BeoCandy2417
New member
Giới điệp viên CIA nổi tiếng là hội "đá lạnh" – họ có thể ngủ với ai đó trong thời gian dài mà sau này vẫn thản nhiên khai báo rằng người kia chẳng có ý nghĩa gì với họ cả
"Chim không biết đỏ mặt" - đó là câu treo trên biển nhỏ ở cửa phòng của một anh hướng dẫn viên tình báo từng bị "bắt quả tang" đang ân ái với một chị nhân viên ngay trên bàn billard tại phòng nghỉ ở "Trang trại" - cơ sở huấn luyện của CIA nằm ở vùng đầm lầy phía đông bang Virginia.
Thái độ "chất chơi" quá mức của anh thầy này được nhấn mạnh bằng kiểu chữ Gothic cực ngầu. Nhưng thú vị là ít ai trong số học viên và giảng viên, kể cả những tín đồ Mormons siêu khắc kỷ, lại nghĩ rằng anh ta làm sai điều gì (à mà trừ chi tiết bị bắt "tại trận" thôi nhé ).
Theo ông Reuel Marc Gerecht - cựu nhân viên CIA và hiện là nhà nghiên cứu trưởng của Trung tâm Bảo vệ Dân chủ Mỹ, thì cần có cái nhìn chill hơn về chuyện ngoại tình trong lực lượng tình báo Mỹ.
Ông Gerecht viết trên trang New Republic với luận điểm thế này:
"Ai cũng là người lớn cả rồi mà nha. Một số nữ học viên hay thích 'săn' những nam giảng viên đặc nhiệm dễ cảm nhất, và các anh thầy này cũng thích được 'hâm mộ' như vậy. Trong các khóa đào tạo này rất hay xuất hiện các couple, và thường không rõ ai là vợ/chồng thật, ai không phải... "
Những chuyện như thế không chỉ xảy ra vì khóa huấn luyện điệp viên hay kỹ năng biệt kích quá buồn tẻ và nặng nhọc ở những khu rừng rậm kín bưng chắn gián điệp đâu nha.
Hồi những năm 1980-1990, khi tôi còn làm trong Ban giám đốc điều hành, các nhân viên ở đó cũng hoàn toàn không có tí nào hành vi "phong nhã", dù ở văn phòng hay ra ngoài thực địa.
Khác với quân đội Mỹ - nơi sau chiến tranh Việt Nam đã hình thành rõ quan niệm sĩ quan cấp trên phải làm gương về mặt đạo đức cho cấp dưới, thì CIA (hay đúng hơn là cơ quan mật vụ - trái tim của hoạt động gián điệp) có truyền thống cực kỳ thoải mái với những câu chuyện kiểu này.
Ồn ào xung quanh mối quan hệ bất chính của Đại tướng David Petraeus với Paula Broadwell đã có thể làm thay đổi tất cả. Sau khi vị giám đốc thứ 20 của CIA phải từ chức ngày 10/11/2012, trên các phương tiện truyền thông xuất hiện không ít bình luận rằng các cơ quan an ninh tình báo nước ngoài có thể "lợi dụng" các mối quan hệ ngoại tình của quan chức Mỹ cho mục đích riêng.
Áp lực truyền thông này làm tăng khả năng áp đặt những tiêu chuẩn mới cho thế giới tình báo, và điều này hoàn toàn có thể là một sai lầm. Dù các nhà đạo đức học có khó chịu thế nào, thì chúng ta sẽ cảm thấy tốt hơn nếu những "Don Juan" bậc thầy đó vẫn có thể làm việc trong cơ quan mật vụ mà không sợ bị xử...
Để tôi giải thích rõ hơn nhé. Các nhân viên CIA đảm trách thu thập thông tin và hoạt động bí mật phải "bơi sát đáy" lắm. Trong khi cố gắng phát hiện điểm mạnh/yếu của người nước ngoài để dụ họ vào bẫy tuyển mộ, các nhân viên CIA này làm việc trong cơ chế gần như không bị ràng buộc gì cả.
Khác với lính chiến - nơi mọi người "cover" cho nhau, các nhân viên CIA thường xuyên phải sống trên ranh giới mong manh giữa lòng tin và sự lừa đảo. Thêm nữa, hệ thống tình báo này được thiết kế theo cách thường khen thưởng những điệp viên không trung thực về mặt trí tuệ - những người biết "bưng" những kẻ tầm thường họ vừa tuyển thành "hạt giống vàng".
Các điệp viên CIA hiểu luật chơi này rất nhanh, nên thông thường những điệp viên có đạo đức cao khó trụ lâu trong hệ thống này. Đô đốc Stansfield Turner - người đứng đầu CIA dưới thời Tổng thống Jimmy Carter - không được lòng cấp dưới vì nhiều lý do, đặc biệt vì ông đòi hỏi mức độ đạo đức cao hơn ở các điệp viên. Ông quá nghiêm khắc cho một công việc như thế rồi...
