Cuộc đời đau thương của chàng trai 16 tuổi phải hành nghề mại dâm nam: "Đàn ông không rơi lệ"

MunHN4460

New member
2e833a1b3adeb5ac10fd.jpg


Sinh ra từ một sai lầm, 10 tuổi đã phải đi bán kẹo dạo kiếm tiền nuôi thân, giờ 16 tuổi lại sa vào con đường tối tăm: hành nghề mại dâm nam

Một đoạn phóng sự dài hơn 2 phút của chương trình Chuyển động 24h phát sóng ngày 27/10 vừa rồi đã khiến netizen không khỏi sốc nặng bởi những góc khuất đau lòng của tệ nạn mại dâm nam ở Hà Nội.

Nhắc đến mại dâm, chắc hẳn hình ảnh mà đa số mọi người nghĩ đến đầu tiên là các cô gái, thậm chí là các bé gái phải bán mình kiếm sống. Thế nhưng từ thú vui bệnh hoạn của một số kẻ biến thái, những cậu bé, những thiếu niên cũng đang rơi vào loại hình tệ nạn này

Dù nhà đài đã làm mờ mặt nhân vật - một chàng trai trẻ tuổi hành nghề mại dâm nam, nhưng nhà báo Hoàng Đinh Đức vẫn nhận ra cậu, người mà anh đã từng gặp và trò chuyện cách đây 6 năm.

ab143321d0d5b774749d.png


Hồi đó, cậu mới chỉ 10 tuổi thôi. Cậu bé sinh ra từ một sai lầm, thiếu tình yêu thương che chở của cha mẹ, ngày ngày đi bán kẹo kiếm tiền về nộp cho bà để có cơm ăn qua ngày.

Cậu bé 10 tuổi năm ấy hồn nhiên, mạnh mẽ và dù nghèo túng nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng khi nói rành mạch: "Cháu là đàn ông. Đàn ông không rơi lệ"

Rồi trải qua 6 năm thăng trầm, chắc hẳn có biết bao nước mắt và cay đắng, "đàn ông không rơi lệ" ngày nào giờ đã sa chân vào con đường hoen ố, ê chề khiến ai cũng phải đau lòng, xót xa...

"Đàn ông không rơi lệ"

"Hôm nay VTV24 đã làm một chuyên đề về bán dâm đồng tính nam. Trong chuỗi phóng sự có chân dung một thằng cu bán dâm từ tuổi vị thành niên ở quãng Bờ Hồ.

Nó đã thay đổi nhiều lắm. Nhưng mình vẫn nhận ra ngay cả khi nhà đài đã làm mờ. Đã gặp nhau trong một đêm rất lạnh từ 6 năm trước, khi nó khoảng 10 tuổi.

Mẹ nó ngủ với ông Tây sinh ra nó. Ông Tây bỏ đi. Mẹ nó cũng biến luôn. Thằng bé sống với bà. Hàng ngày, nó đi bán kẹo cao su đem tiền về nộp cho bà.

Nó hơi ngơ ngác. Ngày nào có người cho tiền, hoàn thành chỉ tiêu doanh số, nó đem cho kẹo hoặc đổ kẹo xuống hồ. Đem kẹo về bà nó đánh.

Vẫn nhớ đêm đấy, quãng hơn một giờ sáng, nó dừng ở quán nước chè chỗ quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục để đổi tiền lẻ lấy tiền chẵn đem về. Được bảy mươi bảy nghìn.

Mấy ông bà ở đấy trêu, là mày vất vả thế này để làm gì, đem tiền cho bà mày đóng họ à, đưa cho chú mấy nghìn chú chở về nhà cho, sao phải đi bộ về mãi Phúc Xá. Nó nghĩ một lúc, xong rồi trả lời: "Cháu là đàn ông. Đàn ông không rơi lệ".

"Đàn ông không rơi lệ" có lẽ một thời gian ngắn sau đã bị những bàn tay nhớp nháp mồ hôi lạnh dắt vào con đường bán dâm, khi chưa đủ tuổi thành niên, khi đang ngồi trên Bờ Hồ với cái rổ kẹo cao su của nó.

Cũng bốn năm năm rồi mình không ngồi quán nước ấy sau nửa đêm nữa. Chẳng biết sự đời chỗ ấy đã thay đổi ra sao. Nhưng hôm nay xem lại phóng sự, rồi đọc lại ghi chép 6 năm trước về thằng cu ấy, cứ buồn buồn.

Năm ấy, nó ve vẩy tờ 20 nghìn rồi nói với mình, giá bây giờ tờ này biến thành tờ 500 nghìn thì cháu có một ngày nghỉ nhỉ.

Thằng cu đã nói rất hay. Đàn ông không rơi lệ. Chỉ là cái Bờ Hồ, cái thành phố và hành tinh này, không dễ dàng như một tuyên ngôn." - Đoạn chia sẻ của nhà báo Hoàng Đinh Đức.





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top