SuBibi6771
New member
Từng là lính Mỹ tham chiến tại Việt Nam, sau 47 năm, chú Matt (69 tuổi) quay trở lại Đà Nẵng nhưng lần này với vai trò hoàn toàn khác - một người thầy, người cha đặc biệt để đồng hành cùng những đứa trẻ bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam. Câu chuyện này sẽ khiến bạn phải nghẹn ngào đấy!
7 giờ sáng, chiếc xe máy cũ kỹ đỗ xịch trước cổng Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam và trẻ em bất hạnh cơ sở 1 (quận Thanh Khê, Đà Nẵng). Ngay lập tức, những đứa trẻ chân khập khễnh, đứa tay cong khòng, đứa thì miệng méo xệch, lon ton chạy ra cầm tay dắt người đàn ông ngoại quốc cao gầy, nước da trắng hồng nhăn nheo, với mái đầu hói bạc trắng, lưng ướt đẫm mồ hôi, vào trong.
2 đứa nhỏ nhất không kịp chạy nên ngồi bệt xuống nền nhà, ngọng nghịu gọi: "ông Matt, ông Matt". Thấy vậy, ông liền nhanh nhẩu tiến lại, ngồi sụp xuống, ôm 2 đứa bé vào lòng, vỗ về với nụ cười hiền hậu. Tụi trẻ người nhỏ thó, phụng phịu trong lòng ông chẳng chịu rời luôn
Hiểu rõ nỗi đau sau cuộc chiến, cựu binh Matt tìm đến với nạn nhân chất độc da cam ở Đà Nẵng bằng tất cả sự sẻ chia của "người trong cuộc".
Như thường lệ mỗi buổi sáng, người đàn ông Mỹ với nụ cười hiền hậu lại đi từng phòng, bắt tay và chào từng đứa trẻ da cam - một thói quen đẹp đến mức ai cũng phải thấm thía
Ẵm 2 đứa trẻ 2 bên hông, chú Matt dạo một vòng quanh trung tâm để chào hỏi mọi người, mấy đứa nhỏ còn lại bu chân, níu áo rồi rồng rắn theo sau. Cứ thế, họ đi hết phòng này sang phòng khác để chào buổi sáng. Đến mỗi phòng, chú Matt đều dừng lại vài phút hỏi thăm mọi người. Với vốn tiếng Anh học lỏm được từ chú, mấy đứa trẻ cũng lí nhí đáp bằng giọng trọ trẹ: "ok, ok", "good, good", "thanks, thanks", rồi nhìn nhau cười hì hì, tỏ vẻ thích thú lắm
Suốt 3 năm qua, dù không chung ngôn ngữ nhưng tụi trẻ da cam ở đây dường như hiểu hết mọi lời nói, hành động của người đàn ông Mỹ này. Và chú Matt thì luôn mang lại tiếng cười và những điều mới mẻ, tuyệt vời nhất trên trái đất này cho bọn nhỏ.
Suốt 3 năm qua, chú Matt trở thành người bạn thân thiết của những nạn nhân da cam tại Đà Nẵng.
7h30, "te te", nghe tiếng còi được chú Matt thổi, 3 đứa trẻ cao to nhất hí hửng chạy chới với ra sân, khập khiễng xếp thành một hàng ngang để chơi bóng rổ. Cứ mỗi lần thấy chú ném quả bóng trúng đích, lũ trẻ lại vỗ tay phấn khích max luôn! Rồi chúng lại giành nhau "trổ tài", nhưng hết đứa này đến đứa kia lóng ngóng mãi mà không ai đưa được trái bóng vào rổ cả... Thấy vậy, chú Matt cười khà khà, rồi lại ân cần bày từng động tác cho lũ trẻ
Rời sân thể thao, chú Matt vào lớp học. Thấy chú, một cậu bé da cam liền đưa tay ra hiệu chào. Chú kéo ghế ngồi cạnh, cậu bé choàng tay ôm chú, ra vẻ hạnh phúc lắm. Nở nụ cười hiền, chú Matt tỉ mẩn bày cậu bé chơi trò xếp hình, rồi vẽ tranh.
Hình ảnh người đàn ông ngoại quốc vui chơi, học tập cùng những đứa trẻ da cam, từ lâu đã trở nên thân quen với các nhân viên, cán bộ tại trung tâm.
Với các trung tâm dành cho nạn nhân chất độc da cam ở Đà Nẵng, chẳng biết từ khi nào, chú Matt trở thành một thành viên không thể thiếu - như một phần không thể tách rời vậy!
Còn với những đứa trẻ da cam, chú Matt là 1 người bạn, người cha, người thầy, người đồng cảnh ngộ...
Vừa bày xong em này, nhóm trẻ khác lại chạy đến nũng nịu, níu tay đòi chú Matt dạy học. Chú kiên nhẫn cầm tay từng em, tập viết chữ O, chữ A. Cứ mỗi lần hoàn thiện được một con chữ nguệch ngoạc, tụi nhỏ lại vỗ tay thích thú, ôm chầm lấy chú, cười toe toét - khoảnh khắc này wholesome quá đi mất
9h15, tại một căn phòng khác, thấy mọi người đang chăm chỉ làm hương, chú Matt cũng luộm thuộm đến giúp xếp từng bó hương, mang ra phơi nắng. Chú từ tốn, nhẹ nhàng như cách mình tiếp xúc, gần gũi với các nạn nhân chất độc da cam nơi đây vậy.
Nguồn: kenh14.vn