Khi tôi làm ở CIA, các nhân viên đã có gia đình thường hay bị bắt gặp "đi giải trí" với các cô thư ký hoặc đồng nghiệp nữ ở bãi đỗ xe, nhà nghỉ hay phòng công tác bí mật không dành cho mục đích này Điều này khiến họ lúc tức, lúc buồn cười nhưng không bao giờ giận dữ.
Các nhân viên CIA chỉ có nguy cơ bị kỷ luật nếu họ cặp bồ với nữ công dân nước ngoài mà không ai biết tung tích. Có nguyên tắc là cần báo cáo về những mối quan hệ dài lâu nhưng ngay cả nguyên tắc này cũng "linh hoạt" khá: các điệp viên thường là hội không đa cảm nên họ có thể ngủ với ai đó trong thời gian dài mà sau đó vẫn khai "mấy người đó chẳng có nghĩa lý gì với tôi cả".
Cũng có quy định khác nữa. Các nhân viên CIA bị cấm ngủ với các cộng tác viên người nước ngoài của họ. Những cuộc tình như thế có thể hủy hoại sự nghiệp. Nguy cơ đặc biệt cao ở nữ nhân viên CIA, vì hầu hết điệp viên đều là nam (thực tế ở hầu hết các nước, quan chức có quan hệ và cơ hội lớn chủ yếu vẫn là giới "mày râu").
Cũng cần lưu ý rằng các điệp viên đối phương muốn thâm nhập vào thế giới CIA thường rất quyến rũ, và mối quan hệ giữa nhân viên CIA với điệp viên của họ thường rất "nhộn nhịp" do sự kết hợp giữa bí ẩn và mạo hiểm. Nhìn chung, khi tôi còn phục vụ ở CIA, mọi người đều biết rằng CIA thực sự là một thế giới trăng hoa (ít nhất là đối với người dị tính).
Kết hôn và li dị trong cơ quan này dường như đã trở thành "chuyện thường ngày ở huyện" Chỉ có đồng tính luyến ái là có thể trở thành nguyên nhân sa thải, cho đến khi James Woolsey - vị giám đốc đầu tiên của CIA dưới thời Tổng thống Bill Clinton - quyết định xóa sổ quy định này. Tuy nhiên, ngay cả trước đó thì các nhân viên đồng tính "chìm" vẫn có thể phát triển tốt ngay cả ở bộ phận quan trọng nhất phụ trách khu vực Liên Xô và Đông Âu...
Lịch sử không ủng hộ ý tưởng cho rằng đối phương đã có thể sử dụng các mối quan hệ ngoại tình chống lại CIA. Theo như tôi biết, CIA luôn cố gắng tránh tiến hành các phi vụ mà trong đó hai bên có thể là một cặp tình nhân hoặc vợ chồng. Quan hệ tình dục quá khó lường, và loại vấn đề này có thể làm phi vụ tình báo mất kiểm soát.
CIA biết rõ lý do tại sao các quan chức chính phủ và quân đội Mỹ trong quá khứ phản bội quê hương. Trước hết là lòng tham, mâu thuẫn tư tưởng, thất vọng trong sự nghiệp, thói tự yêu quá đà, tình cảm quốc gia, cộng với sự hồi hộp từ vai trò "cá chìm"...
Mặc dù các cơ quan tình báo đối phương thực sự tìm cách tiếp cận những người đồng tính, cũng không phải vì họ nghĩ khống chế bằng mối quan hệ tình ái bất thường có hiệu quả, mà vì họ nghĩ những người đồng tính dễ bị tự ái và ít trung thành hơn người dị tính. Không có lý do để nghĩ rằng ở Mỹ, chiến thuật này giúp các cơ quan tình báo đối phương tuyển mộ được ít nhất một điệp viên có giá trị. Cơ hội khiến các nhân viên CIA sa vào "cái bẫy ngọt ngào" và phản bội đất nước rất không đáng kể...
Nếu ngoại tình thực sự là mối đe dọa an ninh ở CIA cũng như Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng, FBI, Nhà Trắng và (khủng khiếp nếu thực sự như thế) trong Quốc hội Mỹ, thì tất cả những nơi này sẽ đầy chật các "tay trong" của cơ quan an ninh tình báo nước ngoài rồi...
Những năm gần đây, vấn đề ngoại tình đã trở nên đau đớn hơn trong nội bộ CIA. Góp phần vào xu thế này là số lượng phụ nữ làm việc ở Langley (trung tâm CIA) đã tăng mạnh và một làn sóng lãng mạn trào lên tạo ra những luật chơi mới.
Theo tôi, điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra nếu người ta bắt đầu đánh đồng ngoại tình với tội phản quốc. Vi phạm luật hôn nhân không có nghĩa giống như vi phạm lòng trung thành với đất nước. Lòng yêu nước - nó vẫn là một loại tình yêu rất khác với yêu vợ hay yêu chồng...
Nguồn: soha.vn