cao hơn"
• "Ôi tôi có bầu và sinh con. Tôi thích con gái" (Cầm và nhấc một hình người nhỏ đặt lên xe)
• "Em chọn làm phi công - lương 100 nghìn đô"
• "Huhu, bị sa thải vì ngủ gật trong lúc làm việc"
• "Hừm, mua căn hộ thôi cho tiết kiệm"
Phải nói đây là trò chơi mang tính giáo dục và ý nghĩa nhất từng thấy! Hãy thử tưởng tượng mỗi khi gặp khó khăn không biết giải thích với con thế nào khi con đòi mua búp bê đắt tiền. Thay vào đó, rủ con chơi "Trò chơi cuộc đời" để con hiểu về những gì xảy ra trong đời thực, những đánh đổi trong kiếm tiền và tiêu tiền. Chắc chắn bạn sẽ có đứa con biết hiểu và thông cảm với ba mẹ hơn đó!
Cho con tiền tiêu vặt để con tự quản lý - chiêu độc của người Mỹ
Khác với nhiều gia đình Việt, người Mỹ thường cho con một khoản tiền cố định hằng tháng, ví dụ 5 đô. Con được quyền tiêu số tiền này vào việc gì con muốn, miễn là không ảnh hưởng đến sức khỏe hay vi phạm pháp luật.
Ba mẹ đưa con khoản tiền này vì biết rằng con có nhu cầu riêng và không cần thiết cứ phải hỏi xin, thứ hai là muốn dạy con cách quản lý tiền bạc.
Con có thể tiết kiệm, có thể tiêu, mua truyện, mua đồ ăn con muốn, mua đồ chơi, thậm chí cho bạn vay nữa. Số tiền này được đưa vào một ngày nhất định trong tháng.
Nếu con cần tiền mà 5 đô không đủ, con có thể vay "ngân quỹ 5 đô" của tháng sau, nhưng phải chịu lãi suất đó! Có nghĩa là nếu con cầm 2 đô trước, thì tháng sau chỉ được nhận 2 đô thôi, 1 đô mất đi vì phải trả lãi. Học luôn cả cách vay nợ có lãi suất luôn, pro chưa!
Cô bạn Lydia của mình kể hồi bé ba mẹ cô ấy cũng cho khoản tiền tiêu vặt như trên, ngoài ra cuối mỗi kỳ học khi đạt thành tích sẽ được ba mẹ thưởng. Ba mẹ Lydia dẫn cô ra ngân hàng, mở cho cô một tài khoản riêng để cô nộp tiền thưởng vào.
Định kỳ, ba mẹ lại đưa Lydia ra ngân hàng kiểm tra tài khoản, xem khoản tiền đã sinh sôi lãi suất bao nhiêu và để cô quyết định xem có muốn rút tiền ra để mua gì không hay tiếp tục để tiền trong tài khoản để hưởng lãi suất. Còn bé mà đã biết quản lý tài chính rồi, xịn sò!
Mình vẫn nhớ những ngày bé, lang thang cửa hàng bán sách gần trường, thấy có cuốn truyện cổ tích hay mà không thể mua vì muốn mua phải về xin mẹ rồi mẹ đến tận nơi mua cho. Hoặc muốn ăn mực nướng, bim bim, ô mai, ổi, xoài... mà lúc đó lại không có tiền trong người.
Mẹ có cho tiền tiêu vặt nhưng không theo một quy định cụ thể như ở trên nên mình hầu như không thể kiểm soát được mình tiêu bao nhiêu, tiết kiệm thế nào. Chỉ biết mình tiêu nhiều khi mẹ than phiền: "Sao suốt ngày xin tiền mẹ thế?" Ước gì mình cũng được học cách quản lý "tài chính cá nhân" như Lydia và em bé trên!
Nguồn: soha.vn