Sau khi kết hôn, cuộc sống của hai vợ chồng có những khoảng cách khiến mình không khỏi suy nghĩ mãi.
Năm 28 tuổi, mình gật đầu lấy chồng trong trạng thái gần như "thôi kệ luôn đi"
Trước đó, mình có một mối tình kéo dài nhiều năm. Hai đứa từng nghĩ sẽ đi đến cuối cùng, nhưng gia đình mình phản đối. Lý do không quá đặc biệt lắm, chỉ là họ không tin người đó có thể mang lại cho mình một cuộc sống ổn định. Mình đã từng cố gắng thuyết phục, thậm chí có lúc nghĩ đến chuyện bỏ tất cả để đi theo tình yêu.
Mình đã hỏi anh ấy một câu rất rõ ràng: nếu phải chọn, anh có dám từ bỏ mọi thứ để ở bên em không? Anh ấy không trả lời được.
Khoảnh khắc đó, mình hiểu rằng tình yêu của mình không đủ lớn để vượt qua tất cả. Mình không trách anh ấy, nhưng cũng không thể tiếp tục như chưa có gì xảy ra. Mình dừng lại trong sự hụt hẫng và mệt mỏi vô cùng.
Đúng lúc đó, mẹ mình phát bệnh nặng. Bà lo cho mình đến mức gần như ám ảnh chuyện mình chưa yên bề gia thất. Bà bắt đầu giới thiệu người này người kia, giục mình đi xem mắt liên tục.
Mình không còn tâm trạng để phản kháng nữa
Người chồng hiện tại của mình là một trong những người mẹ giới thiệu. Anh hơn mình nhiều tuổi, không quá nổi bật về ngoại hình, cũng không phải kiểu người khiến mình có "rung động" ngay từ lần đầu gặp.
Hai đứa không hẹn hò, không tìm hiểu. Mình gần như giao toàn bộ việc đó cho bố mẹ sắp xếp. Mình chỉ làm đúng một việc: đến ngày thì mặc váy cưới và lên xe hoa thôi.
Đêm tân hôn, anh chủ động mang gối sang phòng khác ngủ. Anh nói rất nhẹ nhàng rằng không muốn khiến mình khó xử và nếu mình cần thời gian thì anh sẵn sàng chờ.
Mình không ngờ một người đàn ông trong hoàn cảnh đó lại có thể cư xử như vậy
Những ngày sau đó, hai đứa sống như hai người bạn cùng nhà. Anh không ép buộc, không tò mó quá khứ của mình, cũng không cố gắng tạo áp lực phải "làm vợ" theo đúng nghĩa ngay lập tức.
Anh chỉ quan tâm mình theo cách rất bình thường: hỏi đã ăn chưa, đưa mình đi làm khi trời mưa, âm thầm sửa lại những thứ hỏng trong nhà. Tất cả đều rất nhỏ nhưng đều đặn.
Mình không biết từ khi nào bắt đầu quen với sự hiện diện đó.
Có thể là lúc mình ốm, anh thức cả đêm chăm. Có thể là lúc mình gặp chuyện không vui ở công ty, anh không hỏi nhiều nhưng vẫn ngồi cạnh đến khi mình bình tĩnh lại, đưa mình đi ăn, đi dạo, nghe mình thở dài. Có thể là những khoảnh khắc anh lăn lộn với công việc nhà mình, coi bố mẹ mình như bố mẹ đẻ.
Mình dần có cảm tình với anh, dù không ồn ào, không mãnh liệt như mối tình trước
Hai năm trôi qua, mình nghĩ mình đã hiểu đủ về người chồng mà mình từng cưới trong vô thức... cho đến khi bệnh mẹ mình trở nặng.
Những ngày cuối đời, bà gọi mình vào phòng riêng. Giọng bà rất yếu, nhưng từng câu nói lại rõ ràng đến lạ.
Bà bảo mình rằng trên đời này không thiếu đàn ông tử tế, cũng không thiếu đàn ông có điều kiện. Nhưng một người vừa đủ hai điều đó lại yêu mình theo cách không tính toán thì không phải ai cũng có. Bà nói chỉ có chồng mình mới làm được điều đó.
Mình chưa kịp hiểu thì bà kể: hóa ra trước đây, trong những lần đối tác của bố mình qua nhà ăn cơm, có một người đàn ông luôn âm thầm quan sát mình. Người đó chính là chồng mình bây giờ. Anh quen bố mình qua công việc, hơn mình khá nhiều tuổi, nhưng lại để ý mình từ rất lâu rồi.
Khi biết mình đang yêu người khác, anh chưa từng xen vào.
Đến khi mình chia tay, mẹ mình vô tình nhận ra ánh mắt của anh dành cho mình không giống những người khác. Bà là người chủ động hỏi, và cũng là người âm thầm sắp xếp mọi thứ.
Mình ngồi lặng đi
Hóa ra cuộc hôn nhân mà mình từng nghĩ là sự sắp đặt đơn giản lại có một người đã chờ đợi từ rất lâu.
Hóa ra người đàn ông luôn giữ khoảng cách, luôn tôn trọng mình, lại là người hiểu rõ mình hơn mình nghĩ.
Khi mình quay ra, anh đang ngồi ở ngoài hành lang, lặng lẽ như mọi khi.
