Đạo diễn "Cuốc xe nửa đêm" Nguyễn Nguyên Hoàng: Mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền mặt

NgocBibi658

New member
20e4b64eb6d2c2b86227.jpg


"Đến tận bây giờ, lâu lâu tôi vẫn ôm tiền nhà đi làm phim, vợ cũng chỉ cằn nhằn chứ không cấm cản", đạo diễn "Cuốc xe nửa đêm" - Nguyễn Nguyên Hoàng chia sẻ.

Nguyễn Nguyên Hoàng bước chân vào showbiz năm 2009 với vai trò diễn viên. Sau nửa năm, anh chuyển sang làm những công việc phía sau màn ảnh như trợ lý, thư ký, kế hoạch, sản xuất, phó đạo diễn của nhiều đoàn phim: Vết dầu loang, Mộng phù hoa, Liên minh huyền thoại, Phim trường ma... và mới đây nhất là đạo diễn phim điện ảnh "Cuốc xe nửa đêm" ra rạp ngày 28/2.

Cuộc trò chuyện với đạo diễn Nguyễn Nguyên Hoàng thực sự khiến mình choáng váng liên tục, dù biết rằng sau mỗi bộ phim đều có những câu chuyện drama không phải ai cũng biết...

Từ tay ngang đến đạo diễn - hành trình máu và nước mắt

Anh bắt đầu nghề làm phim bằng những công việc như trợ lý, thư ký, kế hoạch, phó đạo diễn, sản xuất... Vậy khi làm đạo diễn, anh có được diễn viên trong nghề nể trọng và nghe lời không?

Diễn viên bây giờ rất chuyên nghiệp nha. Ngay từ lúc ký hợp đồng, họ đã biết mình sẽ làm việc với ai nên không có chuyện coi thường đạo diễn đâu. Tôi may mắn làm việc với nhiều ngôi sao và họ đều nhiệt tình hợp tác.

7ec13f7cb080fc61b1e3.png


Trước khi vào showbiz, anh vốn là giám đốc một công ty nội thất. Việc không được đào tạo bài bản từ trường lớp, khiến anh gặp những thuận lợi và khó khăn gì?

Tôi may mắn là trong những khúc quanh của cuộc đời luôn gặp được quý nhân phù trợ và giúp mình đi nhanh hơn. Có cơ hội, biết nắm bắt cơ hội là một chuyện, mình cũng phải thể hiện được năng lực nữa.

Thời buổi bây giờ, nhiều người thất nghiệp mà mình còn có việc để làm là hạnh phúc rồi. Không những thế, trong các dự án đó, tôi luôn được tự do sáng tạo nghệ thuật. Bản thân tôi là người cầu thị, luôn lắng nghe nên khi có những góp ý hợp lý, tôi sẽ thay đổi ngay chứ không bảo thủ.

1c98d0dbdf147b0d0f60.png


7f960a481e2c5aba4b0d.jpg


8fcb7779757ce09595aa.jpg


Khó khăn mà hầu hết những người tay ngang như tôi gặp phải là giai đoạn khởi đầu. Mình vừa làm vừa học nên luôn ở trong tâm thế, sai đâu sửa đó, vấp đâu đứng lên ở đó. Và những kinh nghiệm mà mình có đều phải trả giá bằng sai lầm và tiền mặt luôn á.

Trả giá bằng tiền mặt là sao? Drama bắt đầu từ đây!

Hồi tôi làm kế hoạch cho đoàn phim, có lần phải book diễn viên với số lượng lớn. Khi kế hoạch thay đổi, tôi bỏ sót một diễn viên, quên không báo lịch mới. Họ nhận show khác vào ngày quay đó. Nếu họ không đến, lịch quay của cả đoàn sẽ bị bể, thiệt hại rất lớn vì để bố trí một cảnh quay không hề đơn giản.

Và để họ có mặt quay, tôi phải năn nỉ, chấp nhận đền phí hủy show cho họ, chi tiền vé máy bay đi và về. Và tất cả đều là tiền túi của mình đấy. Những sai lầm đó mình phải trả giá bằng tiền và nó sẽ khiến mình không bao giờ phạm phải lần nữa.

Vậy nếu ngồi nhẩm tính lại thì anh mất bao nhiêu tiền cho những sai lầm đó?

Nhiều lắm, thật sự rất khó để tính ra con số cụ thể. Từ lúc làm trợ lý, thư ký, kế hoạch, sản xuất, phó đạo diễn... hầu như ở vị trí nào tôi cũng mắc phải những sai lầm và đều phải trả giá bằng tiền.

Đôi khi để công việc thuận lợi hơn, nhanh hơn, mình cũng phải bỏ tiền túi ra. Chẳng hạn, hãng phim có barem về giá cho từng cảnh, nhưng làm sản xuất thì mình phải du di, chấp nhận cảnh đó mắc tiền hơn nên bỏ thêm tiền mình ra để đoàn làm việc trơn tru, đúng deadline mà hãng phim đưa xuống.

4d48ae6c77f8e40fb7b1.png


Đằng sau mỗi bộ phim là "máu và nước mắt" của vợ chồng anh

Lương của anh em trong đoàn phim thường không cao. Anh làm vậy, lương có đủ sống?

Trước khi làm phim, tôi là giám đốc một công ty nội thất. Việc tôi từ bỏ công ty để đi làm phim là cả một vấn đề với gia đình luôn. Thay vì tôi bỏ tiền đi học đại học để bắt đầu lại một sự nghiệp khác thì coi như đó là khoản học phí mình phải trả để học nghề.

