Chị em ơi, nghe chuyện này mà tôi muốn đập đầu vào tường luôn á! Tình cờ lướt Facebook thấy bạn bè share livestream bán hàng giá mềm, tôi cũng vào theo dõi cho vui. Ai ngờ lại bắt gặp cảnh chồng mình đang lúi húi xếp đồ cho ả bán hàng online kia. Rõ ràng anh báo đi công tác mà???
Giờ tôi mới sinh con được có 3 tháng thôi, đang nghỉ thai sản tại gia. Ngoài việc nằm nhà ăn và trông con, tôi chẳng còn làm gì khác nên hay lên mạng xem phim, lên Facebook chat chit với hội bạn thân. Muốn ra ngoài đổi gió cũng phải đợi Quang rảnh chở hai mẹ con đi, mà hiếm lắm mới có một lần như vậy.
Tối hôm trước, Quang báo phải đi công tác 3 ngày ở tỉnh, tôi cũng chuẩn bị đồ đạc chu đáo cho anh. Chả hiểu có phải số hay không, từ lúc tôi sắp sinh thì Quang lại hay phải đi công tác lắm, nhưng mà lương thì chẳng thấy tăng thêm xu nào cả. Tôi hỏi thăm thì anh thở dài:
- Công ty đang lúc khó khăn, anh chưa bị giảm lương như người ta là may rồi em. Tuy nhiên, công việc thì nhiều thêm, anh phải đi tỉnh lo việc suốt đây. Nhưng rời khỏi nơi này khó chỗ nào hơn, lại còn tình nghĩa cấp trên – cấp dưới, bạn bè đồng nghiệp bao năm nên anh không nghỉ đâu.
Thôi thì tôi cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ động viên chồng để anh yên tâm làm việc. Còn tôi thì ở nhà với mẹ chồng, chán quá lại ôm điện thoại làm niềm vui.
Tối đó, tôi gọi cho Quang mà không thấy bắt máy, tôi nghĩ chắc anh đang tiếp khách nên chỉ nhắn tin: "Khi nào xong việc gọi lại cho em nhé! Nhớ chồng!"
Sau đó tôi đi ru con ngủ rồi lại lướt Facebook. Tình cờ thấy đứa bạn thân share đoạn livestream để được hàng giá rẻ, tôi cũng vào xem cho biết.
Cô bán hàng kia ăn nói nhẹ nhàng, dễ nghe lắm. Cô người mẫu thì cũng xinh xinh, quần áo, váy vóc nhìn ưng nên tôi cứ mải mê xem. Đang xem giới thiệu đến mẫu váy mới thì cô bán hàng quay sang, gọi bạn trai ở bên cạnh với giọng ngọt lịm:
- Anh ơi, anh lấy thêm cho em 2 dây áo pyjama và bộ ngủ nhé! Nhớ theo dõi xem khách đặt hàng rồi note lại cẩn thận giúp em.
Người con trai kia cũng đáp lại nhẹ nhàng rồi đi vào lấy đồ. Trong khi chị em mải mê hỏi về size, chất liệu thì tôi hơi hoang mang vì giọng nói đó quen quen. Rồi khi anh ta xuất hiện, chỉ khoảng 5 giây trên màn hình, tôi điếng người, suýt rơi cả điện thoại. Người đó nào phải ai xa lạ, chính là chồng tôi đó!!!
Tôi muốn điên luôn, rõ ràng anh báo đi công tác, thế mà lại lúi húi xếp đồ cho ả bán hàng online kia. Tôi tức muốn hộc máu, muốn bỏ con phi ngay sang đó đánh ghen một trận cho bõ tức, nhưng lại kiềm chế được rồi cầm điện thoại lên, gõ một dòng bình luận:
- Em ship cho chị anh chốt đơn hàng kia nhé! Về địa chỉ X, số điện thoại Y. Nhớ nhắn thêm là: "Đi công tác tỉnh thế à? Liệu mà về nhà ngay, con đang khóc, mẹ già đang ốm, vợ trẻ đang mua axit đến tìm!"
Tôi còn copy lại gửi liên tục hàng chục lần để khách hàng cũng thấy được và đảm bảo họ livestream không bị trôi tin nhắn.
Chỉ khoảng 1 phút sau, có lẽ họ đọc được tin nhắn của tôi, lập tức tắt phụt livestream mà không chào một lời. Ngay sau đó, điện thoại tôi reo lên inh ỏi, là Quang gọi.
Tôi bắt máy với giọng lạnh lùng, sắc lẹm. Quang thì sợ hãi, nói:
- Em, em bình tĩnh chờ anh về. Anh về nhà lập tức, em đừng tìm đến đây, anh xin em!
- Có gan ăn vụng có gan chịu đòn. Tôi cho anh 30 phút, không có mặt ở nhà đừng trách tôi hạ thủ không lương tình. Anh biết tính tôi rồi đấy, hiền thì hiền lắm mà điên lên tôi không ngán bất cứ ai đâu.
Đúng 20 phút sau, Quang có mặt và ra sức cầu xin tôi. Nhưng tôi đâu có dễ dàng tha thứ như thế. Tôi bắt cô ả kia phải livestream xin lỗi vì dám qua lại với chồng tôi.
Nguồn: soha.vn