Nối tiếp truyền thống văn hóa ngàn năm của dân tộc, cuối thế kỷ XVIII văn học – nghệ thuật nước ta tiếp tục phát triển thịnh vượng với vô số thành tựu rực rỡ khiến ai cũng phải trầm trồ.
Văn học lên đời thật sự
Đến cuối thế kỷ XVIII, nền văn học dân gian ở nước ta càng phát triển rực rỡ với đủ thể loại từ A-Z: tục ngữ, ca dao, truyện thơ dài, truyện tiếu lâm... đa dạng phết luôn. Trải qua nhiều thế kỷ mài dũa, văn học viết bằng chữ Nôm phát triển đến đỉnh cao, và phải nói thẳng là đỉnh nhất vẫn là Truyện Kiều của đại văn hào Nguyễn Du.
Truyện Kiều là tác phẩm kiệt xuất làm rạng danh nền văn học dân tộc mãi mãi. Nội dung phản ánh những bất công và tội ác trong xã hội phong kiến - kiểu expose những drama đen tối thời đó ấy. Bọn quan lại tham nhũng được tác giả vạch trần không thương tiếc. Cuộc đấu tranh chống áp bức của nông dân được tác giả ngợi ca hết lời.
Ngoài ra còn có cả loạt tác phẩm nổi tiếng khác như Chinh phụ ngâm khúc, Cung oán ngâm khúc, thơ của Hồ Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan, Cao Bá Quát, Nguyễn Văn Siêu... Đặc biệt phải nhắc đến Hồ Xuân Hương - một tài năng hiếm có, nữ thi sĩ Nôm châm biếm đỉnh của chóp. Thơ của bà đả kích sâu cay vua quan phong kiến, bênh vực quyền sống của phụ nữ - đúng chuẩn icon nữ quyền thời xưa luôn!
Văn học Việt Nam thế kỷ XVIII - nửa đầu thế kỷ XIX phản ánh siêu phong phú và sâu sắc cuộc sống xã hội đương thời cùng những thay đổi trong tâm tư, tình cảm và nguyện vọng của con người Việt Nam.
Nghệ thuật cũng xịn không kém
Văn nghệ dân gian phát triển phong phú khắp nơi. Nghệ thuật sân khấu, tuồng, chèo phổ biến đều tay, nhất là vào các dịp hội làng - coi như concert thời xưa vậy. Ở miền xuôi, có các làn điệu quan họ, trống quân, hát lí, hát dặm, hát tuồng... Ở miền núi, có hát lượn, hát khắp, hát xoan... đa dạng văn hóa cực kỳ!
Hàng loạt tranh dân gian xuất hiện, đậm đà bản sắc dân tộc và truyền thống yêu nước (tranh Đánh vật, Chăn trâu thổi sáo, Bà Triệu...), trong đó nổi tiếng nhất phải kể đến dòng tranh Đông Hồ (Bắc Ninh) - ai cũng biết mà nhỉ? ️
Các công trình kiến trúc nổi tiếng ở thời kỳ này là chùa Tây Phương (Thạch Thất, Hà Nội), đình làng Đình Bảng (Từ Sơn, Bắc Ninh). Sang thế kỷ XIX, có cung điện lăng tẩm các vua Nguyễn ở Huế, Khuê Văn Các ở Văn Miếu (Hà Nội)...
Chùa Tây Phương là một công trình kiến trúc đặc sắc với kiểu thức trang trí cung đình tương tự các lớp mái của các lầu, cửa của kinh thành tạo ra sự tôn vinh cao quý - xịn xò phết đấy.
Nghệ thuật tạc tượng, đúc đồng bấy giờ thể hiện tài năng bậc thầy của các nghệ nhân nước ta - level thợ thủ công ngày xưa quá đỉnh. Chùa Tây Phương có 18 vị tổ với những phong cách khác nhau. Trong cung điện Huế có 9 đỉnh đồng lớn và nhiều công trình điêu khắc khác.
Cố đô Huế - kiệt tác kiến trúc thời Nguyễn
Cố đô Huế được xây dựng từ thời Gia Long (1802) và đạt tới quy mô hoàn chỉnh dưới triều Minh Mạng (1820 - 1840), được bổ sung ở các thời vua Nguyễn tiếp theo, thành một tổng thể kiến trúc độc đáo và đa dạng.
Trung tâm là khu Đại Nội với gần 140 công trình, mỗi công trình có chức năng riêng biệt, được xây cất và trang trí độc đáo: Ngọ Môn, điện Thái Hòa, sân Đại Triều, cung Diên Thọ, Thái Miếu, Hưng Miếu, Thế Miếu, Triệu Miếu, Thái Bình Lâu, Duyệt Thị Đường... là những di tích nghệ thuật tiêu biểu còn lại đến hôm nay.
Ngoài ra còn các lăng tẩm của các vua Nguyễn ở ngoại vi thành phố, mỗi lăng tẩm là một công trình nghệ thuật hài hòa giữa kiến trúc và cảnh quan - aesthetic cực chill! Năm 1993, UNESCO đã cấp bằng công nhận cố đô Huế là Di sản văn hóa thế giới - danh tiếng toàn cầu luôn nha!
