Cứ tưởng hiểu bố lắm rồi, hoá ra mình là người hiểu muộn nhất

TráMiÚ

New member
9d0ae9ccdf643f0b6751.jpg


Càng lớn, càng thấy thương bố nhiều hơn. Hay nói đúng hơn là khi nhận ra sức khỏe cũng không thể chống lại thời gian, mình mới giật mình: người thân không phải lúc nào cũng ở bên cạnh đâu

Nhiều người lớn lên trong vòng tay bố nhưng chưa từng thật sự hiểu bố. Không phải vì bố ít thương con, mà vì tình cảm ấy hiếm khi được nói thành lời. Phải đến khi một biến cố ập đến, một cuộc gọi hay một sự thật bất ngờ được bật mí, người ta mới chợt nhận ra: mình được bố sinh ra, được sống cạnh nhau suốt từng ấy năm mà hoá ra lại hiểu quá ít về cách bố đã yêu thương mình.

Câu chuyện của 2 anh chàng dưới đây xuất phát từ hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng cuối cùng đều gặp nhau ở một điểm chung: người đàn ông ở gần mình nhất lại là người mình hiểu sau cùng.

Hơn 10 năm trước, khi mới 15-16 tuổi, Trần Tuấn Khải (27 tuổi, Hà Nội, làm trong lĩnh vực sáng tạo nội dung và truyền thông) phát hiện ra một sự thật khiến mọi định nghĩa về gia đình trong cậu thay đổi: Khải là con nuôi của bố mẹ

b35cabae5772b24866f8.jpg


Còn với Hà Hùng Khoa Văn (34 tuổi, đang sống tại TP.HCM, họa sĩ tự do), bước ngoặt đến từ một cuộc điện thoại cách đây khoảng 4-5 năm. Đầu dây bên kia báo tin bố đổ bệnh nặng. Văn gác lại công việc, trở về quê và lần đầu bước vào vị trí của người phải chăm sóc cho người từng luôn đứng ra che chở mình.

a68eb1f8cf53f37ba2de.jpg


"Bố bạn là người như thế nào?"

Để trả lời câu hỏi này, Tuấn Khải phải lội ngược về ngày trước cả khi mình biết sự thật về xuất thân.

Khải được nhận nuôi khi mới 2 ngày tuổi. Mẹ Khải bị tim bẩm sinh nên cả hai quyết định nhận con nuôi khi đã ngoài 40 tuổi, sau quãng thời gian hơn 10 năm bố mẹ mong con. Trùng hợp là ngày Khải về nhà cũng đúng sinh nhật mẹ, một chi tiết mà nhiều năm sau nghĩ lại, cậu vẫn tin đó là sự sắp đặt kỳ diệu của cuộc sống ✨

Năm 15 tuổi, sau một lần bị bạn bè trêu chọc, Tuấn Khải biết mình là con nuôi. Nhưng không phải cú sốc hay cảm giác hoang mang, điều khiến Khải ngạc nhiên hơn là mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Bố vẫn là người đưa mình đi học, nhắc ăn cơm, hỏi han chuyện trường lớp như mọi ngày.

Lúc ấy Khải mới nhận ra, có những mối quan hệ không được quyết định bởi việc cùng huyết thống, mà bởi việc ai là người đã ở đó cùng mình suốt những năm tháng lớn lên

"Từ khi còn là một đứa trẻ cho đến lúc trưởng thành, mình luôn cảm nhận rõ ràng tình yêu thương vô điều kiện mà bố dành cho mình. Nó lớn lao đến mức mình chưa bao giờ thấy có bất kỳ khoảng cách nào trong gia đình cả. Dù không phải con đẻ của bố, nhưng công ơn nuôi dưỡng và tình thương của bố đã vượt lên trên tất cả mọi thứ rồi".

"Bố mình là người cực kỳ hòa đồng. Đây là một trong những tính cách mình thừa hưởng từ bố. Mình luôn giới thiệu bạn bè với bố và hầu như bạn bè mình đều đã gặp bố hết rồi. Bố dễ thương lắm nên mọi người ai cũng quý" - Tuấn Khải kể thêm về bố - vừa là người thân, vừa là người bạn lớn của mình

acaf86149377a2213ee6.jpg


Còn với Khoa Văn, bố lại được nhớ đến từ chủ đề rất quen thuộc: Làm nghệ thuật thì sau này sống bằng gì?