Nguồn: soha.vn
Năm 28 tuổi, mình gật đầu lấy chồng trong trạng thái gần như "thôi kệ luôn đi"
Trước đó, mình có một mối tình kéo dài nhiều năm. Hai đứa từng nghĩ sẽ đi đến cuối cùng, nhưng gia đình mình phản đối. Lý do không quá đặc biệt lắm, chỉ là họ không tin người đó có thể mang lại cho mình một cuộc sống ổn định. Mình đã từng cố gắng thuyết phục, thậm chí có lúc nghĩ đến chuyện bỏ tất cả để đi theo tình yêu.
Mình đã hỏi anh ấy một câu rất rõ ràng: nếu phải chọn, anh có dám từ bỏ mọi thứ để ở bên em không? Anh ấy không trả lời được.
Khoảnh khắc đó, mình hiểu rằng tình yêu của mình không đủ lớn để vượt qua tất cả. Mình không trách anh ấy, nhưng cũng không thể tiếp tục như chưa có gì xảy ra. Mình dừng lại trong sự hụt hẫng và mệt mỏi vô cùng.
Đúng lúc đó, mẹ mình phát bệnh nặng. Bà lo cho mình đến mức gần như ám ảnh chuyện mình chưa yên bề gia thất. Bà bắt đầu giới thiệu người này người kia, giục mình đi xem mắt liên tục.
Mình không còn tâm trạng để phản kháng nữa
Người chồng hiện tại của mình là một trong những người mẹ giới thiệu. Anh hơn mình nhiều tuổi, không quá nổi bật về ngoại hình, cũng không phải kiểu người khiến mình có "rung động" ngay từ lần đầu gặp.
Hai đứa không hẹn hò, không tìm hiểu. Mình gần như giao toàn bộ việc đó cho bố mẹ sắp xếp. Mình chỉ làm đúng một việc: đến ngày thì mặc váy cưới và lên xe hoa thôi.
Đêm tân hôn, anh chủ động mang gối sang phòng khác ngủ. Anh nói rất nhẹ nhàng rằng không muốn khiến mình khó xử và nếu mình cần thời gian thì anh sẵn sàng chờ.
Mình không ngờ một người đàn ông trong hoàn cảnh đó lại có thể cư xử như vậy
Những ngày sau đó, hai đứa sống như hai người bạn cùng nhà. Anh không ép buộc, không tò mó quá khứ của mình, cũng không cố gắng tạo áp lực phải "làm vợ" theo đúng nghĩa ngay lập tức.
Anh chỉ quan tâm mình theo cách rất bình thường: hỏi đã ăn chưa, đưa mình đi làm khi trời mưa, âm thầm sửa lại những thứ hỏng trong nhà. Tất cả đều rất nhỏ nhưng đều đặn.
Mình không biết từ khi nào bắt đầu quen với sự hiện diện đó.
Có thể là lúc mình ốm, anh thức cả đêm chăm. Có thể là lúc mình gặp chuyện không vui ở công ty, anh không hỏi nhiều nhưng vẫn ngồi cạnh đến khi mình bình tĩnh lại, đưa mình đi ăn, đi dạo, nghe mình thở dài. Có thể là những khoảnh khắc anh lăn lộn với công việc nhà mình, coi bố mẹ mình như bố mẹ đẻ.
Mình dần có cảm tình với anh, dù không ồn ào, không mãnh liệt như mối tình trước
Hai năm trôi qua, mình nghĩ mình đã hiểu đủ về người chồng mà mình từng cưới trong vô thức... cho đến khi bệnh mẹ mình trở nặng.
Những ngày cuối đời, bà gọi mình vào phòng riêng. Giọng bà rất yếu, nhưng từng câu nói lại rõ ràng đến lạ.
Bà bảo mình rằng trên đời này không thiếu đàn ông tử tế, cũng không thiếu đàn ông có điều kiện. Nhưng một người vừa đủ hai điều đó lại yêu mình theo cách không tính toán thì không phải ai cũng có. Bà nói chỉ có chồng mình mới làm được điều đó.
Mình chưa kịp hiểu thì bà kể: hóa ra trước đây, trong những lần đối tác của bố mình qua nhà ăn cơm, có một người đàn ông luôn âm thầm quan sát mình. Người đó chính là chồng mình bây giờ. Anh quen bố mình qua công việc, hơn mình khá nhiều tuổi, nhưng lại để ý mình từ rất lâu rồi.
Khi biết mình đang yêu người khác, anh chưa từng xen vào.
Đến khi mình chia tay, mẹ mình vô tình nhận ra ánh mắt của anh dành cho mình không giống những người khác. Bà là người chủ động hỏi, và cũng là người âm thầm sắp xếp mọi thứ.
Mình ngồi lặng đi
Hóa ra cuộc hôn nhân mà mình từng nghĩ là sự sắp đặt đơn giản lại có một người đã chờ đợi từ rất lâu.
Hóa ra người đàn ông luôn giữ khoảng cách, luôn tôn trọng mình, lại là người hiểu rõ mình hơn mình nghĩ.
Khi mình quay ra, anh đang ngồi ở ngoài hành lang, lặng lẽ như mọi khi.
Nguồn: soha.vn