Cựu công an mù lướt web, nhắn tin như thường – câu chuyện truyền cảm hứng mạnh mẽ!

SunBoy5833

New member
4ca1e5f7179494934252.jpg


Ông Vũ Xuân Trường, Chủ tịch Hội người mù Lâm Đồng – một con người đặc biệt với khả năng "hack não" siêu đỉnh: mặc dù mất thị lực nhưng lại xài máy tính, điện thoại thành thạo không thua gì ai, lướt web đọc tin mỗi ngày như người bình thường luôn!

Nhắn tin hỏi thăm vợ "đừng đợi cơm em nhé", thỉnh thoảng gửi những tin nhắn ngọt ngào cho bà xã, vào mạng xã hội chill chill, gửi email... ai ngờ đâu người làm được những việc này lại là một người khiếm thị như ông Trường đúng không nè!

Khoảng cách với công nghệ thông tin gần như đã bị ông "xóa sổ" hoàn toàn. Nhiều người ngoài đường nhìn ông nhắn tin "nhoay nhoáy" phải ngạc nhiên luôn ý: "Sao một người mù lại pro công nghệ thế này?!"

**Tai nạn định mệnh và ý chí vượt qua cái chết**

Năm 1993, một tai họa bất ngờ ập đến khiến ông Trường – lúc đó là sỹ quan Công an Phòng Điều tra xét hỏi (CA tỉnh Lâm Đồng) – bị mất thị lực cả hai mắt.

Ông vẫn không thể quên ngày đau buồn ấy: "Đang trực ca Tết, tôi thấy mệt nên đi khám. Bác sỹ nói tôi bị sốt nên kê thuốc cho uống. Thế nhưng càng dùng thuốc tôi càng bị sốt cao, có triệu chứng bỏng toàn thân và hôn mê".

Sau đó, gia đình đưa ông đến các bệnh viện ở Đà Lạt và TP.HCM để chữa trị. Sau 28 ngày, ông tỉnh dậy, thấy người khỏe ra nhưng đôi mắt cứ mờ dần...

Gia đình tiếp tục chuyển ông đến Bệnh viện Mắt Trung ương (Hà Nội) để điều trị. Dù được các bác sỹ tận tâm chữa trị, nỗ lực suốt 5 năm trời, cuối cùng ông Trường phải về nhà với đôi mắt mù lòa.

Những ước mơ của người đàn ông trụ cột gia đình – lo cho con ăn học tốt hơn, giúp vợ đỡ vất vả hơn – gần như tan vỡ. Mỗi ngày trôi qua, ông đau đớn nằm nép mình ở một góc, không muốn tiếp xúc với ai.

Trong những lúc tuyệt vọng, nhiều lần ông từng nghĩ đến cái chết. Lúc đó, người ông nghĩ đến nhiều nhất và thương nhất chính là vợ ông.

5 năm chữa trị cho chồng, một mình vợ ông phải làm việc gấp đôi, buôn bán, làm thuê để kiếm tiền nuôi hai đứa con còn nhỏ và lo tiền chạy chữa cho chồng. Real sad...

19807040815db9d8721e.webp


Việc đầu tiên ông làm là xóa đi trong mình những suy nghĩ tiêu cực. Việc tiếp theo là nghĩ cách tự chăm sóc bản thân và làm tất cả mọi việc liên quan đến mình để vợ con không phải bận tâm nhiều.

Và sau đó, ông làm một số công việc vặt như rửa chén bát, đóng bàn ghế... phụ giúp vợ. Những công việc đỡ đần dù rất nhỏ đã mang đến tiếng cười nhiều hơn trong tổ ấm của ông. ✨

Một lần vào năm 2000, ông nghe đài nói về chương trình học chữ nổi Braille – sẽ giúp người mù "tìm được ánh sáng". Ông vui vẻ nói cho vợ biết và bắt đầu một hành trình quyết tâm trong cuộc đời mình!

Song song với việc đó, ông cùng vài người bạn cùng cảnh ngộ xin gia nhập Hội Khuyết tật Đà Lạt để sinh hoạt và học tập kinh nghiệm từ những người khuyết tật khác.

Tại lớp học, ông tranh thủ từng phút để học chữ nổi. Lớp học này cũng dạy cách sử dụng máy tính, định hướng sử dụng công nghệ cho những người mù – đây chính là bước ngoặt quan trọng đó!

Nghị lực được "buff thêm" khi ông được một Việt kiều khiếm thị tặng chiếc máy tính dành cho người mù. Ông mày mò tìm tòi học hỏi để tự mình tìm cho mình "con đường sáng".

Năm 2001, tỉnh Lâm Đồng cho phép lập ra Ban vận động thành lập Hội người mù, ông đã chủ động cùng số người mù xuống khắp các huyện trong tỉnh Lâm Đồng để tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của người khiếm thị ở địa phương.

