GauNgok3939
New member
Nhắc đến vụ bán độ chấn động của U23 Việt Nam tại SEA Games 2005 ở Philippines, HLV Alfred Riedl đã vô cùng đau lòng Ông tiếc nuối vì đó là những tài năng thực sự, nhưng cũng không ngần ngại phê phán hành vi sai trái của họ.
Năm 2005 tại Bacolod, Philippines, U23 Việt Nam tham dự giải đấu với quyết tâm giành vàng. HLV người Áo Alfred Riedl đã triệu tập toàn bộ những cầu thủ đỉnh nhất lúc bấy giờ. Lineup toàn sao sáng: Văn Quyến, Công Vinh, Quốc Vượng, Bật Hiếu, Tài Em, Huỳnh Quốc Anh, Trần Hải Lâm, Lê Văn Trương...
Ở vòng bảng, team Việt Nam chỉ gặp những đối thủ yếu hơn như Singapore, Lào, Myanmar, Indonesia. Ngôi đầu bảng được dự đoán là nằm gọn trong tay. Và đúng như dự đoán, với 4 trận toàn thắng, đội tuyển tiến thẳng vào bán kết. Bán kết vượt qua Malaysia cũng không quá khó, rồi đến trận chung kết.
Plot twist là đây: Với 5 trận toàn thắng từ đầu giải, U23 Việt Nam lại thua đau 0-3 trước Thái Lan
Về nước, tin đồn bán độ bắt đầu rộ lên. Sau một hồi điều tra, hai "trùm cuối" là Văn Quyến và Quốc Vượng đã thừa nhận có tổ chức bán độ. Nhưng không phải ở trận chung kết, mà từ trận thứ 3 với Myanmar luôn!
List những cầu thủ tham gia: Lê Quốc Vượng, Trần Hải Lâm, Lê Văn Trương, Châu Lê Phước Vĩnh, Huỳnh Quốc Anh, Lê Bật Hiếu, Văn Quyến. Họ đã bàn bạc dàn xếp trước trận với Myanmar, có rủ cả Tài Em và Công Vinh nhưng 2 người này từ chối vì biết đây là việc sai trái.
Chính Tài Em đã âm thầm báo cho ông Lê Thụy Hải và ông Trần Hùng Cường về vụ việc. Họ liền gọi điện cho lãnh đạo VFF xin chỉ đạo, và quyết định giữ kín đến khi về nước để tiện xem xét.
Do cả 2 trợ lý đều không báo cáo gì, HLV Alfred Riedl hoàn toàn không biết chuyện Ông chỉ nghĩ các học trò thua Thái Lan là do tâm lý và phong độ kém. Mãi về nước, khi công an công bố bằng chứng, ông mới "ngã ngửa".
Khi biết những học trò như Văn Quyến, Quốc Vượng lừa dối mình để bán độ, HLV Alfred Riedl cực kỳ thất vọng. Ông tiếc nuối vì đó là những tài năng thực sự, nhưng vẫn phê phán họ vì hành động sai trái.
"HLV nào càng có nhiều thời gian chơi bóng thì càng có nhiều bài học xương máu để truyền lại. Thật đáng buồn khi một số cầu thủ Việt Nam chẳng thèm nghe ai cả. Họ đặt tiền bạc lên trên hết nhưng tiền không phải là tất cả. Tiền đúng là quan trọng, nhưng nó có thể giết chết sự nghiệp nếu bị bắt quả tang bán độ.
Bản thân tôi cũng kiếm tiền từ đá bóng, nhưng rất trong sạch. Tôi đã nói với họ rằng không nên liều mạng với nghề nghiệp, tên tuổi và gia đình. Họ sẽ mất tất cả nếu bán đứng niềm tự hào Tổ quốc chỉ vì vài chục nghìn USD", HLV Alfred Riedl trao đổi với PV báo Công An Nhân Dân hồi năm 2005.
"Họ đã bán độ, thật không thể tưởng tượng nổi. Đó là vi phạm pháp luật và chẳng ai dung thứ. Họ thật sự ngu ngốc khi làm vậy, bởi đó là thời điểm nhạy cảm, khi chiến dịch chống tiêu cực đang ở đỉnh điểm. Tôi nghĩ họ kiếm được bộn tiền qua vụ này. Tiền làm họ lóa mắt. Ai chẳng muốn có nhiều tiền, nhưng nếu để bán đứng danh dự như vậy thì thật điên rồ.
Nói thật, sau khi vụ việc bị khui ra, tôi lại cảm thấy mừng vì Việt Nam đã đoạt HCB. Có quá nhiều vấn đề vô hình mà tôi không thể kiểm soát được, nó giống như cái cảm giác vợ anh đi lòng vòng với ai đó và anh là người cuối cùng biết, dù cả thiên hạ đã ầm ầm bàn tán. Anh là người thông minh, nhưng cái sự thông minh không ứng nghiệm trong trường hợp này. Nói chung, cái kim trong bọc lâu ngày rồi cũng lòi ra thôi.
Tôi biết các trợ lý người Việt Nam có biết vấn đề gì đó từ cầu thủ, nhưng họ không nói với tôi. Thật tệ là họ không trực tiếp trao đổi với tôi. Thay vì thẳng thắn nói với tôi thì họ lại đi nói với ông Thọ.
Đáng nhẽ họ nên bàn với tôi thì dẫu sao tôi cũng thực hiện biện pháp gì đó. Chứ thực tế, họ có làm được gì để ngăn chặn đâu. Nếu có thông tin về bán độ, HLV trưởng có quyền không cho nhóm cầu thủ đó ra sân, mà sẽ thay bằng các cầu thủ khác, cho dù sức mạnh sẽ sứt mẻ ít nhiều. Chúng tôi có hơn 20 cầu thủ cơ mà".
Khi hay tin HLV Alfred Riedl mất, cựu tuyển thủ Lê Quốc Vượng, người từng nằm trong nhóm cầu thủ "dính chàm" tại SEA Games 2005, đã bày tỏ sự tiếc thương. Nhận được tin đúng lúc đang ăn tối, Quốc Vượng nghẹn ngào giữa chừng. Trả lời phóng viên Dân Việt về người thầy năm xưa, Quốc Vượng bồi hồi:
"Tôi rất buồn khi biết tin thầy Riedl ra đi mãi mãi. Dù thầy là người nước ngoài nhưng không chỉ tôi mà nhiều cầu thủ và cả người hâm mộ Việt Nam luôn dành cho ông tình cảm đặc biệt"
Quốc cũng nhớ lại kỷ niệm không thể quên về ông Riedl: "Trong một lần thi đấu ở Hàn Quốc, lúc đi ăn buffet, đi qua chỗ khay đựng bánh mỳ, tôi lấy tay bốc bỏ vào đĩa. Thầy Riedl nhìn thấy liền chỉ tôi rằng có cái gắp và nên dùng cái đó cho đúng phép lịch sự và vệ sinh. Chỉ là chỉ bảo nhỏ ngoài sân cỏ nhưng đến giờ tôi vẫn nhớ mãi".
Nguồn: soha.vn