"Đại dịch cô đơn": Tự nhốt mình trong lồng WiFi full bar nhưng lại mất kết nối với đời thực

NaMoon

New member
7b3d1e2365c19923186b.png


Chúng ta đang tự nhốt mình trong chiếc lồng KẾT NỐI siêu xịn với WiFi, Internet, Smartphone đủ cả nhưng lại NGẮT KẾT NỐI với những con người bằng xương, bằng thịt ngoài kia.

c2d365376a388f8ef2c2.jpg


Một thế kỷ trước, đa số loài người không phải sống trong sự cô đơn. Trước thế kỷ 20, chỉ có 1% dân số thế giới sống một mình. Thế mà giờ đây, có hẳn một đống người tự khóa mình trong thế giới riêng của họ.

Chúng ta tự nhốt mình trong chiếc lồng KẾT NỐI full option với WiFi, Internet, Smartphone nhưng lại NGẮT KẾT NỐI với con người bằng xương, bằng thịt.

Tại sao cuộc sống hiện đại lại khiến con người xa cách nhau đến vậy nhỉ?

ffe6dcfcdbade9864e21.png


Sáng sớm ngày 27/12/1878, con tinh tinh cái tại Vườn Bách thú Philadelphia (Mỹ) qua đời vì biến chứng do cảm lạnh. Điều khiến các nhân viên sở thú không ngờ tới là cái chết của nó đã tác động cực kỳ sâu sắc đến con tinh tinh đực. Cả hai được đưa đến Vườn Bách thú Philadelphia từ khi còn nhỏ xíu. Trải qua 4 năm sống cùng nhau trong lồng sắt tại vườn bách thú đầu tiên của Mỹ này, những tình cảm tưởng chừng chỉ có ở người được thể hiện cực mạnh mẽ ở tinh tinh đực sau cái chết của bạn đời.

"Trong một thời gian dài, tinh tinh đực không ngừng lay gọi bạn mình dậy. Khi nỗ lực không được đáp lại, nó bắt đầu có những hành động điên cuồng, ngoài tầm kiểm soát. Nó la hét, bứt tóc, rồi lao đầu vào thanh sắt của chuồng thú, gục đầu xuống nền gỗ cứng lạnh buốt và... khóc. Những thanh âm đau đớn rên rỉ trong họng 'ah-ah-ah-ah-ah' tựa hồ như trái tim nó đang vỡ vụn thành từng mảnh... Khi xác con cái được mang đi, con tinh tinh đực luôn ngủ trên xà ngang của chuồng thú. Nó sống trở lại bản năng vốn có của nó. Nó sợ hãi và cảm nhận những nguy hiểm vô hình khi thấy cảm giác cô đơn dấy lên trong lòng mạnh mẽ từng ngày qua ngày..."

Chưa từng có trường hợp nào như vậy được ghi nhận, người quản lý vườn bách thú Brown nhận xét khi viết trong báo cáo "Grief in the Chimpanzee" của mình.

Cô đơn chính là cảm giác đau buồn và xa cách. Con người chúng ta thuộc bộ linh trưởng. Từ khi sinh ra, chúng ta đã khát khao vòng tay yêu thương và sự gần gũi. Và rồi nếu có một ngày thiếu vắng đi cảm giác yêu thương ấy, chúng ta sẽ héo hon tựa mầm cây không có nước tưới.

Rồi, dần dần theo thời gian, điều tưởng như chân lý ấy đã đổi thay...

99cb0585e1719bd4b1bc.png


**Thế kỷ 21.**

Hơn một phần tư người Mỹ đang sống một mình. Nếu so với các vùng khác của xứ sở cờ hoa này, tỷ lệ người sống một mình ở các thành phố hiện đại lớn hơn **rất nhiều**.

Năm 2017, Anh nhận báo cáo cho thấy khoảng 9 triệu người dân nước này luôn cảm thấy cô đơn. Trong khi đó, khoảng 200.000 người cao tuổi ở Anh đã không có một cuộc trò chuyện với bạn bè hoặc người thân trong hơn một tháng (!).

Cũng năm 2017, Vivek H. Murthy - Bác sĩ phẫu thuật, nguyên Tổng Y sĩ Mỹ (SGU) - đã chính thức tuyên bố một đại dịch mang tên "Đại dịch cô đơn".

Năm 2018, sau báo cáo năm 2017, nguyên Thủ tướng Vương quốc Anh Theresa May đã chỉ định một bộ chuyên về vấn đề cô đơn. Người đương nhiệm là Bộ trưởng Tracey Crouch, bà sẽ giám sát những nỗ lực của chính phủ để giải quyết "vấn đề thực tế đáng buồn của cuộc sống hiện đại".

59555aa39e7e1c8460e3.jpg


"Cô đơn có thể hủy hoại một người. Nó được chứng minh là có tác hại cho sức khỏe nhiều hơn so với việc hút 15 điếu thuốc mỗi ngày." - Mark Robinson, Giám đốc tổ chức phi lợi nhuận Age UK Barnet (Anh), cho biết.

Smithsonian Magazine dẫn lời nhận định của giới khoa học cho thấy, cô đơn không chỉ là một cảm giác của một người, nó còn có tác động tiêu cực đến sức khỏe, tinh thần và cảm xúc của người đó. Sự cô đơn kéo dài có thể dẫn đến các bệnh có hại cho sức khỏe như cao huyết áp, bệnh tim, viêm mãn tính và thậm chí mất trí nhớ. Nó tấn công tất cả mọi người bất kể tuổi tác, giới tính hay tình huống trong cuộc sống.

