Chuyện tình ngọt lịm này là của cụ ông Trần Quang Xê 80 tuổi và cụ bà Nguyễn Thị Thực 74 tuổi, kém cụ ông 3 tuổi đó các bạn ơi!
Cụ Xê quen cụ Thực cũng nhờ có... "bà mối" giới thiệu. Đầu tiên cụ ông có "thả thính" một cụ bà khác nhưng không thành công, thế là người ta lại giới thiệu cho cụ Thực ở xã bên cạnh. Khoảng cách giữa hai nhà là 6km, cách xa đấy nhưng tình yêu thì không biên giới nha!
Ngồi trước ngôi nhà nhỏ, vừa nhai trầu vừa hái rau ngót, cụ Thực chia sẻ về cuộc đời mình. Cụ có 4 đứa con, chồng mất vì bệnh nặng từ 20 năm trước rồi.
Tuổi đã cao nhưng vẫn có nhiều người hỏi cưới cụ Thực đấy! Tuy nhiên cụ nhất quyết không đi bước nữa, quyết tâm một mình nuôi con khôn lớn. Khi các con đã trưởng thành, lập gia đình, cụ lại sống một mình. Cụ không ở cùng con để các con được tự do thoải mái hơn.
Nhưng đêm đêm nằm một mình trong ngôi nhà rộng, cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Ở tuổi này, chỉ cần có người để trò chuyện cho đỡ buồn thôi mà!
"Hôm 12 tháng Chạp, ông Xê lóc cóc đạp xe đến chơi, tôi cứ buồn cười. Tôi bảo, cái ông này, già thế còn đi tán gái, người ta cười chết. Ông ấy lại bảo, cười thì hở mười cái răng, kệ người ta" - cụ Thực cười tủm tỉm kể lại lần đầu gặp mặt.
Buổi gặp đầu tiên, cụ Xê giới thiệu về mình, rồi hỏi han kỹ càng về hoàn cảnh của cụ Thực. Xong xuôi thì cụ ông lại lóc cóc đạp xe về.
Cụ Thực kể: "Ông ấy đi rồi, tôi thấy buồn cười quá, cứ như chuyện hài vậy. Nhưng lạ ở chỗ, đêm nằm trằn trọc, nghĩ giá có ông ấy ở cạnh trò chuyện thì có phải đỡ buồn không. Cái ông này tính hài hước, nói chuyện vui đáo để lắm".
Tối hôm sau, cụ Xê không đến nhưng lại gọi điện cho cụ Thực. Hai cụ nói chuyện trên trời dưới đất, nóng bỏng cả điện thoại, "cháy" luôn cả sim nha!
Sau đó, cứ một ngày gọi điện "buôn chuyện", một ngày cụ Xê lại lóc cóc đạp xe 6km dọc sông Luộc để gặp cụ Thực. Công sức bỏ ra thế này thì còn gì bằng!
Chỉ sau một tuần gặp gỡ, thấy "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", cụ Xê liền tỏ tình luôn: "Tôi mến bà lắm rồi. Bà về ở với tôi nhé? Tôi với bà thì chẳng xây dựng tương lai làm gì nữa, nhưng nương tựa vào nhau sống cuộc đời còn lại. Sớm hôm có người chuyện trò vui vẻ, tôi và bà đều bớt cô đơn bà ạ!".
Nghe cụ Xê tỏ tình, cụ Thực suy nghĩ nhiều lắm. Già rồi mà còn đi lấy chồng nữa, con cháu xóm làng sẽ nói gì đây? Nên cụ Thực nói: "Cảm ơn ông thương tình, nhưng tôi xin phép ra Giêng sẽ trả lời".
Nhưng không đợi được đến tháng Giêng, ngày 18 tháng Chạp, chỉ sau 6 ngày quen nhau, cụ Xê cùng con cháu đã kéo sang nhà cụ Thực để định ngày rước dâu luôn rồi! Tốc độ quá nhanh!
