Teenb8cfb6d8
New member
Mẹ mình có vẻ tự ái lắm, giận dỗi bỏ vào phòng đóng cửa lại, cả ngày không nói chuyện với mình nữa
Chẳng biết những đứa khác có tuổi thơ ra sao, chứ với mình thì tuổi thơ là một chuỗi những lần chuyển nhà, đổi họ, làm quen với từng "chú mới" mà mẹ mình luôn miệng: "Lần này chắc chắn là cuối cùng rồi".
Mẹ mình sinh mình năm bà 18 tuổi. Người chồng đầu tiên của bà - cũng là bố ruột mình - bỏ đi từ khi mình còn đỏ hỏn. Từ đó đến giờ, mình đã chứng kiến mẹ mặc váy cưới tận 3 lần Cứ mỗi lần bà yêu là mỗi lần bà như biến thành một người khác: trẻ con, mê đắm, ngu muội đến đáng sợ luôn í.
Chồng thứ hai của bà là một ông buôn gỗ hơn bà 13 tuổi, từng đánh bà thâm tím khắp người nhưng bà vẫn cố bám víu vì ông ta lo được tài chính cho hai mẹ con. Đến khi mình 10 tuổi, bà ôm mình trốn về nhà ngoại, khóc vật vã như một kẻ vừa tỉnh giấc sau cơn mê.
Chồng thứ ba trẻ hơn bà 4 tuổi, nghiện game, ăn bám, nhiều lần trộm tiền trong heo đất của mình để tiêu pha nữa chứ Hồi yêu nhau, người ta chiều chuộng bà nên bà cứ tưởng thế là hạnh phúc, nhất quyết cưới cho bằng được dù nhiều người khuyên can. Ba năm sau lại ly hôn, lý do người ta có bồ mới, trẻ hơn mẹ mình.
Mình tưởng thế là hết rồi, từ giờ bà sẽ chuyên tâm vào công việc và ngừng mơ mộng về "tổ ấm" với đàn ông. Mình đã mừng lắm khi thấy mẹ một mình lặng lẽ sống mấy năm không yêu đương gì. Thế nhưng tuần trước, khi mình vừa về quê, bà nhìn mình lấp lửng: "Mai mẹ đưa người này về nhà ăn cơm, để con gặp mặt, con xem người ta có tử tế không nhé".
Mình nghi hoặc nhìn bà, thấy bà bẽn lẽn cúi đầu nói tiếp: "Nếu mà ổn ổn thì có thể mẹ sẽ kết hôn với ông ta đấy".
Nghe xong mà mình chán nản luôn, mình hỏi: "Lại nữa hả mẹ?"
"Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi. Ổng tốt lắm lại làm bên điện lực, lương ổn định, chưa từng có vợ", mẹ mình vội giải thích.
Mình không thể kiềm được cơn giận. Mình hỏi mẹ nếu người ta tốt thì sao người đó lại chưa từng lấy vợ? Tại sao lại chấp nhận lấy một người từng ly hôn 3 lần như mẹ? Mẹ 3 lần mặc áo cưới chưa đủ ê chề hay sao mà giờ lại muốn cưới tiếp?
Mẹ mình có vẻ tự ái nên giận dỗi, bỏ vào phòng đóng cửa lại, cả ngày không nói thêm với mình câu nào. Mình chưa từng nặng lời với bà như thế nhưng mình đã trải qua cảm giác xấu hổ mỗi lần thấy mẹ hớn hở lên xe hoa rồi.
Mình không hiểu mẹ mình cần gì ở hôn nhân đến mức bất chấp cả lòng tự trọng, bất chấp cả con trai mình. Mỗi lần đổ vỡ, mẹ lại ôm mình khóc nức nở, hứa sẽ không yêu ai nữa. Vậy mà giờ đây, ở tuổi gần 50, bà vẫn muốn mặc váy cưới, vẫn mộng mơ như gái đôi mươi
Mình nói thẳng luôn: "Nếu mẹ còn cưới nữa, con sẽ không tham dự đám cưới, cũng đừng mong con dẫn cháu về chơi", nói rồi mình bỏ lên thành phố.
