Nhắc đến Kiều Trinh của "Bi đừng sợ", chắc ít ai nghĩ cuộc đời chị lại chìm nổi drama đến thế Hai năm nay, chị đơn thân bỏ hẳn Sài Gòn về quê Bình Phước, làm nông dân thực thụ với khu vườn 5.000m2. Mảnh vườn vừa nuôi sống gia đình, vừa heal những vết thương tinh thần của một người phụ nữ từng bị bạo hành đến mức... mất trí nhớ luôn ý
"Việc gì chị cũng làm được hết nha!"
Nghe đồn chị là tỉ phú đất đấy, có người bảo 11.000m2, có người bảo 2.000m2, sự thật thế nào?
Mảnh đất ở Bình Phước này bố mẹ tôi khai hoang từ 1982, tổng 11.000m2. Sau chia cho bốn anh em mỗi người 2.000m2. Riêng ba tôi được 3.000m2, nhưng vì ba sống cùng mẹ con tôi nên ba cho luôn, thế là tôi có 5.000m2
Ngoài việc không được đi diễn thì mọi thứ ổn nha. Giờ tôi sống với ba và hai đứa nhỏ, ngày nào cũng ngập đầu việc, ba làm cỏ ngoài đồng, tôi chăm cây cối, nuôi gà... Chỉ có hai người lớn nên mọi việc vườn ruộng đều do cha con tôi gánh hết.
Chị biết làm nông luôn à?
Giỏi lắm nha! Tôi sống ở đây từ 1986, phụ ba mẹ làm đủ thứ từ nấu cơm, gánh nước, làm vườn đến cắt cỏ tranh lợp mái nhà. Giờ về làm vườn cũng thuận tay, việc gì không biết thì hỏi ba là xong.
Vậy khu vườn nuôi được cả nhà không?
Thật ra thu nhập chính vẫn từ đóng phim. Nhưng hai năm qua ít việc, tiền tiết kiệm cạn dần thì đúng là sống nhờ vườn thật. Ở quê chi phí rẻ lắm, rau cỏ đầy vườn, tôi còn đào ao thả cá, nuôi gà vịt... gần như tự cung tự cấp luôn
Một ngày ở quê của chị diễn ra như nào?
Nhà tôi ở trong xóm, cả ngày không nghe tiếng xe. Tôi cũng không xem TV, điện thoại thì để riêng một chỗ. Âm thanh nghe nhiều nhất là tiếng chim và tiếng suối chảy thôi. Ngoài làm vườn, tôi còn phải nấu ba bữa cho mấy ông cháu. Không khí sạch, đồ ăn sạch nên cả nhà đều khỏe lắm
Khi quyết định chuyển từ Sài Gòn về quê, chị có phân vân không?
Có chứ, nhất là chuyện học của các con. Ở quê điều kiện học hành không bằng Sài Gòn, nhưng hai đứa còn nhỏ, học tiểu học cũng còn đơn giản. Quan trọng nhất là ba tôi ở Sài Gòn buồn lắm, ngày ngày chỉ ngồi bắc ghế nhìn ra đường.
Về quê, ông có thể ra đồng làm việc, không phải leo cầu thang đau khớp nữa. Suy đi tính lại, tôi quyết định chuyển, may là đúng vì không lâu sau đó COVID xảy ra. Mỗi lần có vai diễn hoặc có việc, tôi chạy xe máy lên Sài Gòn, xong việc lại về.
Từng bị "dồn đến đáy cuộc đời"
Ba cuộc tình, ba đứa con, nhưng giờ Kiều Trinh nuôi con một mình, không có sự trợ giúp nào từ ba của các bé. "Số mình nó vậy, tôi chọn sinh con ra thì cũng sẽ có trách nhiệm với lựa chọn này", chị chia sẻ.
Mười năm trước, có người bảo: chưa thấy ai thảm như Trinh, lúc ấy chị mới sinh bé thứ hai đúng không?
Đúng rồi, tôi sinh được đúng một ngày thì má tôi mất luôn Lúc đó tôi bị lừa trắng tay khi đặt tiền mua chung cư, cận ngày sinh mà túi chỉ còn 2 triệu. Vừa mất người thân yêu nhất, mất tình, mất tiền, lại phải một mình nuôi con nhỏ, chăm đứa lớn, có lúc tôi tưởng mình chết được.
Tình trạng đó kéo dài bao lâu?
Lâu đấy. Đến lúc thằng nhỏ biết uống sữa tươi tôi vẫn còn túng. Tôi nhớ, có những ngày túi chỉ có 10k thôi. Tôi lấy 2k mua ổ bánh mì không, bẻ ra tôi với Tú (con gái lớn, hiện cũng là diễn viên) mỗi người nửa, còn 8k mua hộp sữa cho thằng bé
Ai kéo chị ra khỏi vũng lầy đó?
Chính là Tú. Tôi bị đánh, phải khâu 8 mũi, mất trí nhớ luôn. Tú ở bên, giúp tôi bằng cách nhắc đi nhắc lại mọi việc. Sau đó, tôi quên nhiều chuyện, cả vui lẫn buồn. Có thể nhờ thế mà giờ tôi sống nhẹ nhõm hơn.
Bây giờ vẫn khó khăn về kinh tế nhưng so với nhiều người, tôi thấy mình còn ổn, ít nhất có mảnh vườn, có mái nhà. Tôi chưa bao giờ quên khi mình tuyệt vọng, có nhiều bạn bè anh em giơ tay ra đỡ.
Tôi dạy con, nếu có thể giúp ai thì hết sức giúp. Đợt COVID vừa rồi, khi ở Sài Gòn tôi phát bánh bao cho người nghèo. Về quê, tôi mua gạo phát cho người bán vé số, cho trẻ em... Làm những việc trong khả năng, không kêu gọi ai cả
Từ chối nhãn "nữ hoàng cảnh nóng"
Sau "Bi đừng sợ", chị được gọi là "nữ hoàng cảnh nóng", chị biết không?
Thật ra tôi ít quan tâm mạng xã hội và dư luận lắm. Nhưng có nghe chuyện đó. Tôi không thích bị gọi như thế, điều đó ảnh hưởng đến các con tôi.
Chị có thể kể rõ hơn về sự ảnh hưởng đó không?
Lúc đó Tú còn nhỏ. Một hôm cô giáo gọi điện: Tú nghỉ học mấy hôm rồi. Tôi căng thẳng lắm, sợ con mê chơi, con hư vì mẹ ít thời gian quan tâm. Lúc đó tôi đi đóng phim tối ngày, chỉ biết sáng ra con vẫn mặc đồng phục đeo ba lô đến lớp.
Tôi về hỏi Tú, ban đầu con chối. Gạn mãi thì nó bảo không thích đến lớp vì bị bạn ghẹo hoài nói mẹ mày thế này thế kia. Tôi giật mình, hóa ra nó bị ảnh hưởng bởi những nhận xét về cảnh nóng, hở hang đó
Bình tĩnh lại, tôi hỏi con: Con ở với mẹ có thấy mẹ giống những lời đó không? Nó bảo không. Vậy mẹ có làm việc xấu đó không? Nó bảo không. Tôi bảo: mấy bạn nói bậy, con đừng để bạn ảnh hưởng việc học, mẹ làm khổ cực kiếm tiền cho con học mà con lại nghỉ thì mẹ làm để làm gì?
Vì chuyện đó, sau này nhận kịch bản của mình và Tú, tôi đều xem rất kỹ, xem có cảnh nóng không.
Nếu kịch bản có cảnh nóng thì giờ chị không nhận?
Nguồn: soha.vn