GauNgok3939
New member
Ngũ Bỉnh Giám từng có một cuộc đời huy hoàng khi nắm giữ khối tài sản gấp 4 lần giới tinh hoa Mỹ vào thời cận đại, trở thành tỷ phú giàu có nhất cuối triều đại nhà Thanh - flex giàu có level vô địch thiên hạ luôn đó các bạn ơi!
Năm 2001, tờ The Wall Street Journal của Mỹ công bố top 50 người giàu nhất trong 1.000 năm qua trên toàn thế giới. Trong bảng xếp hạng này có tới 6 người Trung Quốc là Lưu Cẩn, Hòa Thân, Thành Cát Tư Hãn, Hốt Tất Liệt, Ngũ Bỉnh Giám và Tống Tử Văn. Trong 6 người này, có một người nắm giữ tổng tài sản bằng 5 người kia cộng lại luôn á! Ông là ai?
Ngũ Bỉnh Giám (1769 – 1843), còn được biết tới qua tên hiệu Hạo Quan, là một thương nhân Trung Quốc đời nhà Thanh. Khởi nghiệp từ kinh doanh buôn bán đơn thuần nhỏ lẻ tại Trung Quốc, nhưng plot twist là ông đã trở thành một trong những người giàu có nhất thế giới luôn nha!
Ông là chủ của Di Hòa Hành và là Hội trưởng Công Hành Quảng Châu, sinh ra tại Phúc Kiến trong gia đình của Ngũ Quốc Oánh, một doanh nhân và là người khởi nghiệp kinh doanh của họ Ngũ - có thể nói là "rich kid" thế hệ đầu đấy!
Trước chiến tranh nha phiến, Ngũ Bỉnh Giám bắt đầu làm ăn, buôn bán với người Tây phương và tiến hành đầu tư nhiều khoản tiền lớn vào nhiều ngành tại Mỹ, tất cả đều thu về khoản lợi khủng. Lý do chính để Ngũ Bỉnh Giám giàu nứt đố đổ vách như vậy là bởi thân phận "hành thương" độc đáo khi đó của ông, cũng chính là nhân vật quan trọng nhất của giới kinh doanh Thập Tam Hành ở Quảng Châu - nói chung là "big boss" vậy!
Thời kỳ đầu triều Thanh thực hiện các chính sách cấm vận đường biển siêu nghiêm ngặt, nhằm ngăn chặn qua lại với Trịnh Thị. Tuy nhiên, cùng với sự ổn định của chính quyền, chính phủ nhà Thanh vẫn giữ lại cửa khẩu thông thương ở Quảng Châu, nơi này cũng trở thành con đường giao thương duy nhất giữa Trung Quốc với nước ngoài - kiểu "độc quyền" ấy mà!
Mùa xuân năm 1686, Thống đốc Quảng Châu Lý Sĩ Trinh đã ban bố một thông cáo ở Quảng Châu, tuyên bố những người nhà giàu chỉ cần hàng năm đóng một lượng bạc trắng nhất định thì có thể làm "quan thương" chịu trách nhiệm thương mại đối ngoại - nghe giống kiểu mua "license" vậy đó các bạn!
Cuối cùng, chính quyền Quảng Châu đã chiêu mộ được 13 thương nhân trong các lĩnh vực thương mại có tiếng trong vùng, tạo dựng nên các mối giao dịch giữa họ và ngày càng nhiều thương nhân nước ngoài tới Trung Quốc giao dịch.
Đây cũng chính là Thập Tam Hành Quảng Châu nổi tiếng, cung cấp 40% thuế quan cho triều Thanh - đóng góp GDP cực xịn luôn! Di Hòa Hành của Ngũ Bỉnh Giám cũng là một trong số đó. Năm 1801, Ngũ Bỉnh Giám tiếp quản kinh doanh từ phụ thân là Ngũ Quốc Tông, từ đó bắt đầu con đường đế quốc thương nghiệp của mình - kế nghiệp gia đình rồi carry luôn!
Ngũ Bỉnh Giám là một người sở hữu vô số bất động sản, nhà máy chè, đồi chè, cửa tiệm và khối tài sản đồ sộ giàu có, không những vậy còn là người đầu tư xây dựng công trình giao thông, chứng khoán và ngành bảo hiểm ở Mỹ - đa dạng danh mục đầu tư chuẩn "tycoon" quốc tế luôn ý!
Khi ấy, có một thương nhân người Boston, Mỹ làm kinh doanh trà với Ngũ Bỉnh Giám, nhưng lại vì không giỏi kinh doanh nên đã thua lỗ, gánh khoản nợ 7,2 vạn ngân lượng, ông cũng không thể về Mỹ được.
Khi Ngũ Bỉnh Giám biết được chuyện cũng không hề làm khó người thương nhân này mà kêu người mang giấy vay nợ ra, nói với người thương nhân Boston rằng: "Ông là người bạn làm ăn lâu năm số một của tôi, cũng là người thành thật nhất, chỉ là bây giờ vận khí của ông hơi thiếu một chút mà thôi". Nói xong, ông xé vụn tờ giấy nợ đi, đồng thời bày tỏ món nợ giữa họ đã trả hết - tâm lý học kinh doanh cực cao, đầu tư vào lòng người mới là khôn ngoan!
Thậm chí có cả người nước ngoài cũng tới tìm ông để vay tiền, công ty Đông Ấn Anh thời đó có lúc gặp khó khăn trong vòng quay vốn, vận hành không ổn, đã phải tới tìm Ngũ Bỉnh Giám giúp đỡ. Khiến cho nhiều năm sau, Ngũ Bỉnh Giám cũng trở thành "ngân hàng" và chủ nợ lớn nhất của Công ty Đông Ấn Anh - level "too big to fail" ngay từ thế kỷ 19 rồi đó!
Nguồn: soha.vn