Gia đình từng không ủng hộ Khoa theo đuổi hội họa vì lo tương lai bấp bênh. Theo định hướng của gia đình, Khoa Văn thử học sửa điện thoại để về quê mở cửa hàng nhưng chỉ sau một tuần đã bỏ vì biết mình không hợp. Sau đó, cậu học xăm hình để có một công việc nuôi sống bản thân, đồng thời âm thầm giữ lại niềm yêu thích lớn nhất là vẽ.

Giữa bố và con luôn có khoảng cách nhất định, khác thế hệ, khác cách nghĩ, khác cả cách thể hiện tình cảm. Hai bố con không phải kiểu hay ngồi xuống tâm sự, cũng ít nói những câu tình cảm. Nhưng càng lớn, Khoa Văn càng hiểu sự phản đối năm đó không đến từ việc bố không tin mình, mà từ nỗi lo của một người đã đi qua đủ nhiều để luôn nghĩ về đường lui trước cả đường đi.

Và dù không phải kiểu thân thiết để nói chuyện mỗi ngày, cậu vẫn luôn biết mình thương bố rất nhiều. Với Khoa Văn, sự thấu hiểu bố đến từ việc quan sát một người đàn ông âm thầm gánh vác gia đình: "Ba mình là một người truyền thống. Ông đi làm từ sáng tới tối để lo cho gia đình mà không bao giờ than vãn gì. Mình rất tôn trọng ông vì điều đó".

7a3b51f3c85c8f810b6e.jpg


Tuấn Khải và Khoa Văn đều lớn lên bên những người cha không quen nói yêu thương. Với họ, tình cảm hiếm khi được thể hiện bằng lời mà nằm trong những điều rất đời thường, một sự lựa chọn, một lời ngăn cản, một thói quen luôn có mặt khi con cần. Và cũng vì quá quen với sự hiện diện ấy, đôi khi người con phải đi qua rất nhiều năm mới hiểu đó chính là cách bố yêu mình

Sau khi mẹ mất vì bệnh, cuộc sống 2 bố con Tuấn Khải khó khăn hơn. Chính giai đoạn ấy lại để lại trong lòng người con trai những ký ức sâu đậm nhất: "Tết đến, nhà chẳng dư giả gì, bố vẫn cố gắng dẫn mình đi mua quần áo mới, để con bằng bạn bằng bè. Trong khi đó, bản thân bố thì cứ mặc đi mặc lại đúng một bộ đồ từ năm này qua năm khác. Đến tận bây giờ - rất nhiều năm trôi qua - mình vẫn nhớ như in bộ quần áo ấy"

"Bố luôn đặt gia đình lên trên bản thân nên giờ mình càng thấy thương bố hơn. Vì thế mình càng muốn đặt bố làm vị trí ưu tiên trong cuộc đời mình" - Tuấn Khải tâm sự.

Nhân dịp sinh nhật 65 tuổi của bố, Tuấn Khải bí mật lên kế hoạch tổ chức một bữa tiệc bất ngờ cho bố. Cậu mời cả những người bạn thân đến chung vui. Bởi suốt nhiều năm trước đó, sinh nhật của bố gần như chỉ có hai bố con

51f04a757e13c593c6f2.jpg


87d12dc4c077d98038a6.jpg


877946fd57670c422d3e.jpg




Càng lớn, chúng ta mới biết thương bố hơn. Hay đúng hơn là đến lúc nhận ra sức khỏe cũng không thắng được thời gian, mình mới hiểu người thân không phải lúc nào cũng sẽ ở đó. Và khoảnh khắc những đứa con nhận ra sự thật này, thường đến rất đột ngột

Như Văn Khoa, khi đang đi làm ở TP.HCM thì nhận cuộc gọi từ mẹ ở Đồng Nai báo bố ốm. Nhưng lần này không còn là một trận trái gió trở trời như mọi khi. Bố cậu phải chạy thận.

Cuộc sống Khoa rẽ sang một lối khác.

"Trước khi ba bị bệnh mình tự do hơn, muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi. Giờ mình chăm sóc cho ba nên hầu như ở nhà cả ngày, nếu có đi đâu cũng không quá xa hay quá lâu".

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top