Tháng 4-2003, UBND tỉnh Lâm Đồng cho phép thành lập Hội người mù, ông Trường được bầu làm Chủ tịch Hội. Thành lập hội với 7 triệu đồng trong tay, một nhà hảo tâm đã cho Hội mượn tạm ngôi nhà gỗ trên đường Sương Nguyệt Ánh.

Sau khi có chỗ làm việc, việc đầu tiên của ông Trường là dạy chữ nổi Braille, xóa mù chữ và tổ chức dạy nghề cho hơn 40 người khiếm thị, bằng chiếc máy tính mà người bạn Việt kiều khiếm thị tặng ông.

Ông trở thành người "truyền ánh sáng" cho những người cùng cảnh ngộ. Với người mù, việc học máy tính không hề đơn giản chút nào. Nhưng ông đã tận tình giúp đỡ anh em!

Ông bộc bạch: "Mới đầu tôi làm quen với các thao tác đơn giản như tắt mở máy, học thuộc các vị trí bàn phím. Sau đó mới tập đánh thư ngỏ, văn bản, truy cập mạng...".

Sau 3 tháng học hỏi mày mò, nhờ phần mềm trình duyệt đọc màn hình (đọc cho người mù nghe những thao tác mình đang thực hiện), những "học trò" của ông Trường đã biết cách sử dụng máy tính như dân pro!

Sau khi có thể tự mình thao tác trên máy tính như một người bình thường, năm 2006, ông Trường đoạt giải thưởng trong cuộc thi "Ngày sáng tạo Việt Nam" với đề tài "Dạy vi tính cho trẻ em và thanh thiếu niên mù", do Ngân hàng Thế giới tài trợ. Xịn sò luôn!

Tiền thưởng dành cho ông là 136 triệu đồng, ông đã dùng số tiền này mua 8 dàn máy vi tính phục vụ cho công tác đào tạo cho những người mù trong tỉnh.

Có máy tính rồi, Hội Người mù đã kết hợp với trung tâm dạy tin học trường Đại học Đà Lạt để đào tạo cho một số thành viên trong Hội. Khóa học thành công, Hội chính thức mở lớp học vi tính cho người mù – quá là amazing!

7a7bd738f62225989997.jpg


**Tiếp tục học luật và giấc mơ được... tranh tụng**

Lúc ông Trường gặp tai họa sức khỏe dẫn đến việc mất thị lực, ông đang theo học tại chức tại Đại học Luật Hà Nội. Ông phải nghỉ học nửa chừng, theo diện bảo lưu kết quả.

Bao năm trôi qua, khát vọng học tiếp ngành mình đã chọn vẫn thôi thúc ông. Rồi một ngày, khi sử dụng thành thạo máy tính, ông quyết đến trường luật để hoàn tất chương trình học còn dang dở.

Nhà trường tỏ ra ái ngại và đã nói lời từ chối. Không chịu "chơi thua", tháng 8-2005, ông quyết định trực tiếp gặp Ban giám hiệu trường Đại học Luật Hà Nội để trình bày hoàn cảnh và nguyện vọng.

Thấy được sự quyết tâm của ông, các thầy cô giáo và Ban giám hiệu rất xúc động, nhưng vẫn cứ lắc đầu...

"Bị nhà trường từ chối, tôi liền lấy máy vi tính ra đánh thư ngỏ để chứng minh năng lực của mình. Lúc đó ai cũng bất ngờ, khâm phục nhưng họ bảo phải xin ý kiến của Bộ Tư pháp. Dẫu biết rằng cơ hội là mỏng manh, nhưng tôi vẫn hi vọng", ông nhớ lại.

Và rồi plot twist: Bộ Tư pháp đồng ý, ông tiếp tục trở lại trường! Ở khóa học ấy, ông là sinh viên duy nhất ngồi gõ máy tính những nội dung giáo viên giảng. Các đợt thi cuối kỳ, ông cũng dùng máy tính gõ bài thi và in ra nộp cho giám thị.

Điều kỳ diệu là kết quả của những kỳ thi, ông đều là người có điểm cao nhất nhì trong lớp. Legend luôn! ⭐ Tấm bằng cử nhân luật cũng đến trên tay ông trước sự ngỡ ngàng và khâm phục của bạn bè, thầy cô.

Tuy nhiên, cử nhân luật đặc biệt này đã gặp không ít khó khăn trong vấn đề xin việc làm. Nên giấc mơ một ngày ra trước tòa thực hiện giấc mơ đồng hành với công lý của ông, vẫn còn chưa chạm tới...







Nguồn: soha.vn
 
Back
Top