Tôi đem tiền nhà đi làm phim... không ít. Thời điểm đó, con tôi còn nhỏ nên tôi mang ơn vợ rất nhiều. Tới giờ phút này, cô ấy cũng chưa từng một lần cản trở đam mê của tôi, sự lựa chọn của tôi.

5fd2abf4d282cd925b69.png


Lúc đầu cô ấy cũng lo lắng nhưng vẫn ủng hộ. Có lẽ vì vợ tôi có điều kiện về tài chính. Cô ấy biết 3 ngoại ngữ và làm cho một công ty đa quốc gia của Mỹ nên kinh tế trong nhà khá vững. Thậm chí đến tận bây giờ, lâu lâu tôi vẫn ôm tiền nhà đi làm phim, cô ấy cũng chỉ cằn nhằn chứ không cấm cản. (Respect bà xã quá đi! )

Thực lòng, anh có thấy mình có lỗi với vợ không?

Có. Tôi đã từng định bỏ nghề hai lần đấy.

Plot twist: Bị đuổi khỏi đoàn phim vì... bênh vực đồng nghiệp

Lần thứ nhất là khi tôi làm bộ phim truyền hình 50 tập của một đạo diễn khá nổi tiếng. Tôi làm đến tập 43 thì bị đuổi. Lý do là vì tôi không chịu được cách nhà sản xuất đối xử tệ bạc với anh em trong ê-kíp nên đứng ra bảo vệ họ.

Đợt đó đoàn quay ở khu du lịch Bửu Long, Đồng Nai cách Sài Gòn khoảng 60 km. Ngày nào cũng quay từ 6h sáng tới 12h đêm. Anh em ánh sáng, hiện trường luôn là người đến sớm nhất và về muộn nhất.

Từ đó về Sài Gòn, đi xe nhanh nhất cũng hơn 1 tiếng. Nghĩa là, anh em hầu như ngày nào cũng 1,2h sáng mới về tới nhà, ngủ chừng 2,3 tiếng lại chạy xuống đoàn phim. (Đọc mà đã thấy mệt rồi các bạn ơi )

ba239a990d43711f104f.png


Hãng phim không hỗ trợ anh em chi phí nghỉ ngơi gần đó. Ai muốn nghỉ thì tự chi tiền. Một ngày lương của anh em rất ít, nếu thuê nhà nghỉ thì không còn được đồng nào mang về nên đa số phải nằm vạ vật ngay tại trường quay.

Mọi người bức xúc nhưng vì miếng cơm manh áo nên không ai nói. Đã thế, lâu lâu còn bị mắng oan. Hãng phim chỉ nhìn thấy người này người kia có lỗi mà không xét tới nguyên nhân tại sao họ phạm lỗi. Việc đầu tiên hãng phim làm là chửi phủ đầu anh em.

Sai bị chửi là điều đương nhiên nhưng cũng cần giữ thể diện cho họ chứ. Cá nhân tôi chưa bao giờ chửi ai trước mặt nhiều người. Hôm đó, trợ lý và đạo diễn không làm việc rõ với nhau dẫn tới việc trợ lý book diễn viên không phù hợp.

Vấn đề là, giá tiền thấp thì không thể book một diễn viên giỏi, trong khi vai cần một người có lực diễn tốt hơn. Cuối cùng, hãng phim không trả tiền cho diễn viên. Trợ lý phải móc tiền túi ra trả luôn.

Đôi bên đều sai nhưng bạn trợ lý bị sỉ vả ngay trước đám đông, trước diễn viên và cả người dân đứng xem. Tôi bức xúc nên vùng lên và bị cho nghỉ việc ngay sau 5 phút. (Tức à! )

Tôi nhớ rất rõ, hôm đó cũng là ngày giỗ Tổ nghề sân khấu. Khoảng 7,8 tháng sau đó, tôi gần như ở không. Không ai kêu đi làm. May mắn là tôi có khả năng viết kịch bản nên vẫn "cầm cự" được những ngày tháng đó. Tôi nghĩ chắc mình không còn duyên với nghề nữa nên quyết định quay lại công ty nội thất của mình... nhưng lòng vẫn còn đầy đam mê.

Lần thứ hai định bỏ nghề: Khi văn phòng 8-5 không dành cho người đam mê phim trường

Lần thứ hai tôi định bỏ nghề là sau khi quay trở lại và làm việc ở những vị trí cao hơn như sản xuất, phó đạo diễn. Nhưng càng ở vị trí cao càng khó nhận dự án. Bởi vậy, tôi chỉ toàn làm các dự án nhỏ như phim youtube, MV ca nhạc... và vẫn tiếp tục ôm tiền nhà đi làm phim.



Cho đến một ngày tôi giật mình tự hỏi, mình làm vì cái gì? Những dự án đó không đem lại cho mình tiền bạc, không tên tuổi, không được thỏa mãn sáng tạo vì quá ít tiền.

Quay lại làm phim được 1 năm, tôi quyết định bỏ nghề và đi xin việc làm văn phòng ở một công ty truyền thông, với mức lương cơ bản để lo được cho vợ con. Cứ 8h sáng có mặt ở công ty, 5h chiều về. Làm được tháng rưỡi, tôi thấy nơi này, công việc này không thuộc về mình. Tôi nhớ phim trường khủng khiếp luôn.

Đúng lúc đó, tôi nhận được lời mời làm phim và tôi quay lại ngay, không suy nghĩ. Từ đó đến nay, ý nghĩ bỏ nghề không lặp lại nữa. Có khó khăn, có buồn đến đâu, tôi cũng nghĩ tích cực và xoay sở qua hết.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top