Đám cưới 500 khách mà mình chỉ biết mặt có... 100 người, còn lại ai thế trời?

MochiGirl5266

New member
fd05dd3446010a90a58c.png


Là cô dâu chú rể, mình cầm ly rượu đi từ bàn này sang bàn khác trong đám cưới của chính mình, nhưng plot twist là... đa số khách mời mình đều không quen luôn á!

Với gen Z như tụi mình, đám cưới phải là sự kiện đầy cảm xúc dành cho bản thân, người thân và hội bạn thân cơ mà. Nhưng với thế hệ bố mẹ thì khác hoàn toàn - họ coi đám cưới như dịp "networking", thắt chặt mối quan hệ. Con cái cưới vợ gả chồng là phải mời đủ các thành phần quan khách, vừa để giữ mối quan hệ xã giao, lợi ích, vừa thể hiện sự chu đáo, "có trước có sau", không bỏ sót ai.

Thế nên trong khi tụi mình muốn đám cưới nhỏ xinh, sang xịn ở nơi aesthetic, chỉ mời những người thân thiết nhất thì bố mẹ lại cần hội trường siêu to khổng lồ để đặt 50, 70, 100 mâm tiệc, khách có khi lên đến nghìn người luôn. Và thực tế là phần lớn các đám cưới vẫn phải theo ý bố mẹ, case của mình cũng vậy.

Khi mình cưới, nhà trai nhà gái tổ chức riêng. Phía nhà mình có hơn 500 khách mời, nhưng số người mình thực sự quen - họ hàng gần, hội bạn và đồng nghiệp thân - chỉ chiếm khoảng 1/5 thôi, còn lại tầm 400 người hoàn toàn xa lạ ơi là xa lạ Còn vợ mình thì đương nhiên biết ít người hơn rồi.

Họ hàng chiếm tỷ lệ không nhỏ, nhưng số người hay qua lại thì rất ít, nhiều người trong số đó không gặp mình sau tiệc cả năm trời và sự hiện diện của họ mang tính "trả nợ" nhiều hơn là chia vui thực sự.

Cả buổi tiệc, cô dâu chú rể cứ phải trưng ra nụ cười công nghiệp từ khâu đứng ở sảnh đón khách cho đến lúc cầm ly rượu dắt nhau đi từng bàn để cảm ơn. Quy trình lặp đi lặp lại như robot: Tiến đến, cúi chào, rót rượu, cụng ly, và nghe những lời chúc tụng đại khái giống hệt nhau. Khách thì vì không quen nên cũng chẳng mặn mà gì với hai nhân vật chính, họ cụng ly cho xong chuyện, đợi cô dâu chú rể rời đi để tiếp tục ăn uống, trò chuyện với nhau hoặc nhìn đồng hồ chờ về

Ở nhiều bàn tiệc, hai đứa mình không biết phải xưng hô thế nào cho đúng. Bố mình phải ghé tai nói nhỏ: "Đây là bác A, đối tác cũ của bố", hay "Đây là cô B...". Nếu bố mẹ đang bận bịu ở bàn khách khác, hai đứa chỉ có thể nhận câu chúc, nói cảm ơn rồi đi tiếp, cơ mặt mỏi nhừ vì cười như máy, trong đầu cứ tự hỏi bao giờ mới xong "nhiệm vụ" này ‍

Nghĩ đến chuyện đám cưới chỉ là thủ tục mệt mỏi chứ không phải ngày "rực rỡ nhất đời" cùng người thân bạn bè, mình thấy thiệt thòi và tiếc nuối vô cùng.

Mặc dù bị bố mẹ mắng khi nêu nhận xét này, nhưng mình vẫn giữ quan điểm: Đám cưới theo cách bố mẹ muốn giống như một "đại hội khách hàng" khổng lồ vậy đó

Tổ chức đám cưới quy mô lớn, đông khách, nhiều bàn tiệc đang được coi như tiêu chí thể hiện sự danh giá, càng làm to thì bố mẹ càng mát mặt vì chứng tỏ sự thành đạt, quan hệ rộng... Nhưng ý nghĩa đám cưới vốn đâu phải thế! Cô dâu chú rể đáng lẽ phải sống trong cảm xúc ngập tràn tại sự kiện mang tính chất cột mốc thiêng liêng thì chỉ thấy mệt nhoài; khách đến dự cũng "cho xong việc". Mình luôn tự hỏi tại sao đám cưới phải khổ đến vậy?

Mình luôn mơ về những đám cưới "nhỏ mà xinh" – nơi con số khách mời chỉ dừng lại ở hàng chục người. Đó là những người đã chứng kiến hành trình yêu nhau của hai người. Họ thực tâm rơi nước mắt khi thấy cặp đôi bước vào lễ đường. Ở đó, những lần chạm ly hay câu thăm hỏi đều không phải xã giao hay thủ tục mà là sự chia sẻ niềm vui thật sự, người ta ôn lại những câu chuyện cũ, trao nhau cái ôm thật chặt...

Mình đã dự đám cưới của vài người bạn mà cách tổ chức đúng như mình mong muốn. Họ cũng rất chịu chơi, để sự kiện trọng đại của đời mình phải thật ấn tượng, nhớ mãi không quên. Số tiền tổ chức đám cưới "công nghiệp" 500 khách được dành hết để thiết kế một dạ tiệc tinh tế cho 50 người thân thiết nhất. Số khách giảm xuống, chất lượng trải nghiệm tăng vùn vụt luôn ✨

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top