Đang chuẩn bị làm thủ tục ly hôn thì tôi nhận được một cuộc gọi chấn động từ mẹ chồng, những ngày sau đó, tôi sống trong giằng xé

NangXanh403

New member
Những lúc ấy, chị chỉ biết im lặng nghe cho qua rồi cúp máy, nước mắt cứ thế rơi ròng ròng luôn á

Hồi xưa chị từng cãi lời bố mẹ, khăng khăng đòi lấy Thiệp bằng được. Ngày đó yêu anh ta mù quáng lắm, cứ nghĩ có tình yêu là đủ xơi hết mọi khó khăn rồi. Bố mẹ chị không đồng ý, bảo Thiệp tính nóng nảy, gia đình phức tạp, nhất là ông bà bên đó khó tính khắc nghiệt, sợ chị không chịu nổi. Nhưng chị bất chấp tất cả, nghĩ chỉ cần mình cố gắng vun đắp thì sẽ hạnh phúc thôi. Thế là đám cưới diễn ra trong sự miễn cưỡng của bố mẹ chị và sự hân hoan của gia đình Thiệp.

Nhưng không ngờ, chỉ sau 3 năm chung sống, chị đã thấm thía cái giá của việc bướng bỉnh rồi Thiệp không những nóng nảy mà còn vũ phu nữa, lúc bình thường có thể cười nói, nhưng hễ không vừa ý là chửi bới, đập phá liền. Có lần chỉ vì chị nấu canh hơi mặn thôi, anh ta hất đổ cả mâm cơm, giáng cho chị cái tát như trời giáng trước mặt con trai còn đang nằm trong nôi nữa chứ. Ông bà nội ngồi đó nhưng không một lời can ngăn, còn bảo chị là phụ nữ phải biết nhịn nhục, đừng có cãi chồng. Chị uất ức khóc thầm nhiều đêm, nhưng lại tự nhủ vì con mà cố gắng.

Cho đến một lần, chị bị Thiệp đẩy ngã, đập đầu vào cạnh bàn khiến máu chảy ướt cả vai áo Lúc đó chị thấy mình thật ngu ngốc khi đã cố chấp lấy người đàn ông này, tự giam mình vào cuộc hôn nhân địa ngục. Hôm đó chị bế con về nhà ngoại, quỳ xuống xin bố mẹ cho mình ly hôn. Bố chị đỡ chị dậy, thở dài một tiếng thật sâu rồi bảo: "Thôi, nếu con đã quyết thì bố mẹ không cản. Về thu xếp rồi ly hôn đi cho nhẹ lòng"

Chị đang chuẩn bị thủ tục nộp đơn ra tòa thì nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng, thông báo một tin chấn động: Thiệp bị tai nạn giao thông Anh ta đâm vào xe tải khi đang phóng nhanh vượt ẩu, một bên chân bị nghiền nát, phải cắt bỏ từ đùi trở xuống luôn. Nằm trong phòng hồi sức suốt nửa tháng, rồi thêm nửa tháng nữa ở viện mới trở về nhà. Vợ chồng chị dù chưa chính thức ly hôn nhưng thực tế đã ly thân từ trước đó rồi. Chị chẳng còn muốn nhìn mặt anh ta nữa, càng không muốn quay về căn nhà ấy, nhưng bố mẹ chồng thì không buông tha.

9f78087e0c39f770aca6.jpg


Mẹ chồng gọi cho chị mỗi ngày, giọng run run đầy trách móc: "Con ơi, con về chăm chồng đi. Giờ nó như thế này rồi, ai lo cho nó ngoài con. Bố mẹ già rồi, lại yếu, không đỡ đần được gì. Đừng bỏ rơi nó lúc này con ạ".

Bố chồng chị thì gay gắt hơn nữa. Ông bảo nếu chị dám bỏ Thiệp lúc này thì đừng mong sau này ngẩng mặt lên nhìn ai. Ông còn hăm dọa sẽ đến tận nhà bố mẹ chị mà làm ầm lên, cho chị bẽ mặt với cả họ hàng luôn

Những lúc ấy, chị chỉ biết im lặng nghe cho qua, rồi cúp máy mà nước mắt giàn giụa. Bố mẹ chị nhìn con gái tiều tụy mà xót xa, bảo chị dứt khoát ly hôn cho rảnh nợ, đừng mềm lòng mà quay lại. Mẹ chị bảo "Chân nó mất là do nó đi ẩu, có phải lỗi của con đâu, nhưng con mà trở về đó thì đời con mất luôn đấy".

Chị giằng xé giữa hai bên, lòng lúc nào cũng như bị ai cào xé Phải chi Thiệp không bị tai nạn, chị đã dứt áo ra đi từ lâu rồi. Nhưng giờ mỗi lần nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của anh ta khi gặp chị trong viện, chị lại thấy chùn lòng. Mắt anh ta đỏ hoe, giọng khàn đặc khi bảo: "Anh sai rồi. Anh biết lỗi rồi. Đừng bỏ anh lúc này, được không?".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top