Nguồn: soha.vn
Chẳng biết những đứa khác có tuổi thơ ra sao, chứ với mình thì tuổi thơ là một chuỗi những lần chuyển nhà, đổi họ, làm quen với từng "chú mới" mà mẹ mình luôn miệng: "Lần này chắc chắn là cuối cùng rồi".
Mẹ mình sinh mình năm bà 18 tuổi. Người chồng đầu tiên của bà - cũng là bố ruột mình - bỏ đi từ khi mình còn đỏ hỏn. Từ đó đến giờ, mình đã chứng kiến mẹ mặc váy cưới tận 3 lần Cứ mỗi lần bà yêu là mỗi lần bà như biến thành một người khác: trẻ con, mê đắm, ngu muội đến đáng sợ luôn í.
Chồng thứ hai của bà là một ông buôn gỗ hơn bà 13 tuổi, từng đánh bà thâm tím khắp người nhưng bà vẫn cố bám víu vì ông ta lo được tài chính cho hai mẹ con. Đến khi mình 10 tuổi, bà ôm mình trốn về nhà ngoại, khóc vật vã như một kẻ vừa tỉnh giấc sau cơn mê.
Chồng thứ ba trẻ hơn bà 4 tuổi, nghiện game, ăn bám, nhiều lần trộm tiền trong heo đất của mình để tiêu pha nữa chứ Hồi yêu nhau, người ta chiều chuộng bà nên bà cứ tưởng thế là hạnh phúc, nhất quyết cưới cho bằng được dù nhiều người khuyên can. Ba năm sau lại ly hôn, lý do người ta có bồ mới, trẻ hơn mẹ mình.
Mình tưởng thế là hết rồi, từ giờ bà sẽ chuyên tâm vào công việc và ngừng mơ mộng về "tổ ấm" với đàn ông. Mình đã mừng lắm khi thấy mẹ một mình lặng lẽ sống mấy năm không yêu đương gì. Thế nhưng tuần trước, khi mình vừa về quê, bà nhìn mình lấp lửng: "Mai mẹ đưa người này về nhà ăn cơm, để con gặp mặt, con xem người ta có tử tế không nhé".
Mình nghi hoặc nhìn bà, thấy bà bẽn lẽn cúi đầu nói tiếp: "Nếu mà ổn ổn thì có thể mẹ sẽ kết hôn với ông ta đấy".
Nghe xong mà mình chán nản luôn, mình hỏi: "Lại nữa hả mẹ?"
"Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi. Ổng tốt lắm lại làm bên điện lực, lương ổn định, chưa từng có vợ", mẹ mình vội giải thích.
Mình không thể kiềm được cơn giận. Mình hỏi mẹ nếu người ta tốt thì sao người đó lại chưa từng lấy vợ? Tại sao lại chấp nhận lấy một người từng ly hôn 3 lần như mẹ? Mẹ 3 lần mặc áo cưới chưa đủ ê chề hay sao mà giờ lại muốn cưới tiếp?
Mẹ mình có vẻ tự ái nên giận dỗi, bỏ vào phòng đóng cửa lại, cả ngày không nói thêm với mình câu nào. Mình chưa từng nặng lời với bà như thế nhưng mình đã trải qua cảm giác xấu hổ mỗi lần thấy mẹ hớn hở lên xe hoa rồi.
Mình không hiểu mẹ mình cần gì ở hôn nhân đến mức bất chấp cả lòng tự trọng, bất chấp cả con trai mình. Mỗi lần đổ vỡ, mẹ lại ôm mình khóc nức nở, hứa sẽ không yêu ai nữa. Vậy mà giờ đây, ở tuổi gần 50, bà vẫn muốn mặc váy cưới, vẫn mộng mơ như gái đôi mươi
Mình nói thẳng luôn: "Nếu mẹ còn cưới nữa, con sẽ không tham dự đám cưới, cũng đừng mong con dẫn cháu về chơi", nói rồi mình bỏ lên thành phố.
Nguồn: soha.vn