Để chẩn đoán tình trạng này, các bác sĩ tại Đại học California, Los Angeles (Mỹ) đã đưa ra Thang đo Cô đơn, với các mức độ:

- Tôi không thấy hạnh phúc khi làm nhiều thứ một mình.
- Tôi không có ai để nói chuyện.
- Tôi không thể chịu đựng được một mình.
- Tôi có cảm giác không ai thực sự hiểu tôi.
- Tôi không còn gần gũi với bất cứ ai.
- Tôi không có ai để bầu bạn, làm tri kỷ.
- Tôi cảm thấy bị cô lập với những người khác.

e59abda6bf2647b3aa50.png


Các nhà thần kinh học xác định sự cô đơn là một trạng thái của sự cảnh giác cao độ quá mức (Hypervigilance) - đây chính là trạng thái của tinh tinh đực sau khi mất bạn đời. Trạng thái này có nguồn gốc cách đây 52 triệu năm trước, trong giai đoạn giữa tổ tiên linh trưởng của loài người với giai đoạn săn bắn hái lượm trong quá khứ.

Phần lớn các nghiên cứu trong lĩnh vực này do Nhà thần kinh học xã hội John Cacioppo - Giám đốc Trung tâm Khoa học thần kinh Nhận thức và Xã hội tại Đại học Chicago (Mỹ) thực hiện.

Dành 21 năm nghiên cứu về lĩnh vực này, John Cacioppo được mệnh danh là "Tiến sĩ Cô đơn". Trả lời phỏng vấn trên The Guardian (Anh) năm 2016 (2 năm trước khi ông qua đời), John Cacioppo nói: Cô đơn giống như một tảng băng trôi, nó lớn hơn và có tác động sâu sắc hơn những gì ta có thể thấy. Cảm giác cô đơn kéo dài (kinh niên) làm tăng 20% tỷ lệ tử vong sớm ở một người, một tác động tương tự béo phì, dù béo phì có thể không khiến cho một người đau khổ như cô đơn.

c9f72bc0c5e14bdfc5d9.jpg


Trong cuốn sách "Together: The Healing Power of Human Connection in a Sometimes Lonely World" (2020) của nguyên Tổng Y sĩ Mỹ Vivek H. Murthy (tạm dịch: Kết nối: Sức mạnh hàn gắn con người trong một thế giới cô đơn), tác giả giải thích lý thuyết tiến hóa về sự cô đơn mà Nhà thần kinh học xã hội Mỹ John Cacioppo có công tìm ra nguồn gốc của cô đơn như sau:

Tập tính của linh trưởng là sống theo bầy đàn. Nếu bị tách khỏi đàn, linh trưởng lập tức cảm nhận sự nguy hiểm mơ hồ. Điều này đặc biệt đúng với con người. Khi một người đột nhiên ở một mình hoặc ở với người lạ, trạng thái cảnh giác cao độ quá mức (Hypervigilance) sẽ xuất hiện, giống như cơ thể rung lên hồi chuông báo động cho trường hợp khẩn cấp.

Càng qua nhiều thiên niên kỷ, Hypervigilance dần được đưa vào hệ thần kinh của chúng ta để phù hợp với nỗi lo lắng liên quan đến sự cô đơn mà một người cảm nhận. Khi đó, chúng ta sẽ thở gấp, tim đập nhanh, huyết áp tăng và khó ngủ. Bản năng khiến chúng ta có những hành động phòng thủ, thậm chí ngoài tầm kiểm soát. Điều này vô hình chung khiến họ xa lánh hoặc xua đuổi ngay cả với những người đang muốn ở bên để giúp đỡ mà không biết rằng, đó là lúc CON NGƯỜI CẦN CON NGƯỜI NHẤT.

e58a597b2c4ce32fa457.jpg


'Tảng băng trôi' của nỗi cô đơn là gì? Vivek H. Murthy lập luận, cô đơn nằm sau hàng loạt vấn đề gồm: Lo lắng, lãnh đạm, bạo lực, sang chấn tâm lý, phạm tội, tự tử, trầm cảm.

Cảm giác cô đơn đôi khi còn giống với cảm giác "vô gia cư". Vô gia cư ở đây không bàn đến chuyện có hay không có một ngôi nhà hiện hữu, bởi, bạn hãy nhớ lại mà xem: Nhà có thể là ở bất cứ đâu, quan trọng là khi đó ta đang ở bên cạnh ai. ❤️

Bạn có thể cảm thấy như đang ở nhà khi tụ tập với bạn bè thân thiết, hay thấy thoải mái như ở nhà với đồng nghiệp khi ở nơi làm việc yêu thích, hay ở bất cứ nơi đâu trên thế giới khi cùng người yêu đi du lịch.



"Nhà" ở đây là cảm giác của sự sum vầy, tròn vẹn. Còn cô đơn, chính là cảm giác không có nơi đâu là nhà, dù cho bạn có đang ở trong chính ngôi nhà của mình. Đó là cảm giác "vô gia cư" đau khổ nhất của một người khi nhận thấy mình đơn độc thực sự trên thế gian.

"Tôi đã gặp những người cô đơn, họ cảm thấy 'vô gia cư' ngay tại chính ngôi nhà của mình. Có lẽ, thứ họ thiếu là một mái ấm, hội đủ tình yêu, sự quan tâm và cần nhau giữa những con người trong ngôi nhà đó." - Vivek H. Murthy viết trong cuốn sách của ông.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top