Tuy nhiên có vấn đề là các con cụ Thực đều phản đối gay gắt. Có người con còn khóc lóc xin cụ đừng "bôi gio trát trấu" vào mặt con cái. Lại nói thêm: "Con cái đề huề, nhà cửa rộng rãi, còn vương vất gì mà bỏ nhà ra đi theo người khác?"...
Nhưng cảm động trước tình cảm chân thành của cụ Xê, nên cụ Thực quyết định đi bước nữa.
Hai ngày sau, ngày 20/12, cụ Xê làm 10 mâm cơm, với đầy đủ con cháu và họ hàng, chính thức tuyên bố lấy cụ Thực về làm vợ.
Không có loa đài xập xình như đám cưới hiện đại, nhưng vẫn có màn trao nhẫn và hoa tai để khẳng định tình yêu đến muôn đời.
Cụ Xê giơ ngón tay khoe chiếc nhẫn vàng to tướng, còn cụ Thực ghé tai khoe đôi hoa tai lấp lánh ánh vàng.
Vậy là từ lúc làm quen đến khi chung sống, vẻn vẹn chỉ có 8 ngày thôi! Speed dating đúng nghĩa!
Theo cụ Xê, lý do "đánh nhanh thắng nhanh" được như vậy là vì các con đều ủng hộ. Bọn trẻ nhìn thấy ảnh cụ Thực phúc hậu trong điện thoại, lại nghe kể về tính cách chịu thương chịu khó của cụ, thì đồng ý luôn.
Hiện tại, 6 người con của cụ Thực đã chấp nhận và vui vẻ gọi cụ Xê là dượng. Lũ cháu thì vài hôm lại đèo nhau xuống thăm, bảo nhớ bà lắm.
Chỉ còn vợ chồng con út là chưa chịu hỏi thăm. Anh con út này nói với mẹ: "Mẹ cố tình đi thì con không thiết nữa". Nhưng dù không đồng ý, họ cũng không phản đối gay gắt như trước nữa rồi.
Về chuyện đăng ký kết hôn, cụ Xê kể đã nhiều lần giục cụ Thực về xã làm giấy tờ, nhưng cụ bà không muốn.
Cụ Thực bảo, già rồi, sống với nhau bằng tình cảm là chính, chứ đăng ký kết hôn cũng chẳng cần thiết lắm.
Dù không đăng ký kết hôn chính thức, nhưng hai cụ có tờ "cam kết hôn ước" do hai bên gia đình soạn thảo. Trong đó ghi rõ, 12 người con của hai cụ đều phải có trách nhiệm chăm sóc bố mẹ cho đến cuối đời.
Tuy nhiên theo cụ Xê, hiện tại hai cụ vẫn chưa cần phụ thuộc hoàn toàn vào con cái. Con cái chỉ cần giúp cày cấy 2 sào ruộng để hai cụ có đủ thóc gạo ăn. Rau thì cụ Thực trồng đầy vườn. Cá thì con út cụ Xê thả đầy ao.
Hàng ngày, cụ ông đặt vó, muốn ăn gì thì bắt nấu đó. Cá dưới ao hết, cậu con út lại mua vài chục kg thả xuống, toàn loại ăn được luôn.
Ngoài ra, cụ Xê khoe, cụ bà Quýt (vợ trước) trước khi mất đã để lại cho cụ 70 triệu đồng. Cụ gửi số tiền đó vào ngân hàng, mỗi tháng lĩnh vài trăm ngàn tiền lãi. Số tiền không nhiều nhưng hai cụ chắt chiu thì cũng đủ sống nốt cuộc đời giản dị.
Cụ Xê tuổi cao, sức yếu, mắt kém, không đi được xe máy nên con cháu mua cho cụ xe đạp. Ngoài ra, cụ còn tự sắm thêm "vũ khí thả thính" là chiếc điện thoại di động chụp được hình, quay được phim nữa đó!
Nguồn: soha.vn