Nguồn: soha.vn
Văn học lên đời thật sự
Đến cuối thế kỷ XVIII, nền văn học dân gian ở nước ta càng phát triển rực rỡ với đủ thể loại từ A-Z: tục ngữ, ca dao, truyện thơ dài, truyện tiếu lâm... đa dạng phết luôn. Trải qua nhiều thế kỷ mài dũa, văn học viết bằng chữ Nôm phát triển đến đỉnh cao, và phải nói thẳng là đỉnh nhất vẫn là Truyện Kiều của đại văn hào Nguyễn Du.
Truyện Kiều là tác phẩm kiệt xuất làm rạng danh nền văn học dân tộc mãi mãi. Nội dung phản ánh những bất công và tội ác trong xã hội phong kiến - kiểu expose những drama đen tối thời đó ấy. Bọn quan lại tham nhũng được tác giả vạch trần không thương tiếc. Cuộc đấu tranh chống áp bức của nông dân được tác giả ngợi ca hết lời.
Ngoài ra còn có cả loạt tác phẩm nổi tiếng khác như Chinh phụ ngâm khúc, Cung oán ngâm khúc, thơ của Hồ Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan, Cao Bá Quát, Nguyễn Văn Siêu... Đặc biệt phải nhắc đến Hồ Xuân Hương - một tài năng hiếm có, nữ thi sĩ Nôm châm biếm đỉnh của chóp. Thơ của bà đả kích sâu cay vua quan phong kiến, bênh vực quyền sống của phụ nữ - đúng chuẩn icon nữ quyền thời xưa luôn!
Văn học Việt Nam thế kỷ XVIII - nửa đầu thế kỷ XIX phản ánh siêu phong phú và sâu sắc cuộc sống xã hội đương thời cùng những thay đổi trong tâm tư, tình cảm và nguyện vọng của con người Việt Nam.
Nghệ thuật cũng xịn không kém
Văn nghệ dân gian phát triển phong phú khắp nơi. Nghệ thuật sân khấu, tuồng, chèo phổ biến đều tay, nhất là vào các dịp hội làng - coi như concert thời xưa vậy. Ở miền xuôi, có các làn điệu quan họ, trống quân, hát lí, hát dặm, hát tuồng... Ở miền núi, có hát lượn, hát khắp, hát xoan... đa dạng văn hóa cực kỳ!
Hàng loạt tranh dân gian xuất hiện, đậm đà bản sắc dân tộc và truyền thống yêu nước (tranh Đánh vật, Chăn trâu thổi sáo, Bà Triệu...), trong đó nổi tiếng nhất phải kể đến dòng tranh Đông Hồ (Bắc Ninh) - ai cũng biết mà nhỉ? ️
Các công trình kiến trúc nổi tiếng ở thời kỳ này là chùa Tây Phương (Thạch Thất, Hà Nội), đình làng Đình Bảng (Từ Sơn, Bắc Ninh). Sang thế kỷ XIX, có cung điện lăng tẩm các vua Nguyễn ở Huế, Khuê Văn Các ở Văn Miếu (Hà Nội)...
Chùa Tây Phương là một công trình kiến trúc đặc sắc với kiểu thức trang trí cung đình tương tự các lớp mái của các lầu, cửa của kinh thành tạo ra sự tôn vinh cao quý - xịn xò phết đấy.
Nghệ thuật tạc tượng, đúc đồng bấy giờ thể hiện tài năng bậc thầy của các nghệ nhân nước ta - level thợ thủ công ngày xưa quá đỉnh. Chùa Tây Phương có 18 vị tổ với những phong cách khác nhau. Trong cung điện Huế có 9 đỉnh đồng lớn và nhiều công trình điêu khắc khác.
Cố đô Huế - kiệt tác kiến trúc thời Nguyễn
Cố đô Huế được xây dựng từ thời Gia Long (1802) và đạt tới quy mô hoàn chỉnh dưới triều Minh Mạng (1820 - 1840), được bổ sung ở các thời vua Nguyễn tiếp theo, thành một tổng thể kiến trúc độc đáo và đa dạng.
Trung tâm là khu Đại Nội với gần 140 công trình, mỗi công trình có chức năng riêng biệt, được xây cất và trang trí độc đáo: Ngọ Môn, điện Thái Hòa, sân Đại Triều, cung Diên Thọ, Thái Miếu, Hưng Miếu, Thế Miếu, Triệu Miếu, Thái Bình Lâu, Duyệt Thị Đường... là những di tích nghệ thuật tiêu biểu còn lại đến hôm nay.
Ngoài ra còn các lăng tẩm của các vua Nguyễn ở ngoại vi thành phố, mỗi lăng tẩm là một công trình nghệ thuật hài hòa giữa kiến trúc và cảnh quan - aesthetic cực chill! Năm 1993, UNESCO đã cấp bằng công nhận cố đô Huế là Di sản văn hóa thế giới - danh tiếng toàn cầu luôn nha!
Nguồn: soha.vn