TepLili4564
New member
"Ngày nào team mình cũng quay đến nửa đêm về sáng luôn á. 5h sáng là mình đã có mặt ở hiện trường rồi, chợp mắt ít ỏi lắm và phải nhờ người đánh thức nếu lỡ ngủ quên nữa", đạo diễn Nguyễn Phương Điền kể lại.
"Lôi Vũ" - câu chuyện từng làm rúng động nhiều nước trên thế giới, từng lấy biết bao nước mắt của khán giả Việt và cũng góp phần "tạo dựng" tên tuổi của NSND Hồng Vân, Việt Anh, Hữu Châu, Thành Lộc... giờ đây lại được làm mới thành phim truyền hình dưới bàn tay của đạo diễn Nguyễn Phương Điền với tên gọi "Tiếng sét trong mưa".
Thế nhưng, đằng sau tác phẩm được nhiều người hóng nóng này lại là những gian nan khủng khiếp. Đó là mồ hôi, nước mắt, thậm chí vắt kiệt sức lực của cả một ê-kíp mấy chục người suốt vài tháng liền. Ngay cả khi ngồi nhắc lại những ngày tháng gian nan đó, đạo diễn của bộ phim vẫn không cầm được nước mắt luôn á
Chạy vạy khắp nơi chill không nổi
Bộ phim "Tiếng sét trong mưa" do anh đạo diễn được phóng tác từ tác phẩm kinh điển của Tào Ngu – một nhà văn Trung Quốc từ thập niên 30 thế kỷ trước. Anh có sợ bị ảnh hưởng văn hóa của họ và khiến người xem... phản cảm không?
Ngay chính mình khi nhận phim này cũng đắn đo nhiều vì sợ điều bạn nói đó. Tuy nhiên, trong quá trình làm việc cùng biên kịch Hạ Thu, chúng mình trao đổi kịch bản này phải là chính mình.
Ví dụ nhé, ở Trung Quốc, trong các bữa ăn người ta dùng xì dầu nhưng văn hóa người Việt lại rất đa dạng. Ngay như chuyện ăn nước mắm, nước chấm, mỗi vùng miền đã có sự khác nhau rồi. Chính điều đó giúp mình tự tin rằng đây sẽ là tác phẩm đậm văn hóa Việt. Mà chính xác là người miền Tây nha.
Trong thời buổi làm phim phải tính toán, cân nhắc từng đồng như hiện nay sao cho tiết kiệm chi phí tối đa, mà làm về đề tài xưa cũ, anh và đoàn có gặp nhiều khó khăn không?
Đương nhiên rồi, vấn đề kinh phí gặp rất nhiều khó khăn, gần như phải chạy vạy khắp nơi để có được những hình ảnh như mình mong muốn. Team mình đặt ra mục tiêu hình ảnh miền Tây sông nước, khi lên phim không chỉ đẹp mà còn phải làm nổi bật tính cách mỗi nhân vật.
Có một điều mình hơi tiếc đó là không thể giữ được nguyên bản gốc bối cảnh mỏ than. Ban đầu chúng mình cũng tính đến phương án ăn gian hình ảnh, nhưng nếu giữ chi tiết này, kinh phí đội lên sẽ rất lớn trong khi bối cảnh mỏ than lại ở miền Bắc.
Cuối cùng team quyết định chọn rừng cao su, vừa có lợi về hình ảnh, dễ quay và lên phim đẹp mà vẫn đảm bảo không rời xa kịch bản gốc.
Hầu như các bối cảnh, xe cộ, đạo cụ sử dụng trong phim đều được tính toán và thể hiện rất chừng mực nhằm thể hiện được bối cảnh Nam Bộ thời xưa nhưng không quá tốn kém.
Để có được những hình ảnh đẹp trong phim chúng mình phải cố gắng đi rất nhiều nơi để lựa chọn bối cảnh. Có những lúc chạy đi khắp nơi tưởng chừng bế tắc nhưng may mắn cuối cùng mọi thứ đã vượt qua
Bật khóc vì tốn quá nhiều tiền bối cảnh
Nhưng với tình hình kinh phí chung ngặt ngèo như hiện nay và như anh vừa chia sẻ thì thật sự là đoàn đã phải chạy vạy khắp nơi... vậy mà anh vẫn tìm được bối cảnh nhà cổ như nhà bà hội đồng, thì thật không đơn giản?
Chính xác là xa xỉ lắm luôn. Trên thực tế, có những phim cùng thể loại chỉ làm theo cách truyền thống là vào những nhà cổ đã cho các phim quay, với giá thuê 2-3 triệu/ngày quay, khu vực dễ di chuyển, thuận tiện cho cả diễn viên. Nhưng mình không muốn hình ảnh trùng lặp và thế là quyết tâm đi tìm những ngôi nhà cổ mới.
Mình xuống An Giang đầu tiên vì ở đây có 21 nhà cổ, mình đi khảo sát từng căn. Hầu hết nền và phông có nhưng đồ đạc trong nhà đều không còn. Nếu với kinh phí này thì chuyện đó không thể thực hiện được.
Mình tiếp tục đến Đồng Tháp, về Đồng Nai cũng không được. Cuối cùng, mình phải lên mạng hỏi các họa sĩ thiết kế từng làm các phim xưa. Có nhiều ngôi nhà được chỉ hợp tiêu chí nhưng giá tiền quá cao, vì hiện nay những ngôi nhà này đều đang được khai thác du lịch.
Toàn bộ quá trình này, mình đã đi khảo sát tổng cộng hơn 100 ngôi nhà cổ khác nhau nha. Cuối cùng mình quyết định phải vào bằng được ngôi nhà cổ của một người nước ngoài làm chủ.
Khi hỏi về giá cả, họ yêu cầu phải trả 18 triệu/ngày luôn. Cũng may sau khi tìm hiểu được biết vợ của chủ nhà vốn là một người Việt, chúng mình đã thuyết phục và họ đồng ý giảm xuống còn 9 triệu/ngày quay.
Với kế hoạch quay 16 ngày, chúng mình thấy kinh phí đó khá ổn. Tuy nhiên, quá trình quay lại phát sinh thêm đến 8 ngày nữa
Thật sự, lúc đó cả đơn vị sản xuất và mình đều phải bật khóc bởi riêng khâu bối cảnh đã tiêu tốn quá nhiều tiền. Để tiết kiệm, ngày nào team mình cũng quay đến nửa đêm, thậm chí có hôm 2-3h sáng mới đóng máy.
Ngày hôm sau, diễn viên thường 8-9h mới có mặt thì khoảng 5 giờ sáng mình đã có mặt tại hiện trường rồi, tranh thủ chợp mắt rất ít và luôn nhờ một cậu bé trong đoàn đánh thức nếu lỡ ngủ quên. Quá trình đó kéo dài hơn 20 ngày á
Mình cũng phải kể thêm một chi tiết mà khi trao đổi, biên kịch Hạ Thu cho rằng mình đang bày biện quá nhiều. Đó là việc tìm bằng được cây ổi mà biên kịch cho rằng đã tuyệt chủng nhưng trong kịch bản có nói đến.
Mình đến tận các vùng sâu, vùng xa tìm cho bằng được và may mắn còn được hai cây. Sau đó, mình còn quyết định mua cả cây và trái, người dân địa phương còn nghĩ mình bị điên, vì với họ đó chỉ là cây dại thôi
Nhưng giờ nhìn lại tất cả những gì mình đã cống hiến, mình thấy rất nhẹ lòng.
Vậy khi tìm được ngôi nhà cổ ưng ý, anh và ê-kíp có phải sắp xếp, bổ sung thêm đạo cụ không?
Hầu hết đều phải mua bổ sung vì chỉ đạt khoảng 70% yêu cầu. Mình phải hỏi ý kiến chủ nhà, sau khi được sự đồng ý, chúng mình phải lên đình làng thuê bàn ghế, mua các bình cổ trang trí và làm đạo cụ cho phim.
Riêng chuyện mua bình cổ cũng là câu chuyện thú vị lắm đó. Ví dụ một cặp bình nguyên vẹn giá khoảng 6 triệu, nhưng với những chiếc bình bị sứt mẻ một chút có thể chỉ cần mua với giá 800.000 thôi. Cứ mua từng đồ vật như thế rồi mang về bổ sung cho các bối cảnh.
Nguồn: soha.vn