Mình là Phạm Thuỳ Linh (hay gọi là Linh Phạm cho nó kool ), hiện đang là sinh viên năm 3 Trung cấp tại Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Vừa rồi mình may mắn ẵm về giải Nhì Liên hoan Âm nhạc "hát về Bắc Ninh" nha!
Sinh ra và lớn lên ở vùng đất nổi tiếng hiếu học Giao Long - Giao Thủy (Nam Định), mình được may mắn làm trò của cô Tân Nhàn (Tiến sĩ âm nhạc - Phó khoa Thanh nhạc, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam). Cô dạy khắt khe lắm nhưng mà cũng rất ân cần và thương yêu học trò nhen . Mình cảm thấy mỗi ngày đều được nỗ lực hết mình vì ước mơ, và bước đầu đã có những thành công nho nhỏ trong những năm đầu học chuyên nghiệp rồi đóoo.
Mới đây mình vừa tham gia hai vòng thi Liên hoan Âm nhạc "hát về Bắc Ninh" do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Bắc Ninh tổ chức. Cuộc thi này quy tụ nhiều thí sinh trong và ngoài tỉnh Bắc Ninh (cái nôi của hát quan họ đó nha) và mình rất may mắn khi được giải Nhì
Khác với bạn bè cùng tuổi đi làm part-time kiểu truyền thống, mình rất happy khi được đi theo con đường của các anh chị trong trường, được mang tiếng hát của mình đến với mọi người, vừa kiếm thêm để trang trải học phí và sinh hoạt hằng ngày . Qua đó, mình cũng được các anh chị share nhiều kinh nghiệm không chỉ trong nghệ thuật mà còn cả trong cuộc sống nữa. Từng giây từng phút đều là những hành trang lớn, là những "trang sách" quý giá với mình lắm á!
Nhìn thấy chính mình ngày hôm nay, rồi nhìn lại mình những năm trước, đôi lúc mình tự trách bản thân sao lại từng có suy nghĩ từ bỏ đam mê của mình . Trong suốt những ngày tháng lớp 10, mỗi cuối tuần mình phải bắt xe bus lên thành phố Nam Định mất tận 2 tiếng để đến lớp học thanh nhạc của thầy Chung Chí Phát (hiện đang giảng dạy tại trường Trung cấp nghệ thuật Nam Định). Nắng hay mưa gì cũng phải đi, có những lúc mình từng nghĩ, hay nghỉ một buổi, hay thôi không học nữa. May mắn có bố mình, người luôn kịp thời có mặt, động viên mình mỗi khi mình nản lòng
Mùa hè năm ấy, mình đặt hết quyết tâm thi vào khoa thanh nhạc của trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Nhưng mà... plot twist đau lòng đến rồi: mình trượt khi chỉ thiếu có 0,21 điểm thôi . Mọi tủi thân, dồn nén bấy lâu khiến mình như gục ngã luôn.
Suốt những ngày sau đó, trong đầu mình chỉ nghĩ đến từ bỏ, từ bỏ và từ bỏ. Mình cảm thấy thật xấu hổ khi đối diện với mọi người, nhất là bố mẹ mình - những người đã đặt hết tâm tư, tình cảm vào đứa con gái nhỏ này . Nhưng mà những lời động viên của bố mẹ một lần nữa khiến mình đứng dậy và cố gắng. Con số 0,21 điểm thiếu kia chính là những thiếu sót của chính bản thân mình. Mình sẽ quyết tâm thi lại và prove bản thân!
Nguồn: svvn